Thập Niên 80: Ba Năm Hôn Nhân Không Viên Phòng, Tái Giá Sinh Con Cùng Anh Chồng Thô Kệch

Chương 211: Bách Phát Bách Trúng, Kỹ Năng Bắn Súng Kinh Người

Đúng là ăn gan hùm mật gấu rồi!

“Đi theo tôi!” Chu Bảo Dân dẫn đầu đi trước.

Một nhóm người đi theo đến trường b.ắ.n.

Trường b.ắ.n đèn sáng như ban ngày, Chu Bảo Dân tìm hai khẩu s.ú.n.g, tiên phong giơ s.ú.n.g, động tác lưu loát như mây trôi nước chảy, ba phát đạn liên tiếp b.ắ.n ra, nhân viên báo bia hô to: “Chín điểm, mười điểm, chín điểm, tổng cộng hai mươi tám điểm!”

Các tân binh nhao nhao kinh hô.

Không hổ là cựu binh mà, lần này Tiêu Trường Hà chắc chắn thua rồi!

Chu Bảo Dân đặt s.ú.n.g xuống, khinh miệt liếc nhìn Tiêu Trường Hà: “Đến lượt cậu.”

Tiêu Trường Hà im lặng tiến lên, cầm s.ú.n.g một cách thuần thục, nín thở tập trung, đầu ngón tay khẽ động, ba phát s.ú.n.g cùng nổ.

Nhân viên báo bia ngẩn ra một lúc, rồi gào lên: “Điểm tuyệt đối!”

Toàn trường lập tức rơi vào tĩnh lặng như tờ.

“Anh Hà! Anh quá đỉnh luôn!” Trần Thạch phấn khích nhảy dựng lên.

Các tân binh đều há hốc mồm, không thể tin nổi nhìn Tiêu Trường Hà đang thản nhiên đặt s.ú.n.g lại lên bàn.

Không ai ngờ tới, một tân binh nói lắp bị coi là thành phần cá biệt lại có thiên phú b.ắ.n s.ú.n.g kinh người như vậy, không chỉ khiến họ chấn động mà còn tát thẳng vào mặt giáo quan.

“Cậu từng chạm vào s.ú.n.g rồi sao?” Sắc mặt Chu Bảo Dân xanh mét, nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t nổi đầy gân xanh, vừa nghi hoặc vừa tức giận.

Nghi hoặc vì một tên tân binh tơ lơ mơ mà b.ắ.n s.ú.n.g giỏi như vậy, lại tức giận vì mình đường đường là giáo quan mà lại thua một tên tân binh.

Tiêu Trường Hà khẽ gật đầu: “Tôi... tôi có s.ú.n.g săn.”

“Súng săn... Trước đây cậu là thợ săn sao?” Vẻ mặt Chu Bảo Dân trở nên kinh ngạc.

“Vâng.”

“Chẳng trách...” Chu Bảo Dân tự giễu cười cười.

Một người ngay cả con mồi đang di động còn có thể b.ắ.n trúng như thợ săn, thì b.ắ.n bia cố định sao có thể không trúng chứ!

Quả nhiên, nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, ông ta coi như đã được mở mang tầm mắt.

Tiêu Trường Hà đặt s.ú.n.g ngay ngắn, mặt không cảm xúc nói: “Báo cáo giáo quan, tôi... tôi thắng rồi.”

“Ừ.” Chu Bảo Dân xua tay gật đầu: “Vậy sau này cậu có thể không cần tham gia tập luyện đội ngũ.”

Tiêu Trường Hà lắc đầu: “Tôi sẽ tiếp tục tham gia, nhưng... nhưng mà, hy vọng giáo quan đừng có... có thành kiến, đừng có hở... hở chút là phạt thể lực.”

Họ cũng là con người, nếu sai, tự nhiên sẽ nhận, nhưng vô cớ bị bới lông tìm vết thì không ai cam lòng cả.

Lời này vừa nói ra, Chu Bảo Dân liền hiểu ý trong lời nói của Tiêu Trường Hà, ông ta nhìn đám tân binh đang vây quanh, hỏi: “Các cậu cũng cho rằng tôi có thành kiến với các cậu? Cố ý bới lông tìm vết sao?”

Mọi người nhìn nhau, không ai nói gì, ngay cả một lời phủ nhận cũng không có.

Thấy vậy, Chu Bảo Dân khẽ gật đầu: “Tôi hiểu rồi! Các cậu yên tâm, sau này tôi sẽ đối xử công bằng với tất cả, nhưng nếu các cậu có chỗ nào không đúng, tôi chắc chắn sẽ nói, nhưng sẽ không vô cớ bới lông tìm vết nữa.”

Các tân binh mừng rỡ, nhìn Tiêu Trường Hà với ánh mắt đầy cảm kích, nếu không có anh, họ thật sự đã suy sụp dưới áp lực nặng nề và sự bới lông tìm vết của Chu Bảo Dân rồi.

Chu Bảo Dân đi đến trước mặt Tiêu Trường Hà, vỗ vỗ vai anh: “Trong quân đội, cậu có sức khỏe, có sức bền, thiên phú b.ắ.n s.ú.n.g tốt là chưa đủ đâu, chúng ta còn cần có kỷ luật, có tinh thần đồng đội nữa.”

Lời này ngoài mặt là nói cho Tiêu Trường Hà nghe, thực chất Chu Bảo Dân còn liếc nhìn Trần Thạch một cái.

Trần Thạch mím môi, sờ sờ mũi, cúi đầu không nói gì.

Đúng vậy, chính là do hắn tưởng tập đội ngũ vô dụng, khiêu khích trước, mới kéo anh Hà xuống nước, rồi náo loạn thành ra thế này.

Cũng may anh Hà có bản lĩnh, nếu không thật sự mất mặt hết chỗ nói!

“Còn cậu nữa.” Chu Bảo Dân điểm danh Trần Thạch.

Trần Thạch ngơ ngác ngẩng đầu: “Giáo quan, tôi...”

“Tính tình kiêu ngạo bất tuân không phải là chuyện xấu, nhưng cậu phải nhớ cậu đến quân đội để làm gì. Nếu cậu thấy mệnh lệnh của tôi nghe theo không có tác dụng, cậu nên nỗ lực, leo lên trên tôi, nếu không, cậu cũng chỉ là vô năng cuồng nộ mà thôi.” Chu Bảo Dân thản nhiên dạy bảo.

Trần Thạch hổ thẹn cúi đầu, áy náy nói: “Báo cáo giáo quan, xin lỗi ông, trước đây tôi không nên cãi lại ông, không nên nghi ngờ ông, cũng không nên không tuân thủ kỷ luật, tôi biết lỗi rồi ạ.”

Chu Bảo Dân gật đầu: “Biết lỗi là tốt, lần này tôi tha cho cậu, cậu phải nhớ kỹ, trong quân đội, kỷ luật là trời, chỉ có tuân thủ kỷ luật mới có thể hình thành sức chiến đấu. Tuy cậu thua tôi ở môn chống đẩy, nhưng tố chất cơ thể của cậu xem ra cũng khá tốt, nhưng vẫn cần phải mài giũa kỹ càng mới có thể trở thành một quân nhân ưu tú.”

“Rõ ạ!”

“Được rồi, tập hợp đội ngũ, tiếp tục tập luyện!” Chu Bảo Dân hô lớn với mọi người.

Các tân binh nhao nhao tập hợp, tiếp tục tập luyện...

Đêm xuống, Khương Phức Sanh viết xong một bức thư nhét vào phong bì, dán tem, sau đó mới tắt đèn đi ngủ.

Sáng hôm sau, cô dậy sớm, làm việc theo đúng trình tự, chuẩn bị bữa sáng trước, ăn xong mới đến nhà ăn quốc doanh, sẵn tiện giao bức thư hồi âm cho Tiêu Trường Hà cho nhân viên bưu điện ca sáng.

Khi đến nhà ăn, Dư Hồng nói với cô rằng Giám đốc Trương đang đợi cô ở trong bếp, nói là có việc gấp muốn nói với cô.

Cô cứ ngõ là chuyện ở bếp sau, nên cũng không dám chậm trễ.

“Giám đốc Trương, ông tìm tôi ạ?”

“Đồng chí Khương, nào, ngồi đi, tôi nói kỹ cho cô nghe.” Giám đốc Trương ngẩng đầu lên, quệt mặt một cái, cầm tập tài liệu trên bàn đi về phía Khương Phức Sanh.

Hai người ngồi xuống ghế sofa.

Giám đốc Trương đưa tập tài liệu cho Khương Phức Sanh xem.

“Đây là...” Khương Phức Sanh lật xem vài tờ, ngẩn ra: “Chứng chỉ đầu bếp?”

Chương 211: Bách Phát Bách Trúng, Kỹ Năng Bắn Súng Kinh Người - Thập Niên 80: Ba Năm Hôn Nhân Không Viên Phòng, Tái Giá Sinh Con Cùng Anh Chồng Thô Kệch - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia