Mẹ Từ cau mày: “Toàn nói vớ vẩn. Nhà tôi với nhà hắn vốn có thân gì cho cam, chị còn không rõ sao?”

Người kia lại đập đùi đ.á.n.h đét: “Ấy, chị đừng giả ngây. Tiểu Cường vừa khoe hết với trưởng thôn rồi còn gì!”

Chương 15

“Thật đấy, gạt mấy người làm gì. Anh tôi đã mượn tiền tôi rồi. Nếu mấy người còn chần chừ, e là ngư trường bị người ta giành giật hết rồi.”

Trên bục cờ trước ủy ban thôn, Trần Tiểu Cường đang thao thao bất tuyệt, vung tay chỉ trỏ như vẽ giang sơn.

“Trước đây mọi người đều không tin lời chú hai tôi đây, bảo thằng Cường này làm gì quen được công ty tài chính Hương Giang. Giờ để tôi nói cho mà biết, mấy người lầm to rồi.”

Dứt lời, Trần Tiểu Cường chỉ sang mấy gã đàn ông mặc vest đang đứng xếp hàng bên cạnh.

“Nhìn đi, mau nhìn đi...dáng dấp, quần áo này chẳng lẽ toàn tôi tự bày ra chắc! Họ đều là nhân viên của công ty tài chính đó. Hôm nay dành thời gian đến đây để giới thiệu phúc lợi vay vốn của công ty.”

Mấy gã mặc vest rất biết phối hợp, nghe hắn nhắc đến bèn lấy từng xấp tờ rơi từ trong chiếc cặp văn phòng cắp nách ra, sau đó bắt đầu phát cho người dân đang xúm lại xem.

Có vài người nhận lấy, liếc sơ qua rồi lại hỏi: “Chú Trần, lãi suất thế này cũng có thấp mấy đâu. Chú còn bảo anh trai chú cũng vay ở đây, không phải đang lừa bọn tôi đấy chứ!”

“Đúng đấy, mấy ngày nay cậu cả Trần làm gì có thời gian. Toàn theo trưởng thôn bôn ba khắp nơi, còn nhờ người ta hỏi chuyện vay ngân hàng mà. Sao vay ở chỗ chú được?”

Đối mặt với những nghi ngờ này, Trần Tiểu Cường chỉ hất cằm đáp: “Không tin thì tôi cũng hết cách. Dù sao diện tích ngư trường cũng có chừng đó, nhanh tay thì còn, chậm tay thì mất. Tôi và anh tôi đều đã vay tiền từ công ty tài chính này để bao thầu cả ngư trường rồi. Khi đó ai chậm chân, lỡ không kịp nhận thầu thì đừng trách tôi. Đến khi bụng đói meo thì cùng lắm tôi đành tuyển mấy người đến làm thời vụ thôi.”

Lời hắn vừa dứt, mọi người đều thay đổi sắc mặt, đồng loạt quay sang nhìn trưởng thôn và Tam Thúc Công.

Trưởng thôn và Tam Thúc Công tất nhiên không tin lời của Trần Tiểu Cường. Bọn họ đều biết công ty tài chính nào phải nhà từ thiện. Thằng cháu ranh Trần Tiểu Cường này nếu không có tiền hoa hồng đút túi thì đời nào chịu khó rêu rao như thế!

“Nếu mọi người tin chúng tôi thì xin ráng chờ thêm một chút. Chúng tôi vẫn đang bàn chuyện vay mượn với ngân hàng!”

Trưởng thôn đảo mắt nhìn quanh một lượt rồi bình thản nói. Dù sao ông cũng chẳng thể tin nổi lấy một chữ của Trần Tiểu Cường. Mới sáng sớm đã kéo cả đám mặc vest đen đến, chắc chắn chẳng có ý tốt gì!

Nghe trưởng thôn nói xong, bà con trong làng vốn đang d.a.o động liền vững dạ trở lại. Dù công ty tài chính kia không cần tài sản thế chấp, nhưng lãi suất sẽ cao hơn vay ngân hàng rất nhiều!

Trần Tiểu Cường thấy mình hô hào khản cả cổ mà giờ lại bị trưởng thôn chen ngang, hắn bực bội ra mặt. Cách giải quyết này của trưởng thôn là đang tiệt đường làm ăn của hắn. Đương nhiên, người đầu tiên kéo hắn vào con đường này chẳng ai khác ngoài ông anh Trần Đại Cường.

“Trưởng thôn nói cũng có lý. Nhưng diện tích ngư trường chỉ có ngần ấy. Chẳng biết đến ngày tháng năm nào mới bàn xong vụ vay vốn. Đến lúc vay được thì e là ngư trường đã bị người ta dành hết rồi. Mọi người chẳng phải phí công vô ích sao? Tóm lại, lời hay ý đẹp tôi đã nói hết rồi, tin hay không thì mấy người tự suy nghĩ kỹ đi! Đừng có làm như thể thằng Cường này vớ được món hời to lắm.”

Lời này nom có vẻ chân thành, một vài người nghe xong bèn bất giác gật gù theo. Dù sao thì chuyện vay vốn đúng là vẫn chưa chắc chắn, mà số lượng ngư trường cũng chỉ có bấy nhiêu. Nếu bị người ta dành hết thì đến lúc bọn họ vay được tiền cũng vô ích!

“Chú hai Trần, anh cả nhà chú cũng vay tiền từ công ty tài chính thật à!”

Trần Tiểu Cường vừa nghe xong câu này liền mừng thầm, hắn gật đầu lia lịa: “Đúng...”

“Đúng cái đầu chú ấy! Trần Tiểu Cường chú giỏi lắm, lợi dụng lúc nhà tôi không có ở đây, chú lại bịa đặt trắng trợn giữa ban ngày ban mặt như vậy. Tôi hỏi chú, anh cả chú vay tiền từ chỗ chú khi nào hả!”

Chữ “rồi” còn chưa kịp thốt lên thì hắn đã bị một giọng nói gắt gỏng ngắt lời.

Mọi người đồng loạt quay sang nhìn, thấy là Từ A Muội, thế là ai nấy lại nhao nhao thuật lại lời của Trần Tiểu Cường ban nãy. Cuối cùng còn không quên hỏi Từ A Muội xem chuyện vay tiền là thật hay giả.

Người phụ nữ trung niên đi cùng Từ A Muội cũng dỏng tai nghe ngóng.

Bảo Nhân quan sát sắc mặt của mọi người, cô khẽ níu tay mẹ mình ra hiệu giải quyết ông chú hai này trước.

“Đại Cường nhà tôi chưa từng vay tiền Trần Tiểu Cường. Mọi người đừng bị hắn ta lừa. Thằng cha này không có ý tốt đâu, xúi bà con đi vay tiền hắn thì chắc chắn hắn sẽ có hoa hồng bỏ túi. Không thì đời nào tốt bụng đến vậy!”

“Chị dâu à, sao lại bôi nhọ Tiểu Cường thế chứ! Nhà tôi có lừa có cướp ai bao giờ. Có lòng tốt giới thiệu công ty tài chính cho bà con mình, mà cũng đâu có ép ai vay đâu. Thế mà chị lại đứng đây nói ra nói vào.” Lúc này, vợ của chú hai Trần là Hà Thảo Kết lên tiếng.