Mẹ Phó nhìn Giang Tâm không thuận mắt, trong lòng Giang Tâm cũng biết rất rõ.
Chỉ là Mẹ Phó dăm bữa nửa tháng lại kiếm chuyện với cô, Giang Tâm thực sự không thể chịu đựng nổi.
Như màn kịch hôm nay, Giang Tâm cứ nhớ lại là thấy mệt mỏi rã rời.
Quả thực là mệt cả xác lẫn hồn, vừa rồi gần một nửa người trong thôn đều chạy đến xem náo nhiệt.
Giang Tâm cũng không biết nên nói gì nữa!
Đầu óc Mẹ Phó bị úng nước rồi, phàm là người bình thường đều biết việc xấu trong nhà không nên vạch áo cho người xem lưng.
Nhưng bà ta thì hay rồi, cứ sợ người khác không biết, gân cổ lên gào thét một trận, nhất quyết phải làm ầm ĩ cho cả thôn kéo đến thì bà ta mới thấy thoải mái.
Trong lúc Mẹ Phó khóc lóc om sòm, không phải Giang Tâm không nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc và khó xử của Ba Phó, sợ bà vợ già nhà mình sơ sẩy một cái là gọi cả làng đến.
Kết quả, vẫn là Ba Phó quá ngây thơ rồi.
Ba Phó vốn dĩ còn tưởng thật là do Mẹ Phó cãi nhau không lại Giang Tâm nên mất kiểm soát cảm xúc mới khóc lóc ầm ĩ như vậy.
Thực tế, Mẹ Phó này căn bản không ngốc, bà ta làm vậy chính là để dụ hết người trong thôn đến, sau đó mượn miệng lưỡi dân làng để lên án Giang Tâm, ép buộc Giang Tâm phải cúi đầu nhận sai với bà ta.
Mẹ Phó vốn tưởng rằng Giang Tâm không phục sự quản giáo của bà ta, nhưng nếu đổi là người khác thì sao?
Người trong thôn đông thế mạnh, đến lúc đó cho dù trong lòng Giang Tâm có không phục, thì dưới áp lực của dân làng, Giang Tâm cũng chỉ có thể chọn cách cúi đầu.
Bàn tính như ý của Mẹ Phó gõ tanh tách.
Chỉ tiếc ngàn tính vạn tính, Mẹ Phó lại sót mất một điểm duy nhất, đó là Giang Tâm chưa bao giờ là người dễ bị nắm thóp.
Mẹ Phó muốn thông qua người trong thôn bắt Giang Tâm xin lỗi bà ta, đó là chuyện tuyệt đối không thể nào.
Cho nên vừa rồi, Mẹ Phó chẳng chiếm được chút hời nào, ngược lại còn mất mặt, làm trò cười trước mặt người trong thôn.
Nhưng chuyện này cũng chẳng trách được ai, còn không phải do Mẹ Phó tự mình làm tự mình chịu sao.
Lúc đó nếu không phải Mẹ Phó muốn dằn mặt Giang Tâm.
Gân cổ lên gào khóc t.h.ả.m thiết, hoặc là nghe lời Ba Phó mau ch.óng ngậm miệng, đừng làm ầm ĩ để hàng xóm kéo đến.
Thì Mẹ Phó cũng sẽ không mất mặt như bây giờ, nhục đến mức không muốn ra khỏi cửa.
Mặt mũi tích góp mấy chục năm sống ở cái thôn này, thoáng chốc đã tiêu tan sạch sẽ.
Sau này khi Mẹ Phó ra ngoài, mấy người hàng xóm láng giềng này nhìn thấy bà ta, còn không biết sẽ cười nhạo bà ta thế nào nữa.
Nhưng tất cả những chuyện này, Giang Tâm đều không quan tâm lắm, cô bây giờ chỉ muốn một lòng một dạ làm tốt việc buôn bán của mình, tiền trong túi kiếm được càng nhiều càng tốt.
Như vậy cô cũng có cảm giác an toàn hơn.
Hơn nữa, ở cái thời đại xa lạ này, Giang Tâm chân ướt chân ráo, đất khách quê người.
Cha mẹ nguyên chủ ở xa tít tỉnh ngoài, nước xa không cứu được lửa gần, nếu thật sự gặp khó khăn gì mà trong túi không có khoản tiết kiệm thì đúng là phiền lòng.
Cho nên, Giang Tâm phải tranh thủ những ngày này gấp rút kiếm tiền, đợi Phó Dục trở về là lập tức ly hôn với anh ta, tránh xa cái gia đình rắc rối này ra một chút.
Đến lúc đó, cô muốn sung sướng thế nào thì sung sướng, cũng không cần phải nhìn sắc mặt Mẹ Phó.
Cuộc sống đó nghĩ thôi đã thấy đẹp, chỉ tiếc là người thuê nhà còn một tháng nữa mới dọn đi.
E là phải nhịn thêm ít ngày nữa, nhưng đến lúc đó thì Phó Dục cũng đi biển về rồi, cho nên về mặt thời gian thì mọi thứ vẫn kịp.
Sáng sớm hôm sau, thời gian hẹn với Lâm Nghiệp vẫn như cũ, chín giờ sáng gặp mặt ở cổng chợ nông sản.
Giang Tâm đầu tiên rửa mặt trong không gian, làm bữa sáng ăn cho no bụng rồi mới đến chợ nông sản sớm hơn.
Kế hoạch hôm nay của cô rất kín, Giang Tâm định tranh thủ khoảng thời gian chưa gặp Lâm Nghiệp để đi tìm bà chủ quầy ăn sáng, hỏi xem bà ấy có cái kho nào thích hợp cho thuê không.
Giang Tâm vốn dĩ tính toán đâu ra đấy, định đợi dọn đến nhà thuê sẽ lấy phòng trống làm kho.
Kế hoạch ban đầu thì hay lắm, nhưng tối qua Giang Tâm nghĩ lại thấy ý tưởng này cũng không ổn lắm.
Thứ nhất là hàng hóa có trọng lượng nhất định, cộng thêm việc họ bày sạp cần số lượng hàng hóa rất lớn.
Chủng loại tạp nham không nói, họ cũng chẳng có phương tiện đi lại gì, chỉ có thể dùng tay vác bao tải, vận chuyển từng chút một đến chợ nông sản.
Căn nhà cô thuê cách chợ nông sản một khoảng khá xa, đến lúc đó hàng hóa chuyển qua chuyển lại khó tránh khỏi va đập hư hỏng.
Những hao hụt này đối với cô thì không sao.
Chỉ là trong lòng Lâm Nghiệp e là sẽ không dễ chịu.
Cộng thêm quãng đường đi đi về về này tốn không ít thời gian, tính đi tính lại thì không được hời cho lắm.
Cho nên Giang Tâm mới nghĩ, chi bằng thuê một cái kho gần chợ nông sản, ba bốn phút là có thể chuyển hàng đến sạp, một mũi tên trúng hai đích.
Tối qua trước khi đi ngủ Giang Tâm đã tính toán số tiền tiết kiệm trong tay.
Tuy nói chẳng còn bao nhiêu, chỉ còn mấy chục tệ, nhưng dùng để thuê một cái kho thì vẫn đủ.
Cùng lắm thì cô trả theo tháng.
Trả tiền theo tháng, hợp đồng ký trước một hai tháng, đến lúc đó rồi từ từ gia hạn.
Hơn nữa, kho ở gần chợ nông sản e là rất dễ thuê được.
Bởi vì những người bán hàng ở chợ nông sản bên này, thường thì đều có chỗ ở riêng trên thị trấn.
Cho nên để tiết kiệm chi phí, dù sao cũng là buôn bán nhỏ lẻ.
Rất ít người đầu tư thuê kho gần chợ để chứa hàng.
Hơn nữa trong chợ nông sản thường là bán rau, bán lá rau tươi là nhiều.
Thông thường rau xanh đều chú trọng độ tươi ngon.
Cho nên những người bán rau trong chợ phần lớn là hái bán trong ngày, như vậy còn đảm bảo độ tươi, không ảnh hưởng chất lượng, đúng là vẹn cả đôi đường.
Hơn nữa họ cũng ít bán rau để qua đêm, thường thì gần đến tối, những người bán rau này vì muốn về nhà sớm nên chọn cách bán rẻ thanh lý rau xanh.
Đây cũng là lý do tại sao gần đến lúc chợ tan, đồ trong đó lại bán rẻ.
Cho nên tổng hợp các tình hình trên, kho gần chợ nông sản cơ bản mười cái thì có tám cái bỏ không.
Hôm qua khi cô tán gẫu với bà chủ quầy ăn sáng thì có nói đến chuyện này.
Chỉ là lúc đó Giang Tâm nghe bà chủ quầy ăn sáng nói anh trai bà ấy có nhà cho thuê nên mới chọn đi xem nhà.
Thế là chuyện thuê kho cứ thế bị gác lại.
Hơn nữa lúc đó Giang Tâm quả thực cũng có cân nhắc đến tình huống vượt quá ngân sách.