“Đồ ngốc."
Một người đàn ông khác đứng bên cạnh cười trên nỗi đau của người khác mắng một câu.
Cái cô Vương Hân Hân này nói cái gì mà cũng tin thật.
“Chị họ, gan chị lớn thật đấy, em thật ngưỡng mộ chị, không giống như em, nhìn thấy thứ trong bát của chị là lại nghĩ đến cái gì đó lúc nãy, một miếng cũng nuốt không trôi, ọe~"
Em họ của Vương Hân Hân là Vương Nhu Nhu, vẻ mặt điệu đà ôm ng-ực nôn ọe một cái, sau đó xoay người lại kéo kéo ống tay áo của Chí Quân:
“Anh Chí Quân, tấm lòng này của chị họ cũng là vì anh, anh đừng trách chị ấy nữa."
Bàn tay kia còn “vô ý" đẩy Vương Hân Hân về phía trước mặt Tiền Chí Quân một bước, để hai bát đồ ăn của cô ấy đối diện ngay dưới mắt Tiền Chí Quân.
Tiền Chí Quân nghe lời cô ta nói xong càng thêm chán ghét Vương Hân Hân, mắt lại nhìn thấy thứ trong bát, trong đầu toàn là hình ảnh lúc thi hành án vừa rồi, anh ta đưa tay đẩy Vương Hân Hân ra:
“Lấy ra, mau lấy ra cho tôi, cô có thấy ghê tởm không hả, đồ đàn bà thép."
Vương Hân Hân nghe thấy ba chữ đàn bà thép thì rất tổn thương, ánh mắt tối sầm lại, bưng hai hộp cơm bị đẩy một cái bất ngờ, chưa kịp phản ứng lại bị Tiền Chí Quân đẩy lùi về phía sau thêm một cái nữa, cô ấy lùi lại mấy bước dẫm phải đá trẹo chân, loạng choạng ngã nhào ra sau.
“Á!"
Tần Dĩ An một cái lướt qua ôm lấy eo Vương Hân Hân, vững vàng đỡ lấy hai hộp cơm không có nắp trên tay cô ấy, giúp Vương Hân Hân thoát khỏi cảnh tượng thê t.h.ả.m là ngã xuống rồi bị tào phớ trong bát đổ đầy lên người.
Cô cúi đầu nhìn thấy tào phớ trong hộp cơm thì hiểu ra rồi, tào phớ trắng mịn lướt trên mặt là lớp dầu ớt đỏ au và hành lá xanh ngắt điểm xuyết, đúng là thơm ngon, kích thích vị giác quá đi mất!
Gợi lên cơn thèm thuồng của cô rồi, lát nữa cô cũng phải đi ăn một bát tào phớ mới được.
Mà Vương Hân Hân được cô đỡ lấy thì sợ đến mức tim sắp nhảy ra ngoài, vẻ hoảng hốt trên mặt chưa tan, ôm ng-ực thở dốc:
“Phù, cảm ơn cô, Dĩ An, may mà tào phớ không bị đổ ra, dây vào người người khác thì không tốt."
“Không sao, cẩn thận chút, những kẻ ăn trắng mặc trơn của cô, còn động một chút là quát tháo ầm ĩ, lại không biết trân trọng cô thì không cần thiết phải giữ lại qua năm mới đâu, còn những người thân bạn bè ngoài mặt một kiểu sau lưng một kiểu lại càng là kẻ độc hại, kịp thời tránh xa đừng để bản thân bị trúng độc mới là đạo lý cứng rắn."
Tần Dĩ An đưa lại hộp cơm cho Vương Hân Hân.
Mối hôn ước từ bé này của Vương Hân Hân nhìn qua là biết là tra nam, cô em họ bên cạnh chính là tiểu tam trà xanh đó, người bạn bên cạnh chính là loại lấy việc trêu chọc người khác làm niềm vui, Vương Hân Hân giống như vật hy sinh não yêu đương sau này vậy.
Nể tình Vương Hân Hân trước đó đã từng giúp đỡ mình, cô nói thêm một câu.
Tiền Chí Quân trừng mắt nhìn Tần Dĩ An:
“Tần Dĩ An, đừng tưởng bây giờ cô có chút bản lĩnh là có thể nói năng bừa bãi."
“Dĩ An à, con gái chúng ta vẫn nên dịu dàng một chút, đừng thô lỗ như vậy, chỉ có những bà tám mới nói năng bừa bãi thôi nha."
Vương Nhu Nhu làm vẻ mặt muốn tốt cho cô.
Tần Dĩ An còn chưa kịp mở miệng đáp trả, Vương Hân Hân đã một tay kéo Tần Dĩ An ra sau lưng mình, giống như gà mẹ bảo vệ gà con, hùng dũng oai vệ nổi giận đùng đùng.
“Câm mồm, Dĩ An có nói là các người đâu?
Các người vội vàng tự nhận lấy như vậy, chứng tỏ bản thân các người trong thâm tâm cũng cho rằng mình là loại người đó."
Cô gái này vẫn chưa đến mức não yêu đương đến mức vô phương cứu chữa, Tần Dĩ An rất hài lòng.
Vương Hân Hân lấy từ trong túi lưới ra cái nắp hộp cơm, đậy lên hộp cơm trên tay Tần Dĩ An đang bưng:
“Bây giờ tôi coi như đã nhìn rõ các người rồi, đều chẳng phải hạng tốt lành gì, đúng là đồ độc hại, Tiền Chí Quân, anh không muốn ăn thì sau này đều đừng ăn nữa, thịt trượt cũng đừng hòng ăn được, tôi mang đi cho ch.ó ăn, ch.ó ăn xong còn biết vẫy đuôi với tôi, cho anh ăn mà chỉ nhận được một trận mắng, đồ không biết điều, hủy hôn, hôm nay tôi nhất định phải hủy hôn."
Tiền Chí Quân nói xong, Vương Hân Hân lại nổ s-úng về phía Vương Nhu Nhu.
“Còn cả Vương Nhu Nhu cô nữa, sau này đừng đến nhà tôi nữa, nhà tôi không chào đón cô, trên người cô hôi quá, hun ch-ết người ta mất, tôi không có người chị họ như vậy, cái loại r-ác r-ưởi Tiền Chí Quân này tặng cho cô đấy, đừng có trốn ở phía sau mà khích bác chuyện."
“Triệu Kiện, anh thích Vương Nhu Nhu thì hãy cứ như một người đàn ông đường đường chính chính mà đi cầu hôn nói mối, nhìn người mình thích lại thích anh em của mình, còn phải giúp cô ta bận rộn lấy lòng anh em để ly gián tôi, có phải rất khó chịu không, tôi biết anh thường xuyên sau lưng mắng tôi ngốc, nhưng ít nhất tôi đã từng dũng cảm, cái thứ hèn nhát như anh có tư cách gì, đáng đời."
Vương Hân Hân nã pháo từng người một xong, hét lớn về phía ba người:
“Các người mắng tôi thì được, nói bạn tôi là không được, đều cút hết đi cho tôi, bà đây không hầu hạ nữa, các người thích ai thì thích đi."
Cảm giác được bảo vệ thật tốt, khóe môi Tần Dĩ An mang theo nụ cười đứng ở phía sau, tâm trạng rất tốt.
Mà ba người bị mắng thì tâm trạng rất tồi tệ, sắc mặt tức đến xanh mét, xấu hổ, giận dữ đều hiện hết lên mặt.
“Anh Chí Quân, anh nhìn Hân Hân kìa, cô ấy và Tần Dĩ An, chúng em đều là muốn tốt cho cô ấy, cô ấy không biết ơn thì thôi, còn nói chúng em như vậy, em là một cô gái trong sạch, em... em không muốn sống nữa."
Vương Nhu Nhu khóc lóc hoa lê đái vũ nói.
Tần Dĩ An chậc chậc khen ngợi, nước mắt nói đến là đến, lại còn khóc đẹp nữa chứ, đúng là trình độ tu dưỡng tự thân của bạch liên hoa trà xanh yếu đuối mà.
“Không muốn sống thì đừng sống nữa, đúng lúc bây giờ đang ở pháp trường, không ai ngăn cản cô đâu."
Tần Dĩ An chỉ vào cái hố lớn phía trước:
“Này, nhìn đằng kia kìa, đúng lúc đang lấp hố đấy, nhảy xuống nằm đó là có thể thực hiện được nguyện vọng của cô rồi."
“Ha ha—" Vương Hân Hân đập đùi cười lớn, đầu gật như giã tỏi:
“Đúng đúng đúng, có cần tôi gọi hộ một tiếng không, bảo họ đợi cô một chút, đừng lấp nhanh thế, có cần tôi đưa cô qua đó không?"
“Cô, các người... hu hu~"
Tiểu bạch liên trà xanh thất bại t.h.ả.m hại, bị mắng đến mức không nói nên lời, quay mặt đi chỗ khác khóc nức nở, Triệu Kiện vội vàng đi an ủi.
Tên đàn ông tự tin thái quá Tiền Chí Quân tiến lên quát tháo:
“Vương Hân Hân, sao cô lại trở nên như thế này, không thể thục nữ một chút được sao, còn nữa đừng có động một chút là treo hai chữ hủy hôn trên miệng, cô nói không chán tôi cũng nghe chán rồi, sau này đừng như hôm nay nữa, tôi không thích, mau xin lỗi Nhu Nhu đi."
“Xin lỗi mẹ anh ấy, đã nói hủy hôn là hủy hôn, cút đi."
Vương Hân Hân dùng sức giẫm lên chân anh ta một cái, kéo Tần Dĩ An xuyên qua đám người vây xem đang hóng hớt đi ra ngoài, rời khỏi nơi thị phi.
Tần Dĩ An dành ra một bàn tay vẫy vẫy về phía cha mẹ Tần đang đợi ở bên ngoài:
“Cha mẹ, hai người về nhà khách trước đi, con phải về căn tiểu viện đằng kia xử lý một số việc, cả ngày hôm nay không cần đợi con đâu."