Phó cục trưởng Lý cùng mấy người lúc này vẫn chưa đi xa, nghe thấy tiếng "tùm" một cái, vội vàng sải bước quay trở lại.

Cánh cửa phòng mở ra, thấy Thẩm Tu Văn đang nằm ngửa dưới đất, trên sàn đã thấm ra một vũng m.á.u.

Đồng chí công an đi cùng tức khắc cuống quýt: "Người này không phải là nghĩ quẩn mà tự sát đấy chứ!"

Phó cục trưởng Lý không nói gì, bước tới thăm dò hơi thở của Thẩm Tu Văn trước.

Lại nhìn kỹ vị trí vết thương nằm ở sau gáy.

Trái tim vừa treo lơ lửng tận cổ họng của ông tức thì hạ xuống.

"Người không sao, cũng không phải tự sát."

Phó cục trưởng Lý kinh qua các vụ án không tới một nghìn thì cũng phải tám trăm, ông chưa từng thấy ai tự t.ử mà lại đi đ.â.m sau gáy bao giờ.

Ông gọi hai người trước tiên đưa Thẩm Tu Văn đến bệnh viện.

Lúc này, ông mới chú ý đến tờ báo rơi trên mặt đất.

"Người c.h.ế.t là Liễu Đại Giang, Liễu Đại Hà..."

Lạ thật, sao ông cứ cảm thấy tên của hai người này quen thuộc một cách kỳ lạ, hình như đã nghe qua ở đâu rồi thì phải.

Ý nghĩ đó vừa mới lóe lên thì nghe thấy bên cạnh có người kinh hô một tiếng.

"Ơ, sao hai người này lại c.h.ế.t rồi?"

Nghe vậy, Phó cục trưởng Lý nhìn sang: "Cậu quen biết bọn họ à?"

"Cũng không hẳn là quen."

Người kia giải thích một chút: "Lần trước hàng xóm của hai anh em nhà này báo án, nói là trong sân nhà họ Liễu có trộm đột nhập, người của chúng ta đã đưa mấy tên trộm vặt đó về đây."

Được đối phương nhắc nhở như vậy, Phó cục trưởng Lý cũng nhớ ra.

Hình như đúng là có chuyện như thế thật.

Nhưng khi đó ông đang mải mê điều tra vụ án nhà họ Khương, nên vụ này ông chỉ nghe báo cáo sơ qua tình hình.

Cụ thể xử lý thế nào đều do cấp dưới làm cả.

Lúc này, anh công an trẻ vừa nói chuyện lại bảo: "Mấy tên trộm vặt đó cũng chẳng phải ai xa lạ, chính là ba chị em Thẩm Thanh Thanh."

"Sau này chúng ta điều tra mới biết, hai anh em nhà kia đã theo Thẩm Tu Văn hơn mười năm rồi, là cánh tay trái cánh tay phải của Thẩm Tu Văn."

"Nghe bác hàng xóm nói, khoảng hai năm trở lại đây anh em nhà họ Liễu phần lớn thời gian đều ở Dương Thành, mỗi lần về nhiều nhất cũng chỉ ở lại mười ngày nửa tháng là lại đi ngay."

Hóa ra là như vậy!

Những chuyện Phó cục trưởng Lý trước đây không nghĩ thông suốt được, giờ đây cuối cùng đã hoàn toàn sáng tỏ.

Ông đã tự hỏi tại sao điều tra mấy tháng trời mà vẫn không tìm thấy "nhóm người khác" trong lời kể của Lâm Bảo Trụ và đồng bọn!

Hóa ra tất cả chuyện này đều do Thẩm Tu Văn tự biên tự diễn.

Anh ta trước tiên để tâm phúc của mình vận chuyển đống đồ đó đến Dương Thành trước, rồi lại vừa ăn cướp vừa la làng nói đồ bị mất.

Nếu không phải vì anh ta lén giấu vàng thỏi mà bị người của Ủy ban Đỏ bắt quả tang.

Thì người này hiện giờ rất có thể đã mang theo cả nhà lẩn trốn đến Dương Thành rồi.

Nghĩ sâu hơn một chút, đích đến của Thẩm Tu Văn chưa chắc đã là Dương Thành, mà có lẽ là Hương Cảng!

Khá khen cho Thẩm Tu Văn nhà ông.

Quả thực là tâm địa quá đỗi độc ác!

Nghĩ vậy, Phó cục trưởng Lý cũng không chậm trễ, cầm tờ báo đi thẳng đến văn phòng cục trưởng.

Lần này nếu không để Thẩm Tu Văn ngồi tù đến mục xương, ông cảm thấy mình thật có lỗi với bức trướng danh dự mà đồng chí tiểu Khương đã tặng trước đó!

Thẩm Tu Văn giờ mà không hôn mê bất tỉnh, thì dù thế nào anh ta cũng phải bò dậy để kêu oan cho chính mình một tiếng!

...

Cú hôn mê này của Thẩm Tu Văn kéo dài ròng rã một ngày một đêm, khi tỉnh lại thấy y tá đang truyền dịch cho mình.

"Tôi... tôi... thế... thế thế này là... bị làm sao..."

Lời vừa thốt ra, chính Thẩm Tu Văn cũng cảm thấy chấn động sâu sắc.

Ông ta chỉ định hỏi: "Tôi bị làm sao thế này?"

Chỉ có mấy chữ đó thôi mà sao nói năng lại cứ lắp bắp, giống hệt như người bị nói nhịu vậy.

Ông ta há miệng định hỏi kỹ hơn một chút.

Cô y tá trực ca chỉ ngắn gọn súc tích đáp lại ông ta năm chữ: "Xuất huyết não, trúng phong."

"Trúng... trúng phong?" Thẩm Tu Văn cứ ngỡ mình nghe nhầm, ông ta còn chưa đầy năm mươi tuổi, sao có thể bị trúng phong được!

Cũng chính lúc này, ông ta đột nhiên phát hiện người mình cứ mềm nhũn ra.

Ông ta thử cử động chân và cánh tay một chút.

Không được, hoàn toàn chẳng dùng được chút sức lực nào!

"Y... y..."

Chữ y tá còn chưa nói xong, cô y tá nhỏ đã khẳng định thêm một câu chắc nịch: "Đúng, là trúng phong."

Dứt lời, cô y tá quay lưng bước ra khỏi phòng bệnh.

Tình hình cụ thể cô cũng không rõ lắm, đã bệnh nhân tỉnh rồi thì cứ để bác sĩ nói chuyện với ông ta vậy.

Một lát sau, bác sĩ cùng đồng chí công an cùng nhau đi tới.

Tình hình của Thẩm Tu Văn cũng không khác lời cô y tá nói là mấy, thậm chí còn nghiêm trọng hơn.

Bác sĩ nói thẳng: "Tứ chi của ông ta hiện giờ hoàn toàn không dùng được sức, trong y học gọi chung cái này là liệt mềm."

"Nếu tích cực điều trị thì giai đoạn sau vẫn có khả năng hồi phục, ít nhất thì sau này tự chăm sóc bản thân sẽ không thành vấn đề."

"Bằng không, đợi đến khi cơ bắp co cứng đến một mức độ nhất định, lúc đó sẽ thật sự trở thành một người tàn phế đấy."

Tàn phế sao?

Nghe vậy, Thẩm Tu Văn kinh hoàng vô cùng.

Không được!

Ông ta còn chưa đầy năm mươi tuổi, cuộc đời mới đi được một nửa chặng đường.

Những vật ngoài thân mất rồi thì thôi, cùng lắm thì làm lại từ đầu.

Nhưng dù thế nào, ông ta cũng không thể chấp nhận việc mình trở thành một kẻ bỏ đi!

"Bác... bác sĩ... tôi tôi trị... trị..."

Sợ bác sĩ không hiểu lời mình, Thẩm Tu Văn vừa nói vừa liều mạng gật đầu.

Bác sĩ đương nhiên biết ông ta muốn trị bệnh rồi.

Nhưng vấn đề là, tiền chữa trị ai trả?

Lại còn với tình trạng hiện tại của Thẩm Tu Văn, đừng nói là tự mặc quần áo ăn cơm, ngay cả việc đại tiểu tiện ông ta cũng chẳng thể tự lo liệu được.

Trong bệnh viện của bọn họ vốn dĩ chẳng có mấy hộ lý, mà cũng toàn là mấy cô gái trẻ mười tám đôi mươi.

Bình thường giúp đỡ bón cơm đổ bô thì vấn đề không lớn, nhưng nếu bảo phải kề cạnh chăm sóc ăn uống tiêu tiểu ngủ nghỉ của ông ta, ước chừng chẳng mấy ai muốn làm.

Nói đi cũng phải nói lại, thuê hộ lý một ngày tốn một đồng hai hào, số tiền này liệu ông ta có trả nổi không?

Đúng là một đồng tiền làm khó bậc anh hùng, tình cảnh của Thẩm Tu Văn hiện giờ chính là như vậy.

May thay, ông ta vẫn còn đường lùi.

Với tư cách là rể hiền của nhà họ Khương, những năm qua Thẩm Tu Văn chẳng hề thiếu việc chu cấp cho anh chị em của mình.

Chẳng nói đâu xa, cứ tính lần ông ta về quê cũ Tô Bắc mấy tháng trước mà xem.

Hai người anh ở quê, mỗi người ông ta cho hai nghìn đồng.

Chị gái và em gái mỗi người một nghìn đồng.

Hàng xóm láng giềng hay cháu chắt trong họ, hễ cứ là người đã lập gia đình, mỗi người ông ta đều cho hai trăm đồng.

Ngoài những thứ đó ra, đám bậc bề trên trong họ nhà họ Thẩm, ông ta cũng mỗi người biếu năm mươi đồng tiền hiếu kính.

Vì chuyện này mà cả công xã, từ cụ già tám mươi đến đứa trẻ ba tuổi, ai thấy Thẩm Tu Văn mà chẳng phải thốt ra vài câu nịnh nọt đẹp đẽ.

"Bác... bác sĩ... tôi tôi... tôi có tiền..."

Một câu nói lắp bắp mất hơn mười phút, bác sĩ và đồng chí công an cuối cùng cũng hiểu được ý của ông ta.

Thẩm Tu Văn muốn nhờ hai người anh của mình gửi tiền lên, chị gái và em gái thì cử một người qua đây chăm sóc ông ta.

Đồng chí công an nghe xong cũng không phản đối, dù là phạm nhân thì ông ta cũng có quyền được chữa bệnh.

Rất nhanh sau đó, mấy người cầm lấy phương thức liên lạc của anh chị em nhà họ Thẩm rồi đi ra ngoài.

Thẩm Tu Văn lúc này vẫn còn nghĩ rất tốt đẹp, cho rằng anh chị em nhận được điện thoại chắc chắn sẽ không quản ngại đường xá mà tức tốc chạy tới.

Đâu biết rằng trong bốn tháng ông ta bị giam giữ, Ủy ban Đỏ đã hai lần phái người tới Tô Bắc.

Những thứ đáng giá trong nhà họ Thẩm đều đã bị khuân đi sạch, lại còn bị dọa dẫm kinh hồn bạt vía mấy lần, giờ đây bọn họ đâu còn dám dính dáng gì đến Thẩm Tu Văn nữa.

Thế nên khi nhận được điện thoại của đồng chí công an, nghe nói vừa phải tốn tiền lại vừa phải tốn sức.

Mấy người nhà họ Thẩm đều giống như tránh tà, tìm đại một cái cớ rồi cúp điện thoại ngay lập tức.

Chương 158: Thẩm Tu Văn Trúng Phong - Thập Niên 70: Vợ Đẹp Của Nhà Tư Bản Trắng Trẻo Kiều Diễm, Thủ Trưởng Động Lòng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia