"Rầm" một tiếng, cả người Giang Thiếu Hoàn ngã ngược trở lại nền đất bùn, bả vai va mạnh vào thân cây, m.á.u tươi lập tức rỉ ra.
Hắn đau đớn kêu lên một tiếng, ánh mắt u ám nhìn về phía người đang rối rít xin lỗi trước mặt mình.
"Đồng chí Giang, thật ngại quá, tôi ở trong quân doanh quen tay mạnh chân rồi, quên mất anh vẫn đang là bệnh nhân."
Nói xong, Giang Dữ Bạch quay đầu nhìn về phía Kiều Tố Cẩm đang đứng bên cạnh, nhàn nhạt nói: "Bác sĩ Kiều, cô là bác sĩ, hay là để cô tới xem đi."
Sắc mặt Kiều Tố Cẩm cứng đờ, liếc nhìn Giang Thiếu Hoàn, vừa lúc chạm phải ánh mắt âm lãnh của hắn, cả người run lên một cái. Cô ta đang định từ chối thì lại bị người ta túm lấy, đẩy mạnh về phía trước.
"Bác sĩ Kiều, cô đừng ngẩn người ra đó nữa, đồng chí Giang đã ra nông nỗi này rồi, cô mau tới xem một chút đi!"
Nguyễn Duẫn Đường dứt khoát đẩy cô ta về phía Giang Thiếu Hoàn.
Kiều Tố Cẩm dưới chân đứng không vững, cả người cứ thế lao thẳng về phía người đàn ông kia. Trái tim cô ta đập thình thịch, thà ngã sóng soài trên mặt đất còn hơn là chạm vào người đàn ông này dù chỉ một chút.
Nhưng còn chưa đợi cô ta chủ động né tránh, đã thấy người đàn ông kia dùng cánh tay bị thương chống xuống đất, nhanh ch.óng đứng dậy né sang một bên. Kết quả là Kiều Tố Cẩm ngã vồ ếch ngay tại chỗ.
"A!"
Cô ta đau đớn kêu lên, sắc mặt xanh mét, phẫn hận ngẩng đầu nhìn Giang Thiếu Hoàn.
Nguyễn Duẫn Đường kinh ngạc che miệng, không thể tin được vào mắt mình. Nam nữ chính lần đầu gặp mặt mà t.h.ả.m thiết như vậy sao?
Sau đó, cô lại liếc nhìn Giang Thiếu Hoàn với ánh mắt đầy đồng cảm. Ừm, con đường truy thê này phỏng chừng còn dài lắm.
Mà Giang Dữ Bạch nhìn cảnh này, trong mắt cũng xẹt qua tia bất ngờ. Kiếp trước, phải vài năm sau hắn mới gặp lại vợ chồng bọn họ. Khi đó, khoan nói đến chuyện hai người ân ái thế nào, ít nhất trong mắt người ngoài, bọn họ cũng là đôi vợ chồng "cùng chung chí hướng"...
Giang Dữ Bạch liếc thấy ánh mắt Nguyễn Duẫn Đường vẫn luôn dán c.h.ặ.t lên người hai kẻ kia, bèn quay sang nhìn Giang Thiếu Hoàn với ánh mắt khiển trách, mở miệng nói:
"Đồng chí Giang, bác sĩ Kiều có lòng tốt tới giúp anh xem vết thương, sao anh có thể đối xử với đồng chí nữ như vậy?"
Kiều Tố Cẩm chợt thấy mắt sáng lên, hốc mắt nhanh ch.óng đỏ hoe, nhìn Giang Dữ Bạch với vẻ ủy khuất và đáng thương vô cùng.
Trong lòng Giang Thiếu Hoàn cười lạnh một tiếng, nghiến răng nói: "Vừa rồi tôi đã nói là không cần."
"Ồ, hóa ra anh là đang trách vợ tôi xen vào việc người khác sao." Giang Dữ Bạch tiếp lời cực nhanh, quay sang thở dài với Nguyễn Duẫn Đường, "Đường Đường, thôi bỏ đi, chúng ta đừng lo chuyện bao đồng nữa."
???
