Chỉ là dáng vẻ chột dạ đó quả thực không cần quá rõ ràng. Mẹ Phó vừa nói chuyện giọng vừa run rẩy. Nghe là biết bà ta đang nói dối.

Ba Phó nghe xong lửa giận lại bốc lên một trận, lần này coi như không đè nén được nữa.

Phó Dục ở bên cạnh trầm mặc không nói gì, dù sao nói thế nào anh cũng chỉ là phận con cháu. Hiện tại vợ chồng già Mẹ Phó và Ba Phó cãi nhau, anh thật sự có chút không biết nên đối sách thế nào.

Nhưng anh cũng không ngờ mẹ anh lại có thể hồ đồ đến mức đem hết tiền tích cóp bao nhiêu năm của nhà bọn họ đi tiếp tế cho cả nhà bà ngoại anh, quả thực là hồ đồ quá mức rồi.

Anh cũng không biết nên nói gì cho phải.

Khi hai ông bà già đang trừng mắt nhìn nhau, Phó Dục đột nhiên cảm thấy đầu có chút đau.

Phải nghĩ cách đòi lại một ít số tiền những năm đó mẹ anh tiếp tế cho cả nhà bà ngoại anh, không thể vô duyên vô cớ làm cái oan đại đầu này được.

Tiếng cãi vã trong phòng vẫn tiếp tục, tiếng giảo biện của Mẹ Phó càng lúc càng yếu, hiển nhiên là không có tự tin.

Bà ta nói nhiều như vậy chẳng qua chỉ là muốn tìm cái cớ mà thôi, nhưng bà ta cũng không nghĩ xem nhiều tiền như vậy cũng không phải con số nhỏ, làm sao nhà bọn họ nói tiêu là tiêu hết được chứ.

Ba Phó bên kia sau khi nghe lời giảo biện của Mẹ Phó trực tiếp tức điên lên, chỉ vào đầu Mẹ Phó mắng:

“Bà nghe xem chính bà nói những lời gì, nhà chúng ta bao nhiêu năm nay tất cả chi tiêu cộng lại có bao nhiêu tiền trong lòng bà không có chút tính toán nào sao?”

“Mỗi ngày trên bàn cơm ăn những món gì, đều là rễ rau dại và khoai lang khô, ăn đến mức tôi sắp nôn ra rồi, mỗi lần tôi bảo bà cải thiện bữa ăn trong nhà bà đều tìm vô số cái cớ cho tôi.”

“Trong nhà muốn sắm sửa cái gì, đồ nội thất lớn các loại bà cũng đều lấy lý do cần tiết kiệm tiền để thoái thác, bao nhiêu năm nay trong nhà sống những ngày khổ cực, hóa ra tiền con trai kiếm được đều bị bà đem về nhà mẹ đẻ rồi.”

“Sao tôi lại cưới phải mụ đàn bà hồ đồ như bà chứ?”

“Con trai tính không sai, bao nhiêu năm nay nó đưa tiền cho trong nhà ước chừng cũng phải có ba bốn nghìn tệ rồi, cho dù mấy năm nay chúng ta ăn tiêu tiết kiệm, chi phí cũng chỉ có mấy trăm tệ, tôi tính nhiều cho bà một chút, cho dù là tiêu mất một nghìn tệ thì cũng phải còn lại hai ba nghìn chứ!”

“Bà đừng nói với tôi số tiền đó đều bị bà đem đi tiếp tế nhà mẹ đẻ rồi nhé!”

Ba Phó càng nói càng tức không chịu được, vốn dĩ ông đã lớn tuổi, lúc này bị chọc tức đến mức thở hồng hộc, thượng khí không tiếp hạ khí, nhìn còn khá dọa người.

Phó Dục thấy thế lập tức kéo Ba Phó bảo ông bớt giận, lôi ông sang một bên, sau đó tự mình nói với Mẹ Phó:

“Mẹ, không phải con nói mẹ, mẹ quả thực có chút quá mức hồ đồ rồi.”

“Mẹ phải nghĩ cho kỹ, cuộc sống nhà chúng ta hiện tại thành ra thế này, mẹ bất kể nói thế nào cũng phải suy nghĩ cho nhà mình chứ.”

“Nếu con đoán không sai thì nhà của nhà bà ngoại, cùng với cái nhà anh họ mua trên thị trấn chắc đều là mẹ bỏ tiền ra nhỉ?”

“Ba con nói không sai, bao nhiêu năm nay nhà chúng ta ăn tiêu tiết kiệm cũng chẳng tốn bao nhiêu tiền, cho nên mấy nghìn tệ đó đều bị mẹ đem đi tiếp tế cho cả nhà cậu mợ rồi?”

Mẹ Phó nghe lời con trai xong ánh mắt né tránh, không dám nhìn thẳng hai cha con bọn họ, đừng nhắc đến chuyện chột dạ thế nào.

Bên phía ông chồng già nhà mình bà ta còn có thể dễ dàng lấp l.i.ế.m cho qua, biết ông ấy cũng chỉ giận một trận thôi, đến cuối cùng bất luận thế nào vẫn phải sống qua ngày.

Nhưng đối với bên phía con trai, Mẹ Phó ít nhiều vẫn có vài phần áy náy, dù sao số tiền đó đều là con trai liều mạng kiếm được.

Trong lòng bà ta làm sao có thể yên ổn cho được, nhìn giọng điệu chất vấn đó của con trai, bà ta không nhịn được mấp máy môi, lần này bà ta không giảo biện mà mở miệng nói:

“Con trai à, lần này là mẹ có lỗi với con.”

“Vốn liếng trong nhà xác thực giống như con nói, đều bị mẹ đem đi tiếp tế cho cả nhà bà ngoại con rồi.”

“Những năm đó cuộc sống nhà họ không tốt, các em con đều đói không có cơm ăn, mợ con vì cậu con không kiếm được tiền mà muốn ly hôn với cậu con.”

“Trong nhà sống khổ không thể tả, các em con đều đói đến vàng vọt gầy gò, ngay cả chút dinh dưỡng cũng không có.”

“Ngày tháng sống không ra ngày tháng, nhà không ra nhà, bà ngoại con cũng là thực sự hết cách rồi cho nên mới gọi mẹ về xem tình hình.”

“Mẹ cũng là không nỡ nhìn cả nhà bọn họ đến cuối cùng vợ con ly tán, còn không bị cả thôn chê cười, cho nên mẹ mới không nhịn được giúp bọn họ một chút.”

“Lúc đó cuộc sống nhà chúng ta cũng tạm được rồi, con và mấy anh con cũng đều kiếm được tiền, mỗi tháng con đưa tiền sinh hoạt cho trong nhà cũng đủ tiêu, cho nên mẹ mới nghĩ cho cậu con chút tiền cũng không ảnh hưởng gì lớn.”

Kết quả ai ngờ được chứ, cái sự “không nhịn được” này của Mẹ Phó khiến tiền tiêu cho nhà mẹ đẻ càng lúc càng nhiều, trực tiếp không thu tay lại được.

Cộng thêm mẹ của Mẹ Phó lại là người quen thói tẩy não, mỗi lần Mẹ Phó về tiếp tế nhà mẹ đẻ, đưa cho nhà mẹ đẻ chút đồ tốt, mẹ bà ta đều sẽ khen bà ta lên tận mây xanh, nói con gái bà ta chu đáo thế này thế nọ.

Mẹ Phó trực tiếp bị khen đến choáng váng đầu óc trong những tiếng khen ngợi đó, hoàn toàn không phản ứng lại là mình đã rơi vào bẫy của người ta rồi.

Bây giờ phản ứng lại bà ta chỉ cảm thấy lúc đó mình đúng là ngốc thật, nói không chừng người ta chính là cố ý cãi nhau cho bà ta xem đấy.

Bà ta vì cuộc sống của cả nhà anh trai chị dâu mà nát cả lòng, vừa thấy trong nhà bọn họ cãi nhau bà ta liền vội vàng móc tiền ra.

Bây giờ càng nghĩ càng thấy mình ngốc.

Ruột gan Mẹ Phó sắp hối hận đến xanh mét rồi, nhưng bây giờ quay đầu cũng đã muộn. Dù sao nhiều tiền như vậy đều đã tiêu đi rồi, cũng không thể đòi lại được nữa.

“Hơn nữa lúc mới bắt đầu cả nhà cậu con nếm được chút ngọt, cho chút ân huệ nhỏ gì đó bọn họ còn rất vui vẻ.”

“Đến cuối cùng bọn họ trở nên càng lúc càng tham lam, cậu mợ con cũng không ra ngoài làm việc nữa, cả ngày ở nhà lười biếng không biết kiếm tiền, chỉ biết dựa vào mẹ tiếp tế.”

“Trước đây mẹ cũng cảm thấy mẹ bỏ ra cho nhà bọn họ đã đủ nhiều rồi, nhưng con người đâu có biết đủ, sau đó mẹ thấy cậu mợ con cũng không ra ngoài làm việc, chỉ biết ngửa tay xin tiền mẹ, mẹ dứt khoát không muốn quản bọn họ nữa.”

“Kết quả bà ngoại con bên kia liền chạy đến tìm mẹ, nói bọn họ ba ngày hai bữa cãi nhau trong nhà, cuộc sống này quả thực không sống nổi nữa, bà ngoại con thậm chí còn lấy cái c.h.ế.t treo cổ ra uy h.i.ế.p mẹ, bắt mẹ đưa tiền cho cả nhà cậu con.”

“Đến cuối cùng biến thành mẹ phải trả sinh hoạt phí hàng tháng cho nhà bọn họ, đừng nhắc đến chuyện uất ức thế nào.”

Mẹ Phó tuy nói đối xử với nhà mẹ đẻ rất hào phóng, nhưng cũng không có nghĩa bà ta là kẻ ngốc, sau khi đưa cho nhà mẹ đẻ một số tiền nhất định, cuộc sống nhà mình rõ ràng trở nên eo hẹp, nhưng khổ nỗi bà ta có một người mẹ rất biết cách thao túng, thậm chí lấy cái c.h.ế.t ra ép buộc bà ta mang tiền về tiếp tế nhà mẹ đẻ.

Mẹ Phó cũng thực sự bị mẹ bà ta dọa sợ, sợ mẹ bà ta vì cái này mà nghĩ quẩn, đến lúc đó cái danh bất hiếu này chẳng phải bà ta phải gánh sao.

Hơn nữa bà ta cũng không dám nói với ông chồng già nhà bà ta, sợ ông chồng già nhà bà ta có ý kiến về việc này.

Dù sao đàn ông mà, chẳng có mấy người có thể để vợ đi tiếp tế nhà mẹ đẻ vợ. Đó đều là tiền tươi thóc thật đấy, huống hồ cuộc sống nhà bọn họ đều đã thành ra thế kia rồi.

Lúc mới bắt đầu Phó Dục đi biển kiếm được tiền xác thực là không ít. Cuộc sống của hai vợ chồng già bọn họ cũng được thơm lây con trai, trở nên dễ chịu hơn.

Tuy không nói là bữa nào cũng có thịt, dù sao hai vợ chồng già bọn họ tiết kiệm quen rồi, bao nhiêu năm nay vẫn luôn không phải là người phung phí. Chỉ là thỉnh thoảng cải thiện bữa ăn vẫn là được, quần áo cũng không giống như bây giờ, mới ba năm cũ ba năm, vá vá víu víu lại ba năm.

Lễ tết Mẹ Phó giả sử thấy quần áo của đứa con nào trong nhà không ổn nữa vẫn sẽ dẫn bọn họ đi cửa hàng mua vài bộ.

Mãi đến sau này Mẹ Phó tiếp tế nhà mẹ đẻ bà ta, cuộc sống nhà bọn họ mới trở nên càng lúc càng eo hẹp. Có khi thậm chí cả tháng cũng không được ăn tóp mỡ một lần.

Còn về quần áo mặc trên người, dù sao tìm khắp cả cái thôn này cũng không tìm ra rách nát như vậy.

Trong lòng Ba Phó làm sao có thể không giận cho được, huống hồ con trai mới vừa kết hôn, những chỗ trong nhà cần dùng đến tiền còn nhiều lắm.

Mẹ Phó trực tiếp một phát đem hết tiền tích cóp trong nhà gửi cho nhà mẹ đẻ bà ta, cái này đổi lại là người đàn ông nào mà nhịn được chứ?

Nếu không phải ông lớn tuổi rồi thì hôm nay chắc chắn phải đến nhà mẹ đẻ Mẹ Phó làm ầm ĩ một trận ra trò.

Hỏi xem nhà ai có thể không biết xấu hổ như vậy, để con gái tiếp tế bọn họ như thế.

Phó Dục và Ba Phó hai người sau khi nghe lời Mẹ Phó, cha con hai người nhìn nhau một cái, đều nhìn ra sự bất lực trong mắt đối phương.

Dù sao chuyện này thật sự là không có cách xử lý, nếu Mẹ Phó sớm nói thật với bọn họ thì cũng không đến mức khó coi như bây giờ.

Cũng không biết Mẹ Phó bao nhiêu năm nay khi tiếp tế nhà mẹ đẻ bà ta đều đưa tiền cho nhà mẹ đẻ thế nào, nếu là tiền mặt thì theo mức độ vô lại của cả nhà bà ngoại anh, số tiền này chắc chắn là không đòi lại được.

Nhưng giả sử là sổ tiết kiệm, ra ngân hàng chuyển khoản thì số tiền này có lẽ còn chút hy vọng.

Dù sao nếu là tiền mặt thì cả nhà bà ngoại anh chắc chắn sẽ không thừa nhận bao nhiêu năm nay cầm của nhà bọn họ nhiều tiền như vậy.

Cho nên Phó Dục không nhịn được lên tiếng hỏi:

“Bây giờ nói gì cũng đã muộn rồi, chi bằng nghĩ cách giải quyết, làm thế nào mới có thể đòi lại số tiền đó, dù sao nhà chúng ta cũng không phải oan đại đầu, số tiền đó đều là con vất vả kiếm được, cũng không phải gió thổi đến, không thể nói cho nhà bọn họ là cho hết nhà bọn họ được.”

Nếu không đòi lại được toàn bộ thì đòi được một phần cũng được mà. Ít nhất có thể cải thiện mức sống trong nhà bọn họ.

Dù sao hiện tại toàn bộ gia sản trong nhà bọn họ cộng lại chỉ có năm mươi tệ.

Sống qua ngày là cần tiêu tiền mà, năm mươi tệ này tuy ở thời đại này cũng không phải con số nhỏ, nhà bình thường c.ắ.n răng một cái đều có thể lấy ra được.

Tiền cái thứ này chính là tiêu rất nhanh, nếu bọn họ muốn xây nhà thì không tránh khỏi phải dây dưa với cả nhà bà ngoại anh. Nhưng đây cũng là chuyện không còn cách nào khác.

Nghe thấy con trai nhà mình nói muốn đến nhà bà ngoại đòi lại hết số tiền những năm đó bà ta tiếp tế nhà mẹ đẻ, Mẹ Phó quả thực có chút ngẩn người, không ngờ con trai lại đưa ra yêu cầu như vậy.

Đòi lại hết tiền? Điều này có thực tế không?

Nếu có thể thì tốt nhất rồi!

Nếu là đặt ở trước đây, khi Mẹ Phó chưa trải qua chuyện hai ngày trước, nếu nghe thấy con trai muốn đến nhà mẹ đẻ mình đòi tiền chắc chắn là phải nghĩ trăm phương ngàn kế ngăn cản, thậm chí sẽ mắng to con trai bất hiếu, muốn bức c.h.ế.t bà mẹ già này.

Nhưng hiện tại bà ta đã sớm nhìn thấu bộ mặt thật của người nhà mẹ đẻ rồi. Sao có thể ngăn cản chứ?

Bà ta thầm nghĩ những năm này bà ta tiếp tế nhà mẹ đẻ đã đủ nhiều rồi, tuy biết hy vọng đòi lại tiền rất mong manh nhưng cũng phải đi thử xem sao.

Cho nên Mẹ Phó liền đập bàn, nói lớn với con trai:

“Trước đây coi như mẹ nhìn nhầm, tưởng cả nhà cậu con đều là người tốt, kết quả chuyện xảy ra gần đây thật sự khiến mẹ lạnh lòng, mẹ và bọn họ đã đoạn tuyệt quan hệ rồi.”

“Số tiền này nếu có thể đòi lại được thì tốt nhất, nếu không đòi lại được thì mẹ thật sự không biết phải làm sao nữa.”

Mẹ Phó vừa nói vừa khóc lóc t.h.ả.m thiết, tiếng khóc càng lúc càng lớn.

Phó Dục ở bên cạnh nghe mà nhíu mày, anh cũng không biết nên nói gì để an ủi mẹ anh, dù sao trong tư duy đàn ông bọn họ, khóc là chuyện vô dụng nhất, dù sao khóc cũng không giải quyết được việc, vẫn là phải nỗ lực nghĩ cách mới phải.

Cho nên ngàn vạn lời nói đến cuối cùng cũng chỉ hội tụ thành một câu:

“Được rồi, mẹ đừng khóc nữa.”

“Con hỏi mẹ một vấn đề trước, bao nhiêu năm nay mẹ tiếp tế cả nhà cậu mợ đều đưa tiền cho bọn họ thế nào?”

“Là đưa tiền mặt hay là chuyển khoản qua ngân hàng, nếu là loại thứ hai thì có lẽ còn cơ hội đòi lại được.”

“Hoặc là, lúc mẹ đưa tiền cho cả nhà cậu, bọn họ có viết giấy nợ cho mẹ không?”

Phó Dục nói được một nửa thì giọng điệu khựng lại, chần chừ bổ sung câu cuối cùng.

Tuy anh cảm thấy hy vọng không lớn nhưng vẫn muốn hỏi thêm một câu, ngộ nhỡ viết giấy nợ thì sao? Như vậy đòi tiền sẽ dễ dàng hơn một chút.

Mẹ Phó vừa nghe thấy lời này đột nhiên nhớ ra điều gì đó, sau đó lao lên giật lấy cái hộp đựng tiền từ trong tay Phó Dục.

Chương 173: Giấy Nợ - Thập Niên 80: Mang Theo Không Gian Từ Tận Thế, Nữ Phụ Đá Bay Nữ Chính Trà Xanh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia