Cho nên, ngay cả Ba Phó người chưa bao giờ can thiệp vào chuyện giữa con trai và con dâu, lúc này nghe thấy con dâu chủ động đề nghị muốn ly hôn với con trai mình cũng không nhịn được mở miệng:

“Giang Tâm à, đám người trẻ tuổi các con từng đứa từng đứa đều trẻ người non dạ, đừng có suốt ngày treo hai chữ ly hôn bên miệng. Mối hôn sự khó khăn lắm mới thành này là duyên phận tu mấy trăm năm mới định ra được, sao có thể nói ly là ly chứ!”

“Hơn nữa tuy Phó Dục rời khỏi nhà ngay trong ngày cưới, nhưng đó cũng là vì gia đình, vì kế sinh nhai, bất đắc dĩ mới lựa chọn đi biển cùng sư phụ nó.”

“Ba biết trong chuyện này chắc chắn có hiểu lầm, vừa khéo hôm nay Phó Dục nó về rồi, vợ chồng son các con ngồi lại với nhau nói chuyện đàng hoàng, có hiểu lầm gì thì nói vài câu là giải quyết được thôi, nhà chúng ta còn chưa đến mức phải làm ầm ĩ đến ly hôn đâu, con nói có phải không?”

Ba Phó nhíu mày, khi nói chuyện giọng điệu rất trầm, dù sao ông cũng lớn tuổi rồi, mấy ngày gần đây chuyện xảy ra trong nhà quả thực có chút quá nhiều. Từng chuyện từng chuyện đè xuống, Ba Phó dường như già đi mấy tuổi. Cho nên nói xong những lời này, người ông trở nên rất tang thương.

Mẹ Phó bên kia cũng là sau khi nghe thấy lời Giang Tâm liền vội vàng cầm cái xẻng nấu ăn đi vào phòng, sau đó khẩn cấp mở miệng nói:

“Giang Tâm à, ba con nói không sai.”

“Mẹ biết trong chuyện này có hiểu lầm, nguyên nhân con muốn ly hôn với Phó Dục có thể hơn một nửa là xuất hiện ở trên người mẹ, mẹ xin lỗi con còn không được sao.”

“Nhưng con ngàn vạn lần đừng ly hôn với Phó Dục, cả nhà chúng ta ở bên nhau sống tốt qua ngày không phải cũng rất tốt sao.”

Mẹ Phó từ sau khi nghĩ thông suốt, trong lòng bà ta đã triệt để dập tắt ý định để Phó Dục và Giang Tâm ly hôn.

Vốn tưởng rằng lần này con trai về bà ta cũng không nhắc đến chuyện ly hôn, cái nhà này có thể tiếp tục sống hạnh phúc như trước, kết quả không ngờ hiện tại người đề nghị ly hôn lại là Giang Tâm.

Bà ta cũng giống như Ba Phó vội vàng chạy đến khuyên giải. Thậm chí vừa nói vừa xin lỗi Giang Tâm, nói những chuyện trước đây đều là lỗi của bà ta, bảo Giang Tâm đại nhân đại lượng đừng chấp nhặt với bà ta.

Vợ chồng già Mẹ Phó và Ba Phó ở đó khổ khẩu bà tâm khuyên giải, hy vọng con trai con dâu đừng vì bọn họ mà ly hôn.

Phó Dục bên kia ngược lại trầm tư, dù sao lần này anh về là có lòng muốn hòa hoãn tình cảm giữa anh và Giang Tâm.

Vừa rồi lúc vào đầu thôn anh cũng có nghe thấy những lời bàn tán của người dân trong thôn, chắc hẳn là những ngày anh không ở nhà trong nhà đã xảy ra không ít chuyện.

Nếu không Giang Tâm cũng sẽ không vào lúc này, ngay thời điểm đầu tiên anh về, thậm chí hai vợ chồng bọn họ còn chưa nói với nhau câu nào đã lựa chọn muốn ly hôn với anh.

Nghe giọng điệu này của Mẹ Phó, xem ra trong đó đã xảy ra không ít chuyện, hơn nữa nếu anh đoán không sai thì chắc chắn là mẹ anh gây phiền phức cho Giang Tâm, nếu không theo tính cách này của mẹ anh thì đâu có dễ dàng cúi đầu xin lỗi người khác nhẹ nhàng như vậy.

Trong đó chắc chắn có câu chuyện, chỉ là xảy ra chuyện gì vì anh không ở nhà nên anh không rõ mà thôi.

Nhưng lúc này hiển nhiên anh không lo nghĩ được nhiều như vậy, Giang Tâm lại đề nghị muốn ly hôn với anh, điều này quả thực khiến anh có chút bất ngờ.

Chuyện ly hôn Phó Dục tự nhiên sẽ không đồng ý, anh trầm mặc giây lát, ngay lúc Giang Tâm đợi sắp mất kiên nhẫn thì Phó Dục cuối cùng cũng từ từ mở miệng.

Anh ngẩng đầu nhìn thẳng vào Giang Tâm, lần đầu tiên nghiêm túc nhìn người vợ mới qua cửa chưa được bao lâu này của mình.

Sau đó giọng nói cực kỳ trầm thấp vang lên:

“Giang Tâm, đừng tùy tiện treo hai chữ ly hôn bên miệng.”

“Tôi Phó Dục đã kết hôn thì đời này trong từ điển cuộc đời tôi không có hai chữ ly hôn.”

“Giữa chúng ta có hiểu lầm, tôi có thể từ từ giải thích với cô, nhưng ly hôn thì tuyệt đối không thể.”

Giang Tâm nghe thấy lời Phó Dục thực ra trong lòng cảm thấy có chút ngỡ ngàng. Vốn tưởng rằng đợi Phó Dục về chỉ cần mình đề nghị muốn ly hôn với anh ta thì anh ta nhất định sẽ đồng ý.

Dù sao lúc mới bắt đầu hai người bọn họ kết hôn cũng là trong tình huống bất đắc dĩ mới bị trói buộc vào nhau, nếu không phải xảy ra chuyện đó thì e rằng Phó Dục lúc này đã sớm cưới Giang Uyển vào cửa rồi. Đâu còn chuyện của Giang Tâm cô!

Huống hồ vì nguyên nhân từ mẹ Phó Dục nên trong lòng Giang Tâm vẫn luôn cảm thấy Phó Dục ngay trong đêm tân hôn đã đi biển cùng sư phụ anh ta, e rằng một phần nguyên nhân rất lớn chính là vì ghét người vợ mới cưới vào cửa này nên mới trốn đi.

Vậy nếu giống như cô nghĩ thì Phó Dục chắc chắn rất ghét cô. Nếu cô chủ động đề nghị ly hôn, e rằng Phó Dục sẽ nóng lòng đồng ý.

Cho nên xưa nay Giang Tâm mới mong ngóng ông chồng xui xẻo này của cô về như vậy. Như thế đến lúc đó hai người vừa ly hôn, đi làm thủ tục xong thì cô lại là người tự do rồi.

Dù sao đời này cô cũng không định tái hôn, kiếm đủ tiền thì cô trực tiếp đi tìm cha mẹ nguyên chủ ở tỉnh ngoài, đến lúc đó cả nhà đoàn tụ vui vẻ biết bao. Còn về chuyện tái hôn hay không thì để sau này hãy nói.

Tuy nói ở thời đại này nếu là phụ nữ đã ly hôn chắc chắn sẽ bị người ta coi thường. Nhưng cô thì khác, suy nghĩ của Giang Tâm hoàn toàn khác với người thời đại này, cô thầm nghĩ chỉ cần mình năng lực mạnh, đàn ông thế nào mà chẳng tìm được.

Giống như đời sau kiếm tiền gọi tám người mẫu nam vậy. Đều là cùng một đạo lý. Chỉ cần bạn đủ ưu tú còn sợ không có duyên với người khác giới sao?

Cho nên chuyện ly hôn đối với Giang Tâm mà nói quả thực là một chuyện nhỏ nhặt cực kỳ nhỏ.

Kết quả ngoài dự liệu của cô là Phó Dục lại không đồng ý ly hôn với cô, điều này quả thực nằm ngoài kế hoạch của cô.

Giang Tâm vốn thầm nghĩ đợi ông chồng hờ này của cô về thì tốc độ ly hôn, sau đó đi tìm tự do của mình. Nhưng dường như nhìn hiện tại thì Phó Dục hình như không ghét cô như trong ký ức của cô.

Chẳng lẽ ở giữa có khâu nào xảy ra sai sót sao?

Nhưng cuộc hôn nhân này Giang Tâm nhất định phải ly. Dù sao bất kể thế nào cái c.h.ế.t của nguyên chủ cũng không thoát khỏi liên quan với cả đại gia đình bọn họ.

Sau khi nghe thấy lời từ chối của Phó Dục, Giang Tâm trước là ngỡ ngàng một lúc, nhưng đợi phản ứng lại cô liền lập tức mở miệng nói:

“Chuyện ly hôn là tôi đã suy nghĩ kỹ càng rồi, tôi đợi anh về đã đợi rất lâu, bây giờ không cần thiết phải kéo dài nữa.”

“Tôi biết lúc đầu anh vì cưới tôi mà bỏ Giang Uyển, đã như vậy thì nhân lúc Giang Uyển còn chưa khai giảng, đợi hai chúng ta ly hôn xong anh còn có cơ hội đi bày tỏ tâm ý với Giang Uyển.”

“Ngày mai tìm thời gian chúng ta đi làm thủ tục đi, như vậy tốt cho cả hai.”

Ý muốn ly hôn của Giang Tâm vô cùng rõ ràng, hoàn toàn không cho phép Phó Dục từ chối. Dù sao thái độ của cô đã bày ra ở đó rồi.

Phó Dục nhất thời không khỏi cảm thấy có chút đau đầu.

Nghe Giang Tâm nhắc đến Giang Uyển, trong lòng Phó Dục liền suy đoán, có phải vì Giang Tâm hiểu lầm quan hệ giữa anh và Giang Uyển không? Cho nên mới cứng rắn muốn ly hôn với anh như vậy.

Dù sao trước khi anh đi biển, vì xảy ra chuyện đó nên người trong thôn cũng như người nhà anh đều có chút ấn tượng rập khuôn không tốt về Giang Tâm, chắc hẳn những ngày anh không ở nhà Giang Tâm cũng không ít lần nghe những lời ác ý của người trong thôn.

Phó Dục liền lập tức mở miệng giải thích:

“Trong chuyện này có hiểu lầm, bao nhiêu năm nay tuy tôi và Giang Uyển có hôn ước miệng, cũng xác thực là sắp kết hôn rồi.”

“Nhưng tôi đối với cô ấy chỉ có tình anh em, không có tình cảm khác.”

“Điểm này cô ngàn vạn lần đừng hiểu lầm, nếu tôi thích cô ấy thì lúc đầu sau khi xảy ra chuyện đó tôi cũng sẽ không cưới cô.”

“Không ai có thể ép buộc tôi làm chuyện tôi không thích, bao gồm cả chuyện hôn nhân đại sự, cách bù đắp cho cô có rất nhiều loại, cũng không phải bắt buộc phải không phải cô thì không cưới.”

“Đã kết hôn với cô thì tự nhiên là thật lòng thật dạ muốn sống qua ngày với cô, nếu vì Giang Uyển dẫn đến việc cô muốn ly hôn với tôi thì điểm này hoàn toàn là cô nghĩ nhiều rồi.”

Giang Tâm nghe lời Phó Dục xong nói thật đúng là có chút bất ngờ, không ngờ Phó Dục cưới nguyên chủ lại thực sự không phải vì chịu trách nhiệm.

Cô vốn còn tưởng hai người này gom lại một chỗ đều là bị ép buộc cơ. Phó Dục vì xảy ra chuyện đó nên mới không thể không cưới nguyên chủ, hóa ra không phải như vậy.

Thực ra nghĩ lại cũng đúng, Phó Dục và Giang Uyển hai người này cho dù cô không chen vào thì cũng không thành được.

Dù sao Giang Uyển khi đối mặt với Phó Dục, sự chênh lệch thân phận giữa hai người quả thực có chút quá lớn.

Nếu Giang Uyển chưa thi đỗ Đại học Sư phạm trên tỉnh thành thì hai người còn khá xứng đôi. Phó Dục còn có thể đi biển kiếm tiền, thu nhập trong nhà bọn họ đặt trong thôn cũng là nhất nhì. Nếu chưa thi đỗ đại học, Giang Uyển gả cho Phó Dục còn coi như nhà bọn họ trèo cao.

Nhưng sau khi Giang Uyển thi đỗ Đại học Sư phạm trên tỉnh thành thì lại khác, thân phận giữa hai người lập tức chênh lệch.

Cộng thêm Giang Uyển sau khi hủy hôn với Phó Dục liền lập tức ôm lấy cái đùi vàng Chu Khuông Vũ kia, có thể thấy bản thân ả ta cũng vô cùng hám tiền, trực tiếp dựa vào cây rụng tiền đó.

Cho nên nói như vậy Giang Uyển người này xưa nay mắt đều mọc trên đỉnh đầu. Thời gian lâu dần tự nhiên ả ta sẽ không coi trọng Phó Dục, người chồng chưa cưới trên danh nghĩa này.

Nếu không ả ta cũng sẽ không nghĩ trăm phương ngàn kế gài bẫy nguyên chủ và Phó Dục vào một chỗ. Mục đích chẳng phải là muốn hủy cuộc hôn nhân này sao?

Phó Dục nhìn qua cũng coi như là người thông minh. Từ sự chung sống của hai người e rằng cũng sớm nhìn ra Giang Uyển hoàn toàn không muốn kết hôn với anh rồi, cho nên mới lùi một bước mà cầu cái khác, cưới nguyên chủ.

Nhưng nghĩ như vậy lửa giận trong lòng Giang Tâm cũng không hề nguôi ngoai.

Giang Tâm nghĩ đến cái c.h.ế.t của nguyên chủ, nếu lúc đầu Phó Dục đã cưới nguyên chủ thì anh không có mồm sao, tại sao không nói thông hiểu lầm rồi hãy đi biển chứ. Hại nguyên chủ bị bà mẹ chồng ác độc làm cho u uất mà c.h.ế.t.

Dù sao bất luận thế nào Phó Dục đều có lỗi trước.

Từ đầu đến cuối nguyên chủ đều đáng thương vô tội như vậy, vì cha mẹ làm ăn ở tỉnh ngoài nên mới không thể không nương nhờ họ hàng ở quê. Kết quả còn bị người ta hãm hại thành vật hy sinh.

Nếu không phải cô xuyên qua thì e rằng lúc này cỏ trên mộ nguyên chủ đã mọc cao lắm rồi.

Cho nên trong lòng Giang Tâm cuộc hôn nhân này nhất định phải ly, nếu không cô không nuốt trôi cục tức này.

Giang Tâm nghe lời Phó Dục xong cũng không khiến anh dập tắt ý định ly hôn, Giang Tâm lại mở miệng nói:

“Dù sao ý định ly hôn của tôi đã quyết rồi.”

“Tôi cho anh thời gian một đêm, anh suy nghĩ cho kỹ, nếu được thì ngày mai chúng ta đi làm giấy ly hôn.”

Phó Dục nghe xong nhíu mày, hiển nhiên là không muốn tiếp tục nói về chủ đề này nữa.

“Không có cửa đâu, cô đừng nghĩ nữa, tôi sẽ không đồng ý ly hôn với cô.”

Hai người trực tiếp chặn họng nhau, hiện tại bầu không khí căng thẳng đến mức độ nhất định, hai bên không ai muốn để ý đến ai.

Giang Tâm dứt khoát trực tiếp về phòng mình.

Không, hiện tại ông chồng hờ của cô đã về rồi, vậy thì những ngày cô độc chiếm căn phòng này cũng đến hồi kết.

Nghĩ đến tối nay hai người còn phải ngủ chung một phòng là thấy ngại c.h.ế.t đi được. Hai người hoàn toàn không quen biết làm sao có thể ngủ chung một cái chăn chứ?

Giang Tâm cúi đầu nhìn mặt đất một cái, thầm nghĩ dù sao chăn bông cũng đủ nhiều, hay là hôm nay cô trực tiếp trải đệm dưới đất ngủ vậy.

Dù sao cô không muốn nằm chung chăn với một người đàn ông xa lạ mới gặp mặt mấy lần.

Mẹ Phó bên kia vẫn đang bận rộn trong bếp, Giang Tâm cũng không định ra ngoài giúp đỡ, dù sao cô cũng chẳng giúp được gì. Vốn dĩ trù nghệ của cô cũng chẳng tinh thông lắm, hơn nữa hôm nay cũng mệt cả ngày rồi, lúc sắp xếp kệ hàng trong kho đã tiêu hao gần hết sức lực toàn thân cô.

Lúc này Giang Tâm trực tiếp nằm lên giường lò, nhắm mắt trầm tư, thả lỏng cơ bắp đau nhức, suy nghĩ một chút về đối sách tiếp theo.

Nếu Phó Dục cứ mãi không đồng ý ly hôn với cô thì cô đúng là phải nghĩ cách rồi. Dù sao trong kế hoạch của cô hoàn toàn không có sự tồn tại của người chồng này.

Qua khoảng chừng lại có một tiếng đồng hồ nữa, Mẹ Phó bên kia cuối cùng cũng hầm xong sườn. Mùi thơm nức mũi khiến người ta ngửi thấy là muốn gặm hai miếng nếm thử.

Chương 175: Chúng Ta Ly Hôn Đi - Thập Niên 80: Mang Theo Không Gian Từ Tận Thế, Nữ Phụ Đá Bay Nữ Chính Trà Xanh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia