Người tới thế mà lại là Lăng Vân Phi.
Sau cơn kinh ngạc, ánh mắt Khương Tự nhanh ch.óng khôi phục vẻ bình thản như cũ: "Chủ nhiệm Lăng, anh có việc gì sao?"
So với dáng vẻ mang theo nụ cười trên mặt của đối phương, thái độ của Khương Tự rõ ràng là có chút lạnh nhạt.
Con người thường có ấn tượng ban đầu khá sâu đậm, cô cũng không ngoại lệ.
Trước đây cô vốn dĩ chẳng có hảo cảm gì với người nhà họ Lăng, sau khi được Trương Nhã Cầm nhắc nhở, cô lại càng không muốn có bất kỳ liên quan nào với đối phương.
Huống hồ, hiện tại cô đang bận rộn, thực sự không có thời gian để tiếp đón anh ta.
Lăng Vân Phi dường như đã dự liệu được cô sẽ có phản ứng như vậy nên cũng không giận.
Anh ta không vội đáp lời mà tự nhiên kéo một chiếc ghế ngồi xuống đối diện Khương Tự.
"Hôm nay tôi qua đây tìm cô là để bàn công việc."
"Công việc sao?"
Khương Tự nghe vậy vẫn giữ thái độ dửng dưng: "Vậy hình như anh đi nhầm chỗ rồi, nhóm đối chiếu công việc với Cục Công trình số 1 ở phòng bên cạnh cơ."
"Tôi biết."
Lăng Vân Phi trực tiếp vào thẳng vấn đề: "Bản vẽ thiết kế của nhóm dự án Cục 1 đã vẽ xong, nhưng Thứ trưởng Từ xem xong có vẻ không hài lòng lắm."
"Thế nên tôi mới đề nghị ông ấy, để cô giúp xem qua một chút."
Phải nói rằng, anh ta là một cao thủ trong việc điều động cảm xúc của người khác.
Khương Tự nghe xong liền ngước mắt nhìn sang: "Anh dựa vào đâu mà nghĩ tôi sẽ nhận chứ?"
Hồi đầu khi ký hợp đồng, Khương Tự đã nói rõ ràng rằng trong thời gian tại chức, cô chỉ chịu trách nhiệm dự án tòa nhà đối ngoại, những việc khác cô tuyệt đối không quản.
Ngoài dự tính, Lăng Vân Phi vẫn gật đầu: "Tôi biết."
Chuyện này Thứ trưởng Từ vừa nãy đã nói với anh ta rồi.
Là tự anh ta kiên trì muốn qua đây.
Khương Tự không hiểu nổi mạch suy nghĩ của người này, kéo theo ngữ điệu cũng lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn.
"Có gì anh cứ nói thẳng đi, hiện tại tôi đang rất bận, không có thời gian đứng đây nghe anh vòng vo."
Nào ngờ, lời vừa dứt.
Lăng Vân Phi đột nhiên lấy từ trong túi ra một gói đồ đặt lên bàn.
"Chuyện công việc đã bàn xong rồi, vậy không làm phiền đồng chí Khương làm việc nữa, đây là kẹo hỷ đám cưới của tôi và người yêu..."
Những lời phía sau không cần nói nhiều.
Nhưng anh ta biết, với sự thông minh của Khương Tự, cô nhất định sẽ hiểu được hàm ý trong hành động này của mình.
Đúng như anh ta dự đoán, Khương Tự quả thực đã đoán ra.
Ánh mắt cô dừng lại trên gói kẹo hỷ một lát: "Vậy thì chúc mừng anh, Chủ nhiệm Lăng."
Cho dù lời đồn có sai lệch, hay đối phương là kẻ biết điều thức thời, Khương Tự đều không có hứng thú tìm hiểu sâu.
Cô chỉ biết qua chuyện này, một người nào đó chắc là có thể hoàn toàn yên tâm được rồi.
"Cảm ơn." Nói xong câu này, Lăng Vân Phi đứng dậy bước ra khỏi phòng.
Động tác dứt khoát gọn gàng, lại còn tiện tay khép nhẹ cửa lại.
Khúc nhạc đệm nhỏ này không làm ảnh hưởng đến tâm trạng của Khương Tự, sau hơn hai tiếng bận rộn liên tục, cuối cùng cô cũng sửa xong bản vẽ trên tay.
Nhìn đồng hồ, đã gần năm giờ rồi.
Sau khi đối chiếu xong công việc với đồng nghiệp, Khương Tự giao bản vẽ cho trợ lý Tiểu Tề.
"Về nghỉ ngơi cho tốt nhé, hẹn gặp lại vào tuần sau."
Tiểu Tề mỉm cười vẫy tay: "Vâng, tuần sau gặp lại."
Thấy ánh mắt trêu chọc của cậu ấy, Khương Tự dường như đã hiểu ra điều gì.
Quả nhiên, vừa ra khỏi tòa nhà Bộ Xây dựng, cô đã nhìn thấy Hoắc Đình Châu.
Lúc này, anh đang dựa người bên cạnh cửa xe.
Trên người anh mặc bộ quần áo mà Khương Tự đã mua cho cách đây vài ngày.
Lúc mua về, cô cứ cảm giác kích cỡ hơi lớn một chút nên đã tìm một bác thợ già giúp sửa lại số đo.
Không ngờ hiệu quả mang lại lại tốt đến vậy.
Khương Tự nhất thời không nhịn được, liền nhìn thêm vài cái.
Dường như cảm nhận được điều gì, Hoắc Đình Châu theo bản năng ngẩng đầu nhìn sang.
Thấy vợ cứ nhìn mình chằm chằm, nơi đáy mắt anh tức khắc tràn ngập ý cười.
"Anh đợi lâu chưa?" Khương Tự hỏi.
"Anh cũng vừa mới đến thôi." Vừa nói, Hoắc Đình Châu vừa đưa tay đón lấy chiếc túi trong tay cô.
Bàn tay còn lại tự nhiên choàng qua vai cô: "Em có mệt không?"
"Cũng ổn ạ." Tựa vào vai anh, Khương Tự khẽ xoa thái dương: "Chỉ là nhìn bản vẽ hơi lâu nên mắt thấy không thoải mái lắm."
"Về nhà anh xoa bóp cho em nhé."
"Vâng." Khương Tự mỉm cười gật đầu.
Đợi cô ngồi vững, Hoắc Đình Châu nghiêng người tới, giúp cô thắt dây an toàn cẩn thận.
Như chợt nhớ ra điều gì, Khương Tự từ trong túi xách lấy ra gói kẹo hỷ kia.
Hoắc Đình Châu còn chưa kịp phản ứng, trong miệng đã bị nhét vào một thứ đen đen.
"Mời anh ăn kẹo này." Khương Tự cười nói.
Lúc này Hoắc Đình Châu mới chú ý thấy trên tay cô cầm túi kẹo.
Họa tiết chữ Song Hỷ đỏ rực, trông rất là náo nức.
"Trong đơn vị em có người kết hôn sao?"
"Đúng thế." Khương Tự cong môi, liếc nhìn anh đầy ẩn ý: "Có ngon không anh?"
Thật lòng mà nói, chẳng ngon cho lắm.
Cứ đăng đắng ngọt ngọt thế nào ấy, Hoắc Đình Châu ăn không quen.
Nhưng đây là kẹo chính tay vợ lột vỏ đút tận miệng, Hoắc Đình Châu vừa đ.á.n.h tay lái vừa không quên gật đầu.
"Ngon lắm em."
"Ngon thì anh ăn thêm chút nữa đi." Nói xong, cô lại lột thêm một cái đưa tới bên miệng anh.
Đợi Hoắc Đình Châu cúi đầu ngậm vào miệng, Khương Tự mới thong thả buông một câu.
"Đây là kẹo hỷ của Lăng Vân Phi đấy."
"Của Lăng Vân Phi sao?"
Kẹo hỷ?
Động tác nhai của Hoắc Đình Châu khựng lại, dường như nghĩ đến điều gì, anh lại hỏi: "Chiều nay hắn ta tìm em à?"
"Vâng." Khương Tự khẽ đáp một tiếng.
Sau đó cô đem chuyện Lăng Vân Phi đến tìm mình chiều nay kể lại một lượt.
"Em nghe người trong đơn vị nói, người của Cục Công trình số 1 bọn họ ngày mai sẽ xuất phát đi Long Thành rồi, đợi dự án hoàn thành chắc phải đến cuối năm cơ."
Biết anh lo lắng cho mình, Khương Tự đã hỏi thăm những chuyện này vô cùng kỹ lưỡng.
Nói sao nhỉ, thật đúng là cảm thán.
Đến cả Khương Tự cũng không ngờ tới, chuyện này bắt đầu từ kẹo hỷ mà cuối cùng cũng kết thúc bằng kẹo hỷ.
"Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, nhà họ Lăng đúng là ra tay hào phóng thật."
Khương Tự nhìn bao bì của viên sô-cô-la: "Loại sô-cô-la nhãn hiệu này, em nhớ hình như phải có phiếu đặc cung mới mua được, giá cũng chẳng rẻ đâu."
Đúng là không rẻ.
Cũng thật làm khó cho gã ta.
Tặng kẹo hỷ mà còn âm thầm bày ra mấy cái tâm tư nhỏ nhặt này.
Dù đối phương là cố ý hay vô tình, Hoắc Đình Châu cũng sẽ không cho gã ta cơ hội đó.
Thấy anh chỉ trong chốc lát đã ăn liền bốn năm viên sô-cô-la.
Khương Tự vừa buồn cười vừa bất lực: "Thôi được rồi, lát nữa về nhà còn phải ăn cơm đấy."
Nói đoạn, cô cất túi kẹo đi: "Nếu anh thích thì chỗ này cứ mang đi hết đi, đến Hắc Long Giang rồi anh tha hồ mà ăn."
Dù sao thì ăn kẹo, tổng còn hơn là ai đó âm thầm ăn mấy cái hũ giấm chua lòm.
Hoắc Đình Châu không nói gì, nhưng mặt mày rạng rỡ, rõ ràng lúc này tâm trạng anh đang rất tốt.
Có điều vì vui mừng quá đỗi, anh đã không chú ý nhìn đường.
Tất nhiên đây là Khương Tự đơn phương nghĩ vậy.
Nhìn ngã rẽ đã bị bỏ lỡ, Khương Tự thở dài: "Thôi xong, anh đi nhầm đường rồi! Lát nữa chỉ còn cách vòng lại từ phía trước thôi."
Dòng xe phía trước không nhiều, Hoắc Đình Châu nhanh mắt liếc nhìn người ngồi ghế phụ một cái.
"Không đi nhầm đâu."
Nghe vậy, Khương Tự đầy vẻ thắc mắc nhìn sang: "?"