Lâm Thu Ân và Tống Tiểