“Không nhịn được mà khẽ cười một tiếng.”

Đây chính là cậu em trai Tần Việt kém cô gần một giáp sao?

Thằng nhóc này cũng khá đấy chứ, thân thủ được, lại còn biết bảo vệ chị gái ruột.

Tai Tần Việt rất thính, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, quay đầu nhìn lại:

“Ai đó?

Muốn đ.á.n.h lén sao?

Tôi nói cho mà biết, tôi không sợ đ.á.n.h không thắng đâu."

Vòng qua xem thử, không phải đám trẻ đáng ghét trong khu tập thể như cậu tưởng mới buông tay xuống, nhưng khuôn mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ này là thế nào, đã gặp ở đâu rồi nhỉ?

Cậu tò mò hỏi:

“Chị là ai?

Sao lại ngồi trước cổng khu tập thể nhà chúng tôi."

“Tại sao tôi không được ở đây?

Khi hỏi tên tôi, không phải cậu nên cho tôi biết tên cậu trước sao, nếu không tại sao tôi phải nói cho cậu biết."

Tần Dĩ An ngồi trên bệ đá đung đưa chân, mỉm cười nhìn cậu nhóc.

“Vừa rồi cậu đ.á.n.h nhau à?

Cũng lợi hại đấy chứ, không sợ người ta tìm đến tận nhà rồi về nhà bị ăn đòn sao?"

“Thường thôi thường thôi, tôi tên Tần Việt."

Tần Việt chắp tay trả lời:

“Đám người đó đáng bị dạy dỗ, để bọn chúng miệng hôi dám nói chị tôi, lần sau gặp lại vẫn đ.á.n.h.

Bọn chúng có đi mách lẻo, ba mẹ tôi nói không chừng còn khen tôi ấy chứ.

Chị vẫn chưa nói cho tôi biết, chị tên là gì, nhìn lạ mà cũng quen ghê."

Tần Việt tò mò nhìn người trước mặt, trông rất thân thiết, lại còn khen cậu đ.á.n.h nhau giỏi nữa, đúng là một người tốt.

“Con gái!"

Tần Quốc Gia từ đằng xa đã gọi lớn, xách túi tươi cười hớn hở chạy tới.

“Ba mua được đồ tốt rồi, nhìn xem, một miếng thịt bò thật to, còn có một cái chân dê, một con cá chép lớn, đi thôi, chúng ta về nhà làm món ngon để ăn."

Hạ Tú Lan cũng xách túi vải hăng hái đi tới:

“Con gái, hạt giống rau con bảo mẹ mua cũng mua được rồi, cửa hàng cung ứng có bán, mỗi loại mẹ đều lấy một ít."

“Ba?

Mẹ?"

Tần Việt nghe tiếng nhìn qua thì thấy ba mẹ mình, cậu ngơ ngác nhìn Tần Dĩ An:

“Con gái?"

“Hê, Tiểu Việt con cũng ở đây à, qua đây chào chị đi."

Hạ Tú Lan nhìn thấy con trai liền vẫy tay gọi.

Tần Quốc Gia kéo thằng bé qua:

“Đây chính là chị ruột của con, mau chào đi, thằng ranh này còn đứng ngẩn ra đó làm gì."

Tần Dĩ An nhìn Tần Việt đang ngây người, mỉm cười đứng dậy, đưa tay ra:

“Chào Tần Việt, chính thức giới thiệu một chút, tôi tên Tần Dĩ An, sau này có thể sẽ là chị của cậu."

“Chị của tôi là Tần Tư Điềm."

Tần Việt kiêu ngạo quay đầu đi, phớt lờ bàn tay cô đang chìa ra:

“Tôi không nhận chị."

“Muốn ăn đòn phải không."

Hạ Tú Lan không chút nương tay vỗ một cái vào đầu Tần Việt.

“Cần con nhận chắc."

Tần Quốc Gia nghiêm giọng:

“Đây là người chị duy nhất của con."

Tần Dĩ An mỉm cười lắc đầu với họ, không sao, trị trẻ con cô có nhiều cách lắm, một chữ thôi:

“Đánh.”

Cô muốn bắt tay, không muốn cũng phải bắt cho cô.

Tần Dĩ An cưỡng ép đi tới nắm lấy tay cậu dùng sức bóp mạnh, bóp cho Tần Việt đau điếng.

Cậu vẫn cố giữ thể diện, c.ắ.n c.h.ặ.t răng không chịu kêu lên, cũng không để lộ ra ngoài.

Cũng có cốt khí đấy chứ.

Tần Dĩ An lại tăng thêm chút lực, nụ cười càng thêm rạng rỡ:

“Ba mẹ cứ về trước đi, con và em trai bồi đắp tình cảm một chút.

Vừa rồi em trai còn vì con mà đ.á.n.h nhau, thay con ra mặt, gọi con là chị đấy.

Con biết bây giờ nó chỉ đang nói lẫy thôi, hai người đừng lo, nó không bắt nạt được con đâu."

“Được được, thằng bé này chỉ được cái miệng cứng thôi, hai chị em cứ trao đổi cho tốt nhé.

Nhà mình ở ngay lối rẽ bên phải cuối con đường đó, mẹ và ba về nấu cơm trước, hai chị em về sớm ăn cơm nhé."

Hạ Tú Lan nói xong liền xách đồ, kéo Tần Quốc Gia đi mất, để lại hai chị em độc chiếm hiện trường.

Tần Việt nhìn bóng lưng ba mẹ, trong lòng gào thét t.h.ả.m thiết:

“Á không phải chứ, ba mẹ đừng đi mà, con sắp bị bắt nạt rồi!

Bà chị mới về này sức lực cũng lớn quá đi.”

Tần Dĩ An ân cần hỏi:

“Đau không?"

“Không đau, chị chưa ăn cơm sao?

Chút sức lực này mà đòi làm tôi đau."

Tần Việt cả người chỗ nào cũng mềm, chỉ có cái miệng là cứng nhất, đau đến nhăn mặt nhăn mũi rồi mà vẫn bảo không đau.

Tần Dĩ An ngược lại buông tay ra, dẫn cậu đến một góc ít người.

“Đánh cược đi, chúng ta đấu một trận, ai thắng thì người kia phải nghe lời, làm “đàn em" cho đối phương một tháng, mặc tình sai bảo, đi đâu theo đó, không có sự cho phép của đối phương tuyệt đối không được rời nửa bước.

Tôi sẽ không bắt cậu phải gọi tôi là chị."

Tần Việt phủi phủi tay, nghe lời này liền lộ vẻ khinh bỉ:

“Chỉ với chị sao, tôi là người có tập luyện hẳn hoi đấy, đừng có đ.á.n.h thua xong rồi khóc lóc về mách lẻo, còn nữa, tôi không đ.á.n.h phụ nữ."

Tần Dĩ An khoanh tay, giễu cợt:

“Sao nào, cậu sợ đ.á.n.h không thắng tôi rồi mất mặt à?

Đừng sợ, tôi là chị ruột của cậu, đ.á.n.h không thắng cũng là bình thường, thua tôi cũng không có gì mất mặt cả."

Tần Việt không chịu được khích tướng, nghe thấy lời này liền tự động nhảy hố, xắn tay áo cãi bướng:

“Đánh thì đ.á.n.h, nói trước rồi đấy, ai thua không được về mách lẻo, không được khóc, lời cá cược nhất định phải thực hiện, không được quỵt."

Tần Dĩ An bật cười:

“Được, cậu nhớ kỹ lời mình nói đấy nhé."

“Chị mới phải nhớ kỹ đấy, tới đi, tôi sẽ nương tay cho."

Tần Việt hạ bộ xuống tấn, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, chuẩn bị cho bà chị đột nhiên xuất hiện này mở mang tầm mắt một chút.

“Tôi thì sẽ không nương tay đâu."

Tần Dĩ An nói xong, không đợi Tần Việt kịp phản ứng, cô đã nhanh như chớp tóm lấy cánh tay cậu, tung một cú vật qua vai.

Tần Việt nằm bẹp dưới đất ngơ ngác:

“??"

Chuyện gì vừa xảy ra vậy?

Chân cậu vừa mới động đậy một cái sao đã nằm dưới đất rồi.

Ồ, hóa ra là bị người ta quật ra ngoài.

“Lại đi, lần này là tôi chưa chuẩn bị kỹ."

Tần Việt bò dậy, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m lao về phía Tần Dĩ An.

Cậu còn chưa kịp chạm vào mép áo đối phương, đã phát hiện ra thế giới của mình xoay chuyển trời đất, thay đổi sắc diện.

Tần Việt bị Tần Dĩ An xách ngược lên như xách một con gà nhép vậy.

“Tôi bị làm sao thế này?"

Tần Việt có chút ngẩn ngơ, giây tiếp theo liền kinh ngạc kêu lên:

“Ơ, dưới đất có một con kiến đang tha đồ kìa!"

“A, không đúng, Tần Dĩ An, chị chơi gian, sao chị có thể dựa vào việc lớn hơn tôi mà xách ngược tôi lên thế này, mau bỏ tôi xuống, bỏ tôi xuống."

Tần Việt lắc lư cơ thể, càng lắc càng thấy ch.óng mặt.

Tần Dĩ An vỗ vỗ cậu:

“Tần Việt cậu có biết xấu hổ không, ai chơi gian hả, ai bảo cậu là đồ lùn tịt, lại còn đ.á.n.h không lại tôi, không xách cậu thì xách ai.

Đừng lắc nữa, lắc đến ngất đi là cậu thua trực tiếp đấy, cậu có phục không."