Lâm Vĩnh Niên không nói gì, chỉ cắm cúi rót rượu rồi uống. Lâm Vĩnh Thắng và Đường Hương Cần đưa mắt nhìn nhau, rõ ràng là trong lòng ông anh cả đang có tâm sự.
“Nhắc mới nhớ, sao lần này chị dâu Thư Bình không về cùng anh?” Đường Hương Cần hỏi. Mọi năm ông ta về, Lý Thư Bình đều đi cùng cơ mà.
Lâm Vĩnh Niên mặt đã đỏ gay vì rượu, thở dài một tiếng: “Bỏ rồi.”
“Bỏ là sao?” Lâm nhị thúc hỏi, chưa hiểu ý ông ta.
Lâm Vĩnh Niên đáp: “Ly hôn rồi.”
“Ly hôn rồi á?!” Cả nhà họ Lâm kinh hãi.
Ở chốn nông thôn này làm gì có ai ly hôn, hai chữ đó hiếm khi lọt vào tai họ. Nghe tin ai đó ly hôn còn chấn động hơn cả nghe tin có án mạng.
Lâm Vĩnh Niên gật đầu, lại tự rót một ly rượu nốc cạn.
“Sao lại ly hôn?” Lâm nhị thúc nhíu c.h.ặ.t mày. Chuyện ly hôn này mất mặt lắm!
Lâm Vĩnh Niên hậm hực: “Do Lý Thư Bình giở chứng chứ sao. Cháu chắt có cả rồi, hai đứa con trai cũng dựng vợ gả chồng xong xuôi, ngày tháng yên ổn không muốn sống, cứ nằng nặc đòi ly hôn với tôi, làm như tôi có lỗi với bà ta lắm không bằng.”
“Chị Thư Bình trông hiền lành, an phận thế cơ mà, sao lại thành ra như vậy?” Đường Hương Cần không thể hiểu nổi.
Lâm Vĩnh Niên hừ lạnh: “Con người ai rồi cũng đổi thay. Lý Thư Bình tự nhiên như phát điên, còn đ.á.n.h cả tôi và thằng Quốc Đống. Cháu nội không thèm bế, lại còn cắt đứt quan hệ mẹ con với hai đứa con trai, làm mặt mũi nhà tôi mất sạch.”
“Trời đất ơi.” Đường Hương Cần thốt lên.
Lâm nhị thúc sầm mặt: “Nó còn dám đ.á.n.h cả chồng, thật là quá quắt.”
Lâm Vĩnh Thắng hùa theo: “Đúng thế! Làm gì có chuyện đàn bà đ.á.n.h đàn ông, bà ta đúng là muốn lật trời rồi. Thật không ngờ Lý Thư Bình lại là loại người như vậy, uổng công trước đây em còn thấy bà ta tốt tính.”
Lâm Vĩnh Niên thở dài thườn thượt: “Con người ta ai cũng biết giấu giếm bản chất, chưa đến lúc thì các người không nhìn thấu được bà ta là loại người gì đâu. Tôi thật sự hối hận năm xưa không nghe lời mẹ tôi.”
Năm đó ông ta dẫn Lý Thư Bình về quê ra mắt, mẹ ông ta đã không ưng, bảo loại phụ nữ có nhan sắc như Lý Thư Bình trông thì hiền lành nhưng trong lòng không an phận, không thật thà chất phác như gái quê. Là do ông ta lúc đó nhất quyết chọn Lý Thư Bình, đòi cưới bằng được. Bây giờ xem ra, mắt nhìn người của mẹ ông ta quả không sai.
“Thế bây giờ bác cả lại thành người độc thân à?” Lâm Đại Phú hỏi.
Lâm Vĩnh Niên gắp một miếng thịt thỏ, gật đầu. Thịt thỏ này ngon thật đấy. Đào Hoa sống khổ sở như vậy mà vẫn nỡ làm thịt con thỏ cất công nuôi béo để cho ông ta ăn. Tình cảm cô ấy dành cho ông ta mới là chân thành, thuần khiết nhất.
Lâm Vĩnh Thắng đập bàn cái "chát": “Anh cả, bây giờ anh đang độc thân, chị Đào Hoa cũng đang góa bụa, đứa con gái duy nhất cũng gả đi rồi. Giờ chị ấy sống một mình, chẳng vướng bận gánh nặng gì, anh hoàn toàn có thể nối lại tình xưa với chị ấy mà!”
Lâm nhị thúc gật gù tán thành: “Đàn ông bên cạnh vẫn phải có người phụ nữ hầu hạ mới được. Cháu bảo dạo này hay mơ thấy mẹ cháu, chắc chắn là bà ấy ở trên trời thấy cháu ly hôn, bên cạnh không có ai chăm sóc nên mới báo mộng gọi cháu về đấy.”
Lâm Vĩnh Thắng tiếp lời: “Anh đừng nói, có khi đúng là thế thật. Chẳng phải ngày xưa bác gái lớn luôn muốn anh cưới chị Đào Hoa sao?”
Nghe họ nói vậy, Lâm Vĩnh Niên cũng thấy có lý. Nếu không sao trước kia không mơ, sau này không mơ, cứ nhè lúc ly hôn với Lý Thư Bình xong lại mơ thấy mẹ liên tục như vậy?
“Anh cả, anh dứt khoát cưới chị Đào Hoa đi. Chị ấy rõ ràng vẫn còn nhung nhớ anh, anh mà ngỏ lời, chị ấy chắc chắn đồng ý, lại còn hầu hạ anh chu đáo nữa.” Lâm Vĩnh Thắng nhìn Lâm Vĩnh Niên xúi giục.
Lâm Vĩnh Niên vuốt ve ly rượu trong tay, lấp lửng: “Để tôi suy nghĩ kỹ đã.”
Đêm đó, Lâm Vĩnh Niên trằn trọc suy nghĩ đến nửa đêm mới ngủ được. Vừa chợp mắt lại mơ thấy mẹ. Trong mơ, bà nắm tay ông ta khóc lóc, bảo thấy ông ta không có ai chăm sóc nên vô cùng lo lắng.
Sáng hôm sau ăn sáng xong, Lâm Vĩnh Niên chuẩn bị lên thành phố. Lâm Vĩnh Thắng hái một túi lựu bảo ông ta mang về cho bọn trẻ. Trước khi đi, Lâm Vĩnh Niên cho hai đứa cháu gọi bằng ông mỗi đứa năm hào, nhưng không biếu Lâm nhị thúc đồng nào.
Lâm Vĩnh Thắng và con trai tiễn Lâm Vĩnh Niên ra tận đường lớn, thấy ông ta đi khuất mới quay về.
Lâm Vĩnh Niên đeo túi chéo, tay xách túi lựu, rảo bước trên con đường đất dẫn ra thị trấn. Ông ta phải đi bộ ra thị trấn bắt xe khách lên huyện, rồi từ huyện bắt xe đò về thành phố.
Đi qua một sườn đồi nhỏ, chợt có tiếng gọi: “Anh Vĩnh Niên.”
Lâm Vĩnh Niên khựng bước, quay đầu lại thì thấy Đỗ Đào Hoa. Đồng t.ử ông ta khẽ rung lên: “Đào Hoa.”
Đỗ Đào Hoa bước xuống sườn đồi, đi đến trước mặt Lâm Vĩnh Niên, đưa cho ông ta một gói giấy dầu tỏa mùi thơm nức.
“Anh Vĩnh Niên, hôm nay trên trấn có phiên chợ lớn. Em đi từ lúc trời chưa sáng để mua ít thịt, làm món bánh bao nhân thịt lợn hành lá mà anh thích ăn nhất. Anh cầm lấy đi đường ăn cho đỡ đói.”
“Đào Hoa.” Trong lòng Lâm Vĩnh Niên dâng lên niềm cảm động tột độ, bất giác nắm lấy tay Đào Hoa. Đã bao nhiêu năm trôi qua, cô ấy vẫn nhớ ông ta thích ăn bánh bao nhân thịt lợn hành lá. Lại còn vì ông ta mà đi chợ mua thịt từ tờ mờ sáng về làm bánh.
Đào Hoa như bị giật mình, rụt tay lại: “Anh Vĩnh Niên, anh đừng làm thế.”
Lâm Vĩnh Niên nhận lấy gói giấy dầu, nhìn Đào Hoa với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Đào Hoa, em đợi anh, lần này anh tuyệt đối sẽ không phụ em nữa.”
Đỗ Đào Hoa: “?”
Lâm Vĩnh Niên đi rồi, Đỗ Đào Hoa đi bộ suốt quãng đường về nhà vẫn không hiểu câu nói cuối cùng của ông ta có ý gì. Cho đến khi Đường Hương Cần sang trả bát, bà ta mới vỡ lẽ.
Hóa ra anh Vĩnh Niên đã ly hôn rồi, lại còn do mụ vợ trên thành phố giở chứng nằng nặc đòi bỏ. Ý của anh Vĩnh Niên là muốn nối lại tình xưa, bảo bà ta đợi ông ta về rước. Bao nhiêu năm nay bà ta quả thực vẫn chưa quên được anh Vĩnh Niên. Nếu vợ cũ của ông ta không biết trân trọng, vậy thì để bà ta trân trọng.
Đỗ Đào Hoa lại giống như hai mươi mấy năm trước, bắt đầu chuỗi ngày chờ đợi Lâm Vĩnh Niên về cưới mình.
Lâm Kiến Thiết cuối cùng cũng nói rõ chữ được. Y tá hỏi tên tuổi, địa chỉ và số điện thoại người nhà. Hắn đọc số điện thoại của xưởng thép và tên ba mình. Tuy ba hắn từng nói sẽ mặc kệ hắn, nhưng hắn bị thương nặng thế này, ba hắn chắc chắn vẫn sẽ đến bệnh viện thăm, xin nghỉ phép để chăm sóc hắn. Bây giờ hắn đi tiểu cũng phải dùng bô trên giường, không có người chăm sóc thì không xong.