Trong lòng Giang Tâm nghĩ là, dù thế nào đi nữa, tờ giấy này cũng không thể để bản thân làm mất được.
Cô phải bảo quản thật kỹ, lát nữa tranh thủ lúc người khác không chú ý thì ném vào không gian.
Cô thầm nghĩ trong lòng, tờ giấy này nhất định phải giữ gìn cẩn thận, dù sao đây cũng là một mối làm ăn lớn mà.
Nếu số gạo này có thể bán được, đó là tròn tám trăm cân đấy, số tiền cô có thể kiếm được từ đó quả thực không cần phải nói nhiều.
Nhiều hơn cả số tiền kiếm được từ việc bày sập hàng ở chợ nông sản này mấy ngày liền.
Giang Tâm đột nhiên cảm thấy, nếu có thể thì cứ bán gạo mãi cũng không phải là không được.
Chỉ có điều hiện giờ nếu cô một hơi lấy ra nhiều gạo như vậy thì quả thực có chút quá gây chú ý.
Cho nên chuyện bán gạo này vẫn phải tiến hành lén lút.
Nếu bị người có tâm phát hiện, đến lúc đó chất vấn cô về nguồn gốc số gạo này, Giang Tâm thật sự nhất thời không giải thích rõ được.
Hơn nữa nơi này cũng không phải vùng trồng lúa chính, cô nếu nói là họ hàng trồng thì cũng chẳng ai tin.
Đến lúc đó chẳng phải là tự rước họa vào thân sao.
Cho nên chuyện này phải làm lén lút, sau khi hẹn với ông cụ đến lúc đó liên lạc qua điện thoại xong, ông cụ liền mãn nguyện rời đi.
Trước khi đi còn không quên dặn dò Giang Tâm, bảo Giang Tâm nhất định phải giữ kỹ tờ giấy ông viết số điện thoại.
Nói nếu mất thì ông không mua được gạo nữa đâu.
Vẻ lo lắng trên mặt đó quả thực quá rõ ràng.
Khiến người ta cảm thấy buồn cười một cách khó hiểu.
Giang Tâm không nhịn được cười cười, cảm thấy cũng khá thú vị, Giang Tâm cam đoan đi cam đoan lại nhất định sẽ không làm mất tờ giấy, ông cụ mới yên tâm rời đi.
Giang Tâm cúi đầu nhìn số điện thoại, sau đó nhét tờ giấy vào túi áo sơ mi của mình, đó là vị trí cô cho là an toàn nhất, ngay dưới mí mắt cô.
Tiện tay, Giang Tâm còn cài luôn cúc túi áo lại, như vậy mới chắc chắn, sẽ không bị rơi mất.
Đương nhiên rồi, cho dù ông cụ này không nhắc nhở thì Giang Tâm cũng sẽ không dễ dàng vứt lung tung tờ giấy này, dù sao cũng là mối làm ăn lớn, ai có thể bỏ qua cơ hội kiếm tiền này chứ?
Sau khi ông cụ rời đi, Giang Tâm lại đợi trong chợ nông sản khoảng ba bốn phút.
Lâm Nghiệp bên kia cuối cùng cũng rửa xong hộp cơm quay lại.
Giang Tâm ngẩng đầu nhìn anh, có lòng muốn hỏi anh rửa hộp cơm thế nào rồi.
Dù sao quanh đây cũng không có quán ăn nào cả, toàn bộ đều ở bên ngoài chợ nông sản, hơn nữa khoảng cách còn khá xa.
Cho nên vừa nãy Lâm Nghiệp đảm bảo năm sáu phút là về được, Giang Tâm căn bản không để trong lòng.
Bởi vì Giang Tâm biết, trong khoảng thời gian đã hẹn này căn bản không hoàn thành được nhiệm vụ.
Dứt khoát họ cũng chẳng có việc gì khác, Giang Tâm ở bên này trông sập hàng một lát cũng rất tốt.
Còn có thể tìm hiểu nhu cầu của những khách hàng này, cũng coi như là khảo sát thị trường.
Dù sao thì phải thực tiễn mới đúc kết được chân lý.
Nếu cô chỉ nhìn vào số hàng tồn Lâm Nghiệp bán còn lại mỗi ngày để phân tích xem thứ gì đắt hàng thì quả thực có chút quá ngu ngốc.
Bởi vì cô không nhìn thấy phản ứng của mỗi khách hàng khi mua đồ.
Hơn nữa nếu vào lúc bận rộn, Giang Tâm không lo xuể một đống khách hàng, nhưng hiện giờ người không nhiều.
Giờ này người trong chợ nông sản rất ít, trễ nải một chút thời gian cũng không ảnh hưởng gì đến việc buôn bán.
Càng tiện cho Giang Tâm quan sát.
Lâm Nghiệp thấy Giang Tâm quay đầu lại nhìn mình, anh trong nháy mắt cảm thấy ngại ngùng.
Anh vốn tưởng rửa hộp cơm chẳng qua chỉ là một việc rất đơn giản, cho nên anh mới vỗ n.g.ự.c nhận việc với Giang Tâm, bảo giao cho anh xử lý.
Kết quả lại không thuận lợi như anh tưởng tượng.
Lâm Nghiệp tự cho rằng cũng khá hiểu rõ cái thị trấn này, anh dựa vào ký ức trước đây, ra khỏi cổng chợ nông sản đi tìm vòi nước, kết quả lại phát hiện chẳng có cái nào dùng được.
Cho dù có vòi nước thì có lẽ cũng chỉ là đồ trưng bày.
Anh gần như đã thử từng cái vòi nước một, anh phát hiện toàn bộ vòi nước đều hỏng, vặn ra căn bản không có nước chảy.
Cho nên bất đắc dĩ, anh chỉ đành đi tìm các cửa hàng gần đó để mượn.
Anh nghĩ những người làm ăn buôn bán trong tiệm, nói thế nào cũng phải có vòi nước chứ.
Nếu không thì họ rửa rau nấu cơm kiểu gì?
Thế là anh đi tìm mấy nhà, kết quả đều bị từ chối.
Lý do đều giống nhau, đó là không thể ảnh hưởng đến việc làm ăn trong tiệm của họ, giờ này đang là giờ người ta ăn cơm.
Nhân viên phục vụ và đầu bếp trong tiệm đều bận tối mắt tối mũi, cho nên nói tự nhiên là không có thời gian để ý đến một người vừa vào đã đòi mượn vòi nước như Lâm Nghiệp.
Hơn nữa làm ăn buôn bán mà, ít nhiều đều có chút cảnh giác, đột nhiên có người lạ đến nói muốn mượn bếp, ngộ nhỡ đến cuối cùng anh dùng xong, đồ trong tiệm họ xảy ra vấn đề thì sao?
Dù sao cũng là quán ăn uống.
Nếu Lâm Nghiệp là người xấu, nhân lúc họ không để ý mà động tay động chân vào đồ ăn thức uống trong tiệm họ.
Thì họ đúng là phòng không xuể.
Dù sao cũng là đồ ăn vào miệng, những cửa tiệm này của họ cũng toàn bộ là làm ăn uống, đến lúc đó ngộ nhỡ khách hàng ăn vào bụng xảy ra chuyện, chẳng phải họ lỗ to sao.
Một hai người buôn bán nhỏ như họ cũng đền không nổi đâu.
Không chừng Lâm Nghiệp chính là người trong nghề ở gần đây, thấy tiệm nhà họ làm ăn tốt nên ghen tị nảy sinh ý xấu, đều có khả năng cả.
Cho nên nói, thà cảnh giác một chút còn hơn vì lòng tốt nhất thời này mà để tiệm của họ chịu đả kích như vậy.
Đều là làm ăn buôn bán nhỏ, cũng chẳng dễ dàng gì, cho nên họ cũng chỉ đành từ chối yêu cầu chạy đến mượn vòi nước rửa hộp cơm của Lâm Nghiệp.
Hơn nữa giờ này họ tiếp khách còn không kịp, Lâm Nghiệp ở trong tiệm họ cũng không tiêu dùng, chỉ mượn vòi nước rửa cái hộp cơm, nghe thế nào cũng không hợp lý lắm.
Cho nên đương nhiên là phải từ chối rồi.
Lâm Nghiệp cũng không phải kiểu người hồ đồ, ngang ngược vô lý, người ta không muốn cho anh mượn vòi nước, anh cũng có thể hiểu được.
Dù sao bản thân anh hiện giờ cũng đang bày sập hàng bán đồ trong chợ nông sản, anh còn hận không thể tranh thủ từng giây từng phút bán đồ trên sập hàng, dù sao kiếm tiền mới là ưu tiên hàng đầu.
Anh vào giờ này chạy đến tiệm người ta mượn vòi nước, chẳng phải là ảnh hưởng đến việc làm ăn của người ta sao?
Cho nên chủ tiệm người ta không cho anh mượn cũng là bình thường, nằm trong phạm vi hợp lý.