Giang Thiếu Hoàn cảm thấy một ngụm m.á.u nóng nghẹn ứ ở n.g.ự.c, suýt chút nữa thì phun ra. Hắn cố nén lửa giận, vội vàng nhìn về phía Nguyễn Duẫn Đường: "Tôi không có ý đó!"
Nguyễn Duẫn Đường liếc hắn một cái, do dự mím môi dưới: "Không sao đâu, đồng chí Giang nếu cần giúp đỡ thì cứ gọi chúng tôi bất cứ lúc nào, vừa rồi là do tôi nhiều chuyện."
Vốn dĩ cô cũng muốn thử xem Giang Thiếu Hoàn có quen biết Kiều Tố Cẩm hay không, tiện thể tác hợp cho nam nữ chính. Ai ngờ hai người này lại phản cảm với nhau đến thế.
Giang Thiếu Hoàn nhíu mày: "Đồng chí Nguyễn, chuyện vừa rồi không trách cô, là..."
Không đợi hắn nói hết câu, Giang Dữ Bạch đã không nhanh không chậm cắt ngang: "Đồng chí Giang, hiện tại mặt trời cũng sắp lên cao rồi, quan trọng nhất vẫn là xuống núi trước đã."
Sắc mặt Giang Thiếu Hoàn hơi cứng lại, sau đó hòa hoãn thần sắc: "Cũng phải, không thể vì tôi mà làm mọi người đều phải chịu khổ theo."
Nói rồi, hắn yếu ớt ôm lấy bả vai, ra hiệu về phía xa: "Tôi đi trước dẫn đường, mọi người đi theo tôi là được."
"Không được, thím Vương còn chưa tới hội họp." Nguyễn Duẫn Đường lên tiếng ngăn cản.
Giang Dữ Bạch tiếp lời: "Thế này đi, bác sĩ Kiều, cô đưa đồng chí Giang xuống núi trước, tôi cùng vợ tôi ở lại trên núi chờ thím Vương."
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt Giang Thiếu Hoàn lập tức không tốt, Kiều Tố Cẩm lại càng lộ rõ vẻ không tình nguyện.
"Tôi thấy anh ta tự mình xuống núi cũng chẳng thành vấn đề, chỗ nào cần tôi chăm sóc?"
Giang Thiếu Hoàn cũng lạnh lùng nói: "Tôi tự mình xuống núi cũng được, không cần bác sĩ Kiều chăm sóc."
Nói xong, hắn cũng lười ở lại thêm, xoay người định đi.
Nguyễn Duẫn Đường nhìn tình huống này, mí mắt giật liên hồi. Giang Thiếu Hoàn vì cứu cô mới bị thương, nếu hắn một mình xuống núi mà xảy ra chuyện gì thì làm sao?
Cô lập tức định đuổi theo, nhưng Giang Dữ Bạch đã nhanh hơn một bước, đè tay cô lại, trầm giọng nhắc nhở Kiều Tố Cẩm:
"Nếu bác sĩ Kiều không đi, lỡ đồng chí Giang trên đường xuống núi thương thế trở nặng, cô là bác sĩ duy nhất ở đây, cô phải chịu trách nhiệm đấy."
"..."
Mặt Kiều Tố Cẩm trắng bệch, trong lòng bực bội không thôi. Cô ta thật sự không muốn lo cho Giang Thiếu Hoàn. Nhưng hiện tại nếu hắn xảy ra chuyện, cô ta trở về nhất định sẽ bị lãnh đạo truy cứu trách nhiệm.
Suy đi tính lại, cô ta chỉ đành ngoan ngoãn quay đầu đuổi theo.
Chưa chạy được bao xa, cô ta đã thấy người đàn ông đang bước đi không nhanh không chậm bên vệ đường.
Kiều Tố Cẩm nhìn bóng lưng người đàn ông phía trước, rõ ràng bước đi vẫn vững vàng thành thạo, cho dù bả vai m.á.u thịt be bét cũng chẳng có vẻ gì là to tát. Cô ta hung hăng bấm mạnh vào lòng bàn tay, lúc này mới bước nhanh tới.