Hôm nay là thứ Bảy rồi, lần trước ở cửa hợp tác xã tín dụng, cô gặp Triệu Mỹ Linh - bạn thân của nguyên chủ, nói cuối tuần sẽ đến nhà họ Tiêu thăm cô, cũng không biết khi nào mới đến. Nếu là hôm nay, thì vừa hay thông báo cho Mỹ Linh ngày mai đến thôn ăn cỗ cưới, nếu là ngày mai, thì đúng là trùng hợp!
“Có ai ở nhà không?”
Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền đến. Khương Phức Sanh nghe thấy giọng Triệu Mỹ Linh truyền đến từ bên ngoài, vui mừng bước ra khỏi phòng khách: “Mỹ Linh, mình ở nhà, cậu cứ vào thẳng đi.”
“Lai Đệ!” Triệu Mỹ Linh xách theo quà, mặc chiếc váy kẻ sọc cổ tròn màu đỏ trắng bước vào, còn đeo một chiếc túi xách nhỏ chéo vai, mái tóc dài xõa tung, trên đầu cài một chiếc băng đô bằng vải màu trắng, cả người trông dịu dàng và tri thức.
“Lại đây, vào trong ngồi đi.” Khương Phức Sanh ra sân đón Triệu Mỹ Linh vào phòng khách.
Triệu Mỹ Linh vừa đi vừa nhìn ngó xung quanh, sau đó vào phòng khách ngồi xuống sô pha, đặt quà lên mặt bàn.
“Đây là nhà họ Tiêu sao, trước đây lúc mình làm thanh niên trí thức xuống nông thôn, cũng từng nghe danh nhà họ Tiêu, nhưng chưa bao giờ dám lại gần… Lai Đệ, người nhà họ Tiêu đối xử tốt với cậu không? Bây giờ cậu về thôn rồi, ba mẹ cậu bên kia còn tìm cậu gây rắc rối không?”
Khương Phức Sanh rót một cốc nước cho Triệu Mỹ Linh, sau đó ngồi xuống bên cạnh cô ấy: “Lúc đầu thì có gây rắc rối, sau đó bị mình lừa một khoản tiền, thì không xuất hiện nữa, có thể là đang ủ mưu xấu.”
“Mình biết ngay mà, ba mẹ cậu chắc chắn sẽ không dễ dàng buông tha cho cậu đâu! Bọn họ chắc chắn sẽ ép cậu về nhà họ Tiền!” Triệu Mỹ Linh tức giận tháo chiếc túi xách nhỏ xuống đặt sang một bên, sau đó đưa tay nắm lấy tay Khương Phức Sanh, “Lai Đệ, nếu cậu có khó khăn, nhất định phải nói cho mình biết, thiếu tiền cũng có thể nói với mình! Trước đây cậu ở nhà họ Tiền, mình không thể chăm sóc cậu, nhưng chỉ cần không liên quan đến nhà họ Tiền, mình đều có thể giúp cậu!”
Khương Phức Sanh nghe vậy, trong lòng cảm thấy ấm áp: “Cậu yên tâm đi, bây giờ không lo thiếu tiền thiếu ăn, hơn nữa Tiêu Trường Hà có thể kiếm tiền, đối xử với mình cũng tốt, mình ở đây sống tốt hơn ở nhà họ Tiền nhiều! Đúng rồi, mình còn đổi tên nữa, cậu đợi chút!”
Nói xong, Khương Phức Sanh đứng dậy về phòng tìm giấy tờ chứng minh của mình. Một lát sau, Khương Phức Sanh bước ra: “Nhìn này, sau này mình không gọi là Khương Lai Đệ nữa, mình tên là Khương Phức Sanh, có nghĩa là c.h.ế.t đi sống lại!”
Kiếp này, cô chính là ác quỷ đến từ địa ngục, ai dám bắt nạt cô, cô sẽ khiến kẻ đó c.h.ế.t không yên lành!
Triệu Mỹ Linh nhìn giấy tờ chứng minh trong tay Khương Phức Sanh, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc vui mừng: “Khương Phức Sanh! Cái tên này nghe hay thật, mạnh mẽ hơn Khương Lai Đệ nhiều. Phức Sanh, lại có ý nghĩa như được tái sinh, giống như cậu bây giờ vậy, cả con người, cùng với cuộc sống đều hoàn toàn đổi mới!”
“Đúng vậy!” Khương Phức Sanh gật đầu.
Tất nhiên không chỉ có ý nghĩa này, còn một lý do nữa là đây là tên kiếp trước của cô, vừa hay ngụ ý cũng phù hợp, nên cô tiếp tục sử dụng.
Triệu Mỹ Linh trả lại giấy tờ chứng minh cho Khương Phức Sanh, sau đó nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, vỗ vỗ lên mu bàn tay cô, tiếp tục nói: “Sau này mình sẽ gọi cậu là Tiểu Sanh nhé, bây giờ cậu và Tiêu Trường Hà kết hôn rồi, có thể dùng cái tên này sống một cuộc sống mới thật tốt, quên hết những chuyện không vui trong quá khứ đi.”
Khương Phức Sanh cười gật đầu: “Mình biết rồi! Đúng rồi Mỹ Linh, ngày mai trong thôn có tiệc cưới, ngày mai cậu có muốn đến uống rượu mừng không? Hồi cậu xuống nông thôn, người trong thôn đều biết cậu, nên cậu không cần lo lúc đó trong bữa tiệc không có ai nói chuyện cùng.”
Triệu Mỹ Linh ngẩn người: “Rượu mừng? Của nhà ai? Vừa nãy lúc mình vào thôn, mấy bác gái cứ nhìn chằm chằm mình hỏi han, rất nhiều người nhận ra mình rồi.”
Khương Phức Sanh: “Của mình.”
“Cái gì? Của cậu?” Triệu Mỹ Linh mở to mắt, “Mình còn tưởng cậu chỉ lặng lẽ đi đăng ký kết hôn với Tiêu Trường Hà, sẽ không làm tiệc cưới nữa chứ!”
“Vốn dĩ mình không định làm, vì mình biết, chỉ cần làm tiệc cưới, đám người nhà mẹ đẻ mình chắc chắn sẽ đến gây chuyện, nhưng không chịu nổi mẹ chồng mình nài nỉ, nói muốn để mình đường đường chính chính, dưới sự chứng kiến của mọi người bước vào nhà họ Tiêu, nên mình đồng ý rồi. Bữa tiệc này đã chuẩn bị từ lâu rồi.”
“Vậy ngày mai mình nhất định sẽ đến!” Triệu Mỹ Linh cười nói, “Đoạn đường đầu tiên của cậu mình đã vắng mặt, đoạn đường này, mình sẽ không vắng mặt nữa!”
“Ừm!” Khương Phức Sanh vui vẻ gật đầu.
Triệu Mỹ Linh đột nhiên nhớ ra điều gì đó: “Đúng rồi, Tiểu Sanh, chuyện cậu đổi tên, người nhà họ Tiêu biết chưa? Tiêu Trường Hà có phản ứng gì không?”
“Mọi người đều biết. Trước khi đăng ký kết hôn mình đã nói rồi, lúc mình và Tiêu Trường Hà đăng ký kết hôn, tên trên giấy chứng nhận kết hôn chính là tên mới, còn Tiêu Trường Hà…” Khương Phức Sanh mỉm cười, “Anh ấy khen tên mình đặt hay! Anh ấy, nhìn thì có vẻ hung dữ, thực ra rất chu đáo, đối xử với mình cũng đặc biệt ân cần, chỉ là có một chút xíu khuyết điểm nhỏ.”
“Khuyết điểm gì?”
“Nói lắp.” Khương Phức Sanh nhỏ giọng nói, “Lúc đầu mình tưởng anh ấy ít nói, hóa ra là nói lắp, nên hôm nào cậu tiếp xúc với anh ấy, cứ đối xử bình thường là được.”
“Được!” Trước đây lúc xuống nông thôn, Triệu Mỹ Linh đã từng nghe nói Tiêu Trường Hà không thích nói chuyện, cô còn tưởng là do tính tình lạnh lùng, không ngờ lại có chút khuyết điểm, nhưng ảnh hưởng không lớn, chỉ cần người nhà họ Tiêu đối xử tốt với Tiểu Sanh là được rồi.