Đám đông xem náo nhiệt cười ồ lên.

“Chủ nhiệm Trần, hôm qua ông không phải nói không bao giờ nhận Cố Uẩn Ninh là con dâu nữa sao, hóa ra là muốn nhận làm mẹ nuôi à?”

“Dập đầu mạnh thế này, thành tâm lắm đấy!”

Trần Trung Hoa bò dậy từ dưới đất, trán không biết đập vào đâu sưng vù một cục, mặt mũi xám xịt. Lão “phi” một tiếng. Chỉ vào người vừa nói mà mắng:

“Cố Uẩn Ninh ăn cắp đồ nhà tôi, còn hại Hướng Nam và Doanh Doanh nhà tôi, tôi dẫn công an đến bắt nó, các người ăn nói xằng bậy chắc chắn là đồng phạm của nó!”

Sắc mặt những người đó đều thay đổi, liên tục xua tay: “Chúng tôi chỉ xem náo nhiệt thôi, không liên quan gì đến chúng tôi đâu.”

Bọn họ nhường đường, Cố Uẩn Ninh mới phát hiện phía sau đám đông có hai người đàn ông trung niên mặc đồng phục công an đang đứng.

“Đồng chí công an, chính là nó, các anh mau bắt nó lại! Khụ khụ khụ… Hộc!”

Trương Thục Lan chỉ vào Cố Uẩn Ninh lớn tiếng nói.

Nhưng tối qua bà ta bị cảm lạnh, sáng sớm đã ho sù sụ chảy nước mũi, lúc này kích động suýt nữa tự làm mình nghẹn c.h.ế.t.

Cố Uẩn Ninh ghét bỏ lùi lại: “Bà chảy nước mũi rồi kìa, tránh xa tôi ra một chút.”

Trương Thục Lan bị chọc tức đến mất lý trí, không màng đến việc mình dính đầy bùn đất, tiến lên định tóm lấy Cố Uẩn Ninh. “Con hung thủ g.i.ế.c người này, trả lại tiền mày ăn cắp cho tao!”

Kết quả Cố Uẩn Ninh còn lớn tiếng hơn bà ta.

“Cứu mạng với, g.i.ế.c người rồi! Thanh thiên bạch nhật mẹ chồng cũ đến tận cửa cướp tiền a!”

Không phải chỉ là chụp mũ thôi sao?

Cô cũng đâu phải không biết!

Thấy Trương Thục Lan tiến lại gần, Cố Uẩn Ninh liền trốn ra sau lưng người khác.

Trương Thục Lan không bắt được người càng tức giận, kéo mạnh người đó ra, Cố Uẩn Ninh đã nhanh nhẹn chạy đến trước mặt công an. “Đồng chí công an, bọn họ muốn g.i.ế.c người ngay trước mặt các anh… Cứu mạng với!”

Hai đồng chí công an vội vàng cản Trương Thục Lan lại: “Đồng chí, có gì từ từ nói.”

Cố Uẩn Ninh thò đầu ra từ sau lưng anh ta, tán thành nói:

“Đồng chí công an, hôm qua cặp con cái sinh đôi của hai người họ bán tôi lấy năm mươi đồng, suýt nữa đ.á.n.h c.h.ế.t tôi. Bây giờ đến tìm tôi chắc chắn không có ý tốt.”

Kế hoạch bị vạch trần, Trương Thục Lan thẹn quá hóa giận. “Đánh rắm, chúng tôi báo án rồi, chúng tôi mới là…”

“Người bị hại!” Trần Trung Hoa bổ sung, ngấm ngầm trừng mắt nhìn Trương Thục Lan một cái. Lão cũng làm ra vẻ đáng thương. “Đồng chí công an, cả nhà chúng tôi luôn luôn hòa nhã với mọi người, người có thù oán với chúng tôi cũng chỉ có Cố Uẩn Ninh, ngoài nó ra, tôi thực sự không nghĩ ra ai lại hại chúng tôi như vậy! Ăn cắp đồ của chúng tôi, lại còn muốn sỉ nhục người khác…”

Có trời mới biết nỗi sợ hãi hoảng loạn của lão khi bị lạnh tỉnh dậy thấy nhà bị dọn sạch.

Trớ trêu thay Trương Thục Lan lại gào lên một tiếng.

Hai vợ chồng mặc mỗi đồ lót bị hàng xóm láng giềng vây xem.

Bây giờ nghĩ lại, Trần Trung Hoa vẫn còn thấy xấu hổ!

Biểu cảm lại càng tủi thân hơn. “Các anh phải mau ch.óng bắt Cố Uẩn Ninh lại, tra khảo nghiêm ngặt.”

Tướng mạo của Trần Trung Hoa thực ra không tồi, nếp nhăn không nhiều, nhưng lão bị béo mặt, đỉnh đầu lại còn lưa thưa…

Cố Uẩn Ninh thực sự có chút buồn nôn.

Biểu cảm của những người vây xem cũng tương tự.

Hai công an đều theo bản năng lùi lại.

Chẳng lẽ là một tên ẻo lả?

Đồng nghiệp của họ lần trước đi hòa giải mâu thuẫn, còn bị một ông già sờ m.ô.n.g!

“Đồng chí Trần, không có bằng chứng công an chúng tôi cũng không thể tùy tiện bắt người.”

“Đúng vậy đúng vậy!” Cố Uẩn Ninh liên tục gật đầu, “Đồng chí công an, hôm qua tôi vất vả lắm mới thoát khỏi hang hùm miệng sói dưới sự giúp đỡ của Lục thủ trưởng, hôm nay bọn họ lại đến tận cửa vu oan cho tôi! Xin các anh cùng tôi gọi điện thoại cho Lục thủ trưởng, làm chủ cho tôi!”

Cố Uẩn Ninh một tiếng “Lục thủ trưởng”, hai tiếng “Lục thủ trưởng”, khiến Trương Thục Lan nghe mà váng đầu hoa mắt.

“Câm miệng! Mày tưởng mày là cái thá gì, thông gia của tao mới không thèm để ý đến mày.”

Cố Uẩn Ninh cười lạnh: “Vậy tôi sẽ đến quân đội tìm. Một thủ trưởng lớn như vậy, nói lời không giữ lời kiểu gì cũng có người trị được ông ta!”

Trần Trung Hoa lập tức thấy đau đầu.

Nếu chuyện này làm ầm ĩ đến quân đội, Lục thủ trưởng không những không giúp bọn họ, ngược lại còn trị tội, vậy thì tiền đồ của Hướng Đông mới thực sự bị hủy hoại!

Trước đây sao lão không phát hiện Cố Uẩn Ninh khó đối phó như vậy?

Mồm mép tép nhảy, vô cùng đáng ghét.

Trần Trung Hoa đen mặt, kéo Trương Thục Lan đang bạo nộ lại, lạnh lùng nói:

“Cố Uẩn Ninh, đừng đ.á.n.h trống lảng! Mày đi cùng Hướng Nam và Doanh Doanh nhà tao, kết quả lại chỉ có một mình mày trở về. Có phải mày đã hại chúng nó rồi không.”

Lời còn chưa dứt, Trần Trung Hoa liền phát hiện Cố Uẩn Ninh dùng một ánh mắt kỳ lạ nhìn lão, nhìn đến mức lão sởn gai ốc. “Mày nhìn tao làm gì?”

Cố Uẩn Ninh thở dài: “Có phải đầu óc ông có vấn đề không?”

“Mày mắng tao!” Nắm đ.ấ.m của Trần Trung Hoa siết c.h.ặ.t.

Cố Uẩn Ninh rất là vô tội: “Hôm qua tôi đã nói rồi, hai đứa nó định bán tôi, bây giờ đã bị công an bắt rồi mà.”

Trần Trung Hoa lúc này mới nhớ ra hôm qua Cố Uẩn Ninh quả thực đã nói câu này.

Nhưng… đó không phải là lời nói lúc tức giận sao?

Sắc mặt lão hơi đổi, có chút không dám tin:

“Mày, mày thực sự báo cảnh sát bắt chúng nó?”

Sao nó dám!

Cố Uẩn Ninh thực sự dám, cô nói:

“Đương nhiên là thật rồi. Tôi là công dân tốt tuân thủ pháp luật, bị bắt nạt đương nhiên phải tìm công an nhân dân. Hai vị đồng chí công an, Trần Hướng Nam và Trần Doanh Doanh đang ở đồn công an trấn Hướng Dương, các anh liên lạc một chút là biết ngay.”

Cố Uẩn Ninh biểu cảm nghiêm túc, hai vị công an theo bản năng liền tin lời cô.

“Vậy chúng tôi về liên lạc thử xem. Trần Trung Hoa, hai vợ chồng ông bà đi theo tôi.” Nếu đã biết tung tích của Trần Hướng Nam hai người kia, vẫn nên mau ch.óng xác minh, không cần thiết phải làm ầm ĩ ở đây.

Trương Thục Lan sắp tức c.h.ế.t, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đồng chí công an, các anh đừng để Cố Uẩn Ninh lừa. Không chỉ hai đứa con tôi, Cố Uẩn Ninh hôm qua còn ăn cắp sạch nhà chúng tôi rồi! Mau bắt nó lại, cho nó ăn kẹo đồng, xem nó còn dám làm ác nữa không.”

Cố Uẩn Ninh nhướng mày:

“Tôi ăn cắp của các người cái gì?”

“Tất cả đồ nội thất, đồ đạc, tiền, đài radio… cửa sổ cửa ra vào, ngay cả chăn chúng tôi đắp mày cũng không tha! Cố Uẩn Ninh, biết sớm mày độc ác như vậy, đáng lẽ nên để mày cùng bố mẹ mày xuống nông thôn đi!”

Trương Thục Lan hung hăng trừng mắt nhìn Cố Uẩn Ninh, hôm nay bà ta phải công bố hành vi độc ác của Cố Uẩn Ninh cho mọi người biết!

Nếu ánh mắt có thể ăn thịt người, Cố Uẩn Ninh đã c.h.ế.t mấy trăm lần rồi!

Cố Uẩn Ninh không hề hoảng hốt:

“Bà có bằng chứng không?” Hôm qua cô có đeo găng tay, còn ngụy trang, cộng thêm thần khí là không gian này, cô rất chắc chắn nhà họ Trần lần này chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.

Trương Thục Lan nghẹn họng.

Bà ta mà có bằng chứng, công an đã sớm bắt Cố Uẩn Ninh lại rồi, đâu còn ở đây lải nhải nữa?

Chương 15: Các Người Có Bằng Chứng Không? - Thập Niên 70: Tra Nam Hủy Hôn Theo Thiên Kim, Ta Xoay Người Gả Cho Thủ Trưởng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia