“Đừng bận rộn nữa, tranh thủ thời gian qua ăn cơm đi, đợi thêm lát nữa là cơm canh nguội hết đấy.”
“Dù sao đống hàng hóa kia cũng không vội sắp xếp, đợi ăn cơm xong rồi chúng ta cùng dọn dẹp là được.”
Bởi vì bọn họ bày sạp vỉa hè, tất cả hàng hóa đều được bày trên mặt đất để khách hàng lựa chọn. Cho nên khi khách hàng chọn đồ sẽ bới đông bới tây. Chọn được một món vừa ý thì cuối cùng sạp hàng của bọn họ cũng bị bới tung lên rất lộn xộn.
Lâm Nghiệp là người ít nhiều có chút chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế. Nếu đổi lại là người khác, sạp hàng lộn xộn một chút thì cứ để đó, cùng lắm đợi khách đến chọn đồ thì bới lại là xong, đằng nào cũng tìm thấy đồ, loạn một chút cũng chẳng sao.
Nhưng Lâm Nghiệp thì khác, sạp hàng anh bày biện, hàng hóa sắp xếp không phải là gọn gàng bình thường.
Mỗi khi có khách hàng bới tung lên, sau khi tiễn khách đi, anh đều sẽ sắp xếp lại những món đồ bị làm loạn cho ngay ngắn, đặt về vị trí cũ. Thậm chí ngay cả những hàng hóa đang bán cũng được phân loại theo kích thước, chủng loại.
Mỗi một món đồ nên đặt ở đâu đều nằm trong kế hoạch của anh. Tóm lại, không phải là cẩn thận ở mức bình thường. Nếu đổi lại là bản thân Giang Tâm, cô tự hỏi lòng mình cũng không làm được đến mức đó.
Cho nên, Giang Tâm nhìn thấy nhân viên như vậy, trong lòng làm sao có thể không hài lòng cho được? Giao việc cho Lâm Nghiệp, cô cực kỳ yên tâm.
Giang Tâm giục Lâm Nghiệp tranh thủ thời gian qua ăn cơm.
Lâm Nghiệp nghe thấy lời Giang Tâm, tay đang sắp xếp hàng hóa khựng lại, suy nghĩ một chút vẫn quyết định tiếp tục dọn dẹp cho xong đống hàng hóa lộn xộn trên sạp.
Không phải anh muốn làm màu trước mặt bà chủ, mà là con người anh xưa nay chú trọng chi tiết, nhìn thấy hàng hóa vứt lung tung trên đất, trong lòng anh rất bứt rứt.
Vì vậy, anh liền mở miệng nói:
“Không vội, bây giờ tôi vẫn chưa đói.”
“Đợi tôi dọn dẹp xong đống đồ trên đất này rồi ăn cũng được.”
“Nếu cô đói thì cứ ăn trước đi, không cần đợi tôi.”
Lâm Nghiệp mấy ngày nay cũng đã quen rồi. Bởi vì trong khoảng thời gian này, cơ bản ngày nào Giang Tâm cũng đóng gói cơm canh từ tiệm cơm quốc doanh mang đến sạp hàng ăn cùng anh.
Thời gian lâu dần, anh cũng quen, không còn cảm thấy không tự nhiên như lúc đầu nữa. Hơn nữa cơm canh này Giang Tâm luôn bảo nhân viên phục vụ chia thành hai phần, như vậy khi ăn, mỗi người ăn phần của mình, cũng sẽ không tỏ ra quá mức mập mờ.
Dù sao nam nữ thụ thụ bất thân, phân chia rõ ràng một chút cũng tốt.
Cho nên lúc này Lâm Nghiệp mới giục Giang Tâm ăn trước, không cần đợi anh.
Giang Tâm cũng không khách sáo với Lâm Nghiệp. Hôm nay bận rộn trong kho chứa đồ mấy tiếng đồng hồ, quả thực sức lực của cô đã bị tiêu hao sạch, đúng là có chút đói bụng.
Lâm Nghiệp vẫn đang ở bên kia sắp xếp hàng hóa trên sạp, Giang Tâm nghĩ ngợi một chút cũng không tiếp tục khuyên nữa, lựa chọn tôn trọng và ủng hộ.
Bởi vì nói cho cùng, tính cách của Giang Tâm và Lâm Nghiệp ở một số phương diện vẫn khá giống nhau. Giống như khi cô làm việc trong kho chứa đồ, chưa làm xong thì Giang Tâm cũng không muốn đi ra. Chỉ muốn một lòng làm cho xong việc. Nếu không sẽ ăn không ngon ngủ không yên, ngay cả món ăn do đầu bếp chính của tiệm cơm quốc doanh làm, Giang Tâm cũng cảm thấy không thơm nữa.
Thậm chí, cho dù đã ra khỏi kho, cô vẫn luôn cảm thấy trong lòng như có việc gì đó chưa xong. Giang Tâm hiện tại hận không thể lập tức bay đến kho chứa đồ, tiếp tục chuyển vật tư trong không gian ra ngoài.
Giang Tâm phân loại hai hộp cơm, sau đó mở phần của mình ra bắt đầu ăn.
Cô vừa ăn cơm vừa nhìn Lâm Nghiệp đang sắp xếp hàng hóa bên kia, thấy dáng vẻ cực kỳ nghiêm túc của người đàn ông, quả thực là có chút vất vả.
Dù sao sạp hàng của bọn họ hiện tại chỉ có một mình anh là nhân viên trông coi. Tinh thần và sự chú ý lúc nào cũng phải tập trung một trăm phần trăm, hoàn toàn không có thời gian thư giãn.
Thị trấn này chỉ có duy nhất một cái chợ rau, cho nên lưu lượng người qua lại trong chợ vẫn khá lớn. Cơ bản người của cả thị trấn đều đến chợ rau này mua thức ăn.
Lâm Nghiệp mỗi ngày đều phải làm việc ở đây mấy tiếng đồng hồ, quả thực vất vả. Nếu có thể sớm tuyển thêm một nhân viên nữa thì Lâm Nghiệp cũng đỡ cực hơn.
Giang Tâm đột nhiên cảm thấy mức lương cô trả cho Lâm Nghiệp có chút quá ít. Vốn dĩ cô còn cảm thấy một tháng sáu mươi tệ là khá nhiều rồi, dù sao ở thị trấn cũng chẳng có mấy người nhận được mức lương sáu mươi tệ một tháng.
Nhưng bây giờ nhìn lại, doanh thu mỗi ngày từ việc bày sạp của cô đều lên đến mấy trăm tệ, thực ra tăng gấp đôi lương cho Lâm Nghiệp cũng được.
Cô phải nghĩ cách tăng lương cho Lâm Nghiệp, hơn nữa cách này còn phải hợp lý hợp tình, không thể để Lâm Nghiệp cảm thấy ngại ngùng.
Nếu sau này mở cửa hàng, Giang Tâm có lẽ có thể trực tiếp thuê Lâm Nghiệp làm cửa hàng trưởng. Như vậy cô có thể yên tâm thoải mái tăng lương cho Lâm Nghiệp, mà Lâm Nghiệp cũng không tìm được cớ từ chối.
Giang Tâm ăn cơm được một nửa thì bên phía Lâm Nghiệp cuối cùng cũng dọn dẹp xong xuôi hàng hóa trên sạp. Chỉ thấy anh thở phào nhẹ nhõm một hơi, sau đó cầm lấy phần cơm của mình bắt đầu ăn.
Thời điểm này người trong chợ rau không nhiều, lúc này sạp hàng của bọn họ cũng không có khách.
Hai người vừa ăn cơm vừa trò chuyện, câu được câu chăng. Thực ra chuyện được nói đến cũng đều là những việc xảy ra khi bày sạp. Ví dụ như khách hàng nào mặc cả với anh, anh đã bán rẻ bao nhiêu tiền, những cái này anh đều phải báo cáo rõ ràng với bà chủ. Dù sao thiếu một đồng tiền nhập trướng, đến lúc đó nếu thiếu quá nhiều thì Giang Tâm cũng sẽ nghi ngờ.
Chi bằng cứ nói rõ ràng ngay từ đầu. Dù sao một ngày phải tiếp đón quá nhiều khách hàng, bận rộn một hồi có khi anh lại quên mất đơn hàng nào mình đã bớt bao nhiêu tiền lẻ.
Lúc mới bắt đầu bày sạp, Giang Tâm đã từng nhắc nhở Lâm Nghiệp, làm ăn không thể quá cứng nhắc. Trong phạm vi hợp lý, nếu có khách hàng mặc cả thì có thể thu ít đi một chút. Coi như là tích lũy khách quen.
Dù sao đồ trên sạp của bọn họ đều là sản vật từ không gian, chất lượng sản phẩm có thể nói là tốt nhất nhì. Ở cái thời đại này, thậm chí ngay cả những món hàng cao cấp bán trong cung tiêu xã hay tòa nhà bách hóa cũng không tốt bằng chất lượng hàng hóa trên sạp của bọn họ.
Cho nên bọn họ hoàn toàn không cần lo lắng về khách quen. Bớt chút tiền lẻ thích hợp còn có thể tích lũy thêm nhiều khách hàng cho sạp của bọn họ.
Hai người anh một câu tôi một câu tán gẫu. Nói đến doanh thu sáng nay, việc buôn bán hôm nay cũng coi như không tệ, trong đó có không ít là khách quen quay lại. Dù sao bọn họ bán đều là những vật phẩm tiêu hao, dùng hết rồi nếu khách thấy tốt thì tự nhiên sẽ quay lại tìm bọn họ mua tiếp.
Cho nên việc buôn bán trên sạp của bọn họ xưa nay vẫn rất tốt, chỉ trong một buổi sáng hôm nay đã kiếm được gần hai trăm tệ.
Giang Tâm vừa nghe vừa gật đầu, sau đó cô liền hỏi về việc tuyển nhân viên mới:
“Chuyện tuyển nhân viên mới anh xử lý thế nào rồi?”
“Tôi thấy hiện tại trên sạp chỉ có một mình anh, quả thực là quá vất vả. Nếu có thể thì thêm một người giúp đỡ, anh cũng đỡ cực hơn.”
“Cho nên vẫn là mau ch.óng tìm một người đáng tin cậy đi. Tuy nói chuyện này cũng không vội được, nhưng tôi thấy anh vẫn là quá mệt.”
Lâm Nghiệp nghe vậy lập tức gật đầu, nói với Giang Tâm:
“Tôi đã suy nghĩ về nhân sự rồi, chắc cũng chỉ trong một hai ngày này thôi.”
“Hơn nữa tôi nghĩ dù sao chúng ta cũng là làm ăn, tuy là buôn bán nhỏ nhưng tìm nhân viên ít nhất cũng phải tìm người đáng tin cậy một chút.”
“Tôi quan sát thêm vài ngày nữa, nếu có người thích hợp tôi sẽ dẫn qua cho cô xem. Nếu cô thấy được thì chúng ta hãy để người đó đến làm việc.”
Thực ra Lâm Nghiệp khá nắm chắc chuyện tuyển nhân viên mới này. Dù sao gặp được bà chủ như Giang Tâm, đãi ngộ cho nhân viên quả thực là quá tốt.
Mỗi tháng phát sáu mươi tệ tiền lương cao không nói, thậm chí mỗi ngày còn có cơm nhân viên, bữa nào cũng là ba món mặn một món canh. Hơn nữa còn là mua từ tiệm cơm quốc doanh về.
Cơm nước này đều là hạng nhất. Nếu là ăn cơm ở nhà mình, e rằng cũng chẳng được ăn đồ ngon như vậy.
Không chỉ thế, ngày nào Giang Tâm cũng qua ăn cùng anh. Hiển nhiên cô không vì anh là nhân viên mà phân biệt đối xử, đồ bọn họ ăn đều giống nhau. Điều này chứng tỏ Giang Tâm là người rất tốt.
Ít nhất sẽ không bạc đãi nhân viên. So với những ông chủ “Châu Bát Bì” bóc lột, đen tối mà anh gặp khi đi làm thuê trên thị trấn trước đây, quả thực là một trời một vực.
Công việc bên phía Giang Tâm, chỉ cần nói ra những đãi ngộ này thì không lo không tìm được nhân viên. Dù sao đi đâu làm thuê chẳng là làm, tìm được một người chủ đáng tin cậy thì tâm trạng khi đi làm cũng sẽ tốt hơn nhiều. Hơn nữa nhiệm vụ bày sạp này đối với cánh đàn ông bọn họ mà nói, so với làm việc chân tay thì thực ra rất nhẹ nhàng, dù sao chỉ cần động mồm mép.
Thực ra cái tốn không phải là thể lực, mà tốn nhiều não hơn. Nhưng cả ngày làm việc so với lúc làm cu li thì nhẹ nhàng hơn nhiều.
Cho nên Lâm Nghiệp định chọn trong số những người bạn nối khố của mình một người có tính tình tốt, đáng tin cậy, không trộm cắp gian dối để tuyển vào, như vậy dùng cũng yên tâm.
Trong lòng anh đã có vài ứng cử viên thích hợp, nhưng vì chỉ tuyển một người nên anh còn phải cân nhắc xem ai là người phù hợp nhất.
Anh em của anh bình thường đều làm việc chân tay, một tháng tiền lương cũng chỉ gom góp kiếm được khoảng bốn mươi tệ. Nếu kéo bọn họ qua làm thuê cho Giang Tâm giống anh thì mỗi tháng còn kiếm thêm được hơn hai mươi tệ.
Sao lại không làm chứ? Dù sao cũng đều phải nuôi gia đình.
Giang Tâm nghe Lâm Nghiệp nói xong, từ trong lời nói của anh có thể đoán ra trong lòng anh đã có người thích hợp, vậy thì tiếp theo chỉ là vấn đề thời gian, cho nên cô cũng không tiếp tục truy hỏi.
Dù sao Lâm Nghiệp là người có tâm tư tỉ mỉ. Anh chắc chắn có sự cân nhắc của mình. Hơn nữa tuyển nhân viên Giang Tâm cũng sợ rước phải rắc rối, để Lâm Nghiệp tìm kiếm thêm vài ngày, tuyển một người đáng tin vào, đến lúc đó cũng đỡ phải lo lắng nhiều.
Ăn xong bữa trưa, vẫn như hôm qua. Lâm Nghiệp đưa trước hơn hai trăm tệ kiếm được buổi sáng cho Giang Tâm, thậm chí lý do cũng giống hệt hôm qua, sợ bị người khác trộm mất.
Lúc này Giang Tâm thậm chí còn có chút nghi ngờ, có phải anh không muốn giữ tiền nên mới vội vàng giao tiền cho cô hay không.
Nhưng Giang Tâm cũng không nói gì thêm, trực tiếp nhận lấy số tiền đó. Dù sao tiền này sớm muộn gì cũng phải giao vào tay cô. Hơn nữa bên phía Lâm Nghiệp cũng đã giữ lại đủ tiền lẻ để thối lại, cho nên điểm này Giang Tâm hoàn toàn không cần lo lắng.
Trước khi đi, Giang Tâm còn không quên đặc biệt dặn dò Lâm Nghiệp:
“Hôm nay lúc tan làm anh đợi tôi qua, tôi có chuyện muốn nói với anh.”
Lâm Nghiệp nghe xong gật đầu. Vốn dĩ trong lòng anh còn tính toán, hàng hóa hôm nay cũng coi như không ít, nếu Giang Tâm vẫn giống hôm qua không cần buổi tối đến tìm cô hội họp, vậy thì anh có thể giống hôm qua, bày sạp đến khi chợ rau tan, như thế có thể kiếm thêm chút tiền. Nhưng hôm nay hiển nhiên kế hoạch này của anh tan tành rồi, cũng không biết Giang Tâm tìm anh rốt cuộc là có chuyện gì.
Nhưng dù sao hôm nay có lẽ phải dọn hàng sớm, bởi vì nếu Giang Tâm có mặt thì sẽ không để anh tăng ca. Trong lòng Lâm Nghiệp quả thực có chút tiếc nuối.
Trở lại kho chứa đồ, Giang Tâm lại tiếp tục bắt đầu sắp xếp kho của mình. Buổi sáng đã sơ bộ hình thành, cô đã phân loại sắp xếp xong các kệ hàng. Chỉ đợi cô chuyển hết vật tư trong không gian lên kệ.
Cân nhắc đến việc thời đại này chưa có tủ lạnh, hơn nữa trong kho này cũng không có ổ cắm điện, cho nên cô cũng không thể chuyển mấy cái tủ lạnh từ không gian ra.
Vì vậy cô đều để những thứ có thể bảo quản ở nhiệt độ thường, đủ các chủng loại. Nào là thực phẩm, ngũ cốc, trứng, cộng thêm một số đồ dùng sinh hoạt như hộp cơm, bình giữ nhiệt... cái gì cần có đều có.
Giang Tâm đi đi lại lại giữa không gian và nhà kho, người mệt đến toát mồ hôi đầm đìa. Cũng may cửa kho đã đóng, không ai có thể nhìn thấy cô đang làm gì bên trong.