“Cha cha định làm gì thế?

Cha không thể đi được.

Chị dâu có biên nhận thì đó cũng là của riêng chị ấy.

Đã ra riêng rồi, trong tay chị ấy có gì thì chẳng liên quan gì đến nhà mình cả."

“Chú ba, lời không thể nói như vậy được.

Chị dâu gả vào nhà họ Lục chúng ta thì chính là người của nhà họ Lục.

Ra riêng hay không ra riêng thì vẫn là người một nhà, dù sao cũng không thể cứ thế mà mang đồ đạc về nhà mẹ đẻ như vậy được."

Lục Gia Thắng nhìn bộ mặt có chút đắc ý của Ngô Hương Lan mà không khỏi hừ lạnh.

“Chị cũng muốn mang về đấy, nhưng chị cũng phải có cái bản lĩnh đó đã.

Tại sao Tĩnh Hảo nhà tôi lại bị động thai, chị dâu hai chắc không nghĩ là tôi không biết chứ?"

Ngô Hương Lan bị ánh mắt hung dữ của anh nhìn mà không dám ngẩng đầu lên, lí nhí nói:

“Tôi... tôi cũng không phải cố ý."

“Cút sang một bên đi, lão t.ử xem anh dám cản tôi không."

Lục Trường Trụ vung tay một cái, hất Lục Gia Thắng đang cản đường sang một bên.

Lưu Tam Kim và những người khác lẳng lặng đi theo sau.

Lục Gia Hòa đang đứng quan sát tình hình ở cửa cũng quả quyết đi theo.

Anh ta muốn xem xem liệu có thể nhân lúc hỗn loạn mà vơ vét được chút đồ đạc có giá trị gì từ nhà chị dâu cả không.

Một đám người rầm rầm rộ rộ chạy sang.

Lục Gia Thắng thấy không cản nổi, vội vàng chạy vào phòng mình gọi Tạ Tĩnh Hảo vừa mới ngủ say dậy.

“Tĩnh Hảo, em tỉnh táo lại đi.

Cha mẹ và mọi người đều sang chỗ chị dâu cả rồi, anh thấy sắp có chuyện lớn xảy ra rồi.

Anh..."

“Em không sao đâu.

Anh mau đi đi.

Chị dâu có ơn với chúng ta, không thể để chị ấy chịu thiệt thòi được."

“Được, Tiểu Cương con phải trông chừng mẹ và em gái cho tốt nhé, có chuyện gì thì cứ đi gọi cha."

Tạ Tĩnh Hảo:

“...

Anh mau đi đi!"

Tiểu Cương mới là đứa trẻ con nít thì có thể đi đâu mà tìm anh được chứ.

Thằng bé một mình ra khỏi cửa còn chẳng khiến người ta yên tâm nổi.

Tiểu Cương nghe lời cha dặn, còn gật đầu một cái thật nghiêm túc.

Sau khi dặn dò xong, Lục Gia Thắng mới dám chạy về phía nhà Thẩm Mộng.

Mấy đứa trẻ Minh Dương vừa mới ăn cơm xong, sau khi lau tay liền đeo cặp sách lên vai.

“Tiểu Khải ở nhà phải ngoan nhé, đừng có quấy rầy mẹ.

Đợi anh hai về sẽ bắt dế cho em."

“Tiểu Khải ngoan nhất mà, là bé cưng ngoan."

Kể từ khi Thẩm Mộng thường xuyên gọi cậu là bé cưng, hễ có chuyện gì cậu cũng tự gọi mình là bé cưng, giờ đây nũng nịu vô cùng, khiến các anh các chị vô cùng coi thường.

“Mẹ, chúng con đi đây.

Đừng quên buổi tối đợi chúng con về rồi mới trồng cây táo nhé."

Thẩm Mộng dọn dẹp bát đũa vừa ăn xong, nhìn nhìn Minh Phương, rồi lại đặt đồ trong tay xuống bàn, xoay người lấy một chiếc khăn lụa từ trên móc xuống.

“Được rồi, con nói mấy lần rồi, mẹ nhớ rồi mà.

Lúc tan học chắc là sẽ có gió đấy, Minh Phương bỏ cái này vào cặp sách, nếu lạnh thì quàng vào cổ nhé."

“Vâng!"

Lục Minh Phương hớn hở nhận lấy.

Thứ đẹp đẽ như thế này cô bé chẳng muốn bỏ vào cặp sách đâu.

Đây là mẹ cho cô bé mà, bây giờ cô bé phải quàng vào ngay mới được.

Thẩm Mộng nhìn Lục Minh Phương nhận lấy liền quàng ngay vào cổ, nghĩ thầm con bé này cũng điệu đà gớm.

Cô chẳng thấy có gì không ổn, trái lại còn đưa tay giúp Lục Minh Phương chỉnh lại khăn, thắt cho cô bé một cái nơ bướm thật to.

“Xong rồi, mau đi đi thôi.

Kẻo lát nữa lại muộn học đấy.

Lúc ở trên lớp nhớ chú ý nghe giảng nhé, đừng có lơ đễnh.

Lúc ra chơi có thể chơi đùa thoải mái, cũng không cần chỉ chăm chăm vào đọc sách đâu."

“Con biết rồi mẹ ạ.

Mẹ nói đi nói lại bao nhiêu lần rồi.

Đi thôi Minh Lượng, Minh Phương."

Thẩm Mộng:

“..."

Thằng nhóc thối này, biết cãi lại rồi cơ đấy!!!

Mấy đứa trẻ còn chưa kịp ra khỏi cửa thì cổng sân đã bị một cước đ-á văng ra.

Người đi đầu chính là Lục Gia Hòa.

Anh ta xông lên hất Minh Dương và Minh Lượng sang một bên.

Thẩm Mộng còn chưa kịp phản ứng, Lục Trường Trụ đã dùng cái cán chổi trong tay đ-ập mạnh một cái lên đầu Thẩm Mộng.

Cơn đau dữ dội khiến cô thoáng chút choáng váng.

Lần trước khi cô xuyên không qua cũng bị thương ở đầu, lần này vẫn bị thương ngay đúng vị trí đó.

Bước chân cô hơi lảo đảo.

Lục Trường Trụ là người thường xuyên lao động, đ-ánh một cái rồi lại đ-ánh tiếp một cái nữa.

Chỉ có điều lần này đ-ánh trúng lưng Thẩm Mộng.

May mà cô đã kịp nghiêng đầu đi một chút, nếu không chắc chắn sẽ lại đ-ánh trúng vết thương cũ, lúc đó cô chắc chắn sẽ ngất đi mất.

“Ông nội, ông làm gì thế?

Sao ông lại đ-ánh mẹ cháu?"

Lục Minh Dương không màng tới cơn đau, vội vàng chắn trước mặt Lục Trường Trụ.

“Minh Dương, cháu tránh ra một bên đi.

Mẹ cháu là con mụ phá gia chi t.ử, sắp vơ vét hết đồ đạc của nhà họ Lục chúng ta rồi.

Toàn là mang về nhà mẹ đẻ nó thôi.

Hôm nay ta phải cho nó biết, nó là con dâu nhà họ Lục, dù có ch-ết cũng phải chôn trong mộ nhà họ Lục.

Cái gì cũng là của nhà họ Lục, không phải của nhà họ Thẩm đâu."

Lục Trường Trụ thấy mình đang có lý, ra tay chẳng hề nương nhẹ chút nào.

Lưu Tam Kim nhìn mà trong lòng hả dạ vô cùng.

Họ bây giờ là bên có lý, lại thêm người đông thế mạnh, Thẩm Mộng tuyệt đối không phải là đối thủ.

Hôm nay bà nhất định phải trút bỏ hết cơn giận đang dồn nén bấy lâu nay.

Chu Kiều Kiều đôi mắt đảo liên hồi, đưa tay định kéo Lục Trường Trụ lại.

“Cha, không thể đ-ánh chị dâu cả như vậy được ạ!

Chị dâu sức khỏe vẫn chưa hồi phục hẳn mà!"

Cô ta cứ thế di chuyển tới lui, vẻ mặt cứ như muốn tiến lại gần nhưng lại sợ bị đ-ánh trúng vậy.

Bộ dạng này trong mắt người khác thì đúng là tình chân ý thiết vô cùng.

Ngô Hương Lan kéo giật cô ta một cái.

“Khuyên giải cái gì?

Cha làm việc xưa nay nói một là một, hai là hai.

Vả lại dạy dỗ con dâu cũng là chuyện đương nhiên.

Em đừng có khuyên nữa."

“Nhưng mà..."

“Vợ chú tư, con đừng có quản.

Phải để chị dâu con biết thế nào là đạo hiếu, thế nào là thể thống.

Nếu không ngày nào cũng không coi ai ra gì.

Đến lúc già rồi, mẹ và cha con còn không bị nó làm cho tức ch-ết sao."

Thẩm Mộng lắc lắc đầu.

Cũng may là Minh Dương và Chu Kiều Kiều đã cản lại một chút, bấy nhiêu thời gian đó cũng đủ để cô thấy khá hơn đôi chút.

“Nghe nói người ta dạy dỗ vợ, chứ chưa từng nghe nói dạy dỗ con dâu bao giờ.

Sao thế?

Con trai các người ch-ết rồi sao?

Tự mình không dạy dỗ được mà phải làm phiền đến các người.

Chúng ta đã ra riêng rồi, các người đường đột xông vào nhà đ-ánh người, cũng không sợ bị người ta chê cười sao?"

“Cái con mụ ch-ết tiệt kia mày nói cái gì thế hả?

Dám nguyền rủa chồng mày như vậy sao?

Tâm địa mày sao mà đen tối thế hả?

Ông nó ơi, ông nghe thấy chưa?

Cái con đàn bà không biết xấu hổ này đang nguyền rủa Chấn Bình nhà mình đấy.

Hôm nay ông cứ phải dạy cho nó một bài học nhớ đời mới được.

Vợ có đ-ánh mới ngoan, bột có nhào mới dẻo.

Chấn Bình không có ở nhà, chúng ta sẽ thay nó dạy dỗ một trận."

Lục Minh Phương và Lục Minh Lượng hai đứa trẻ xông lên ôm c.h.ặ.t lấy chân Lục Trường Trụ.

Chương 90 - Thập Niên 70: Tôi Trở Thành Nữ Phụ Độc Ác - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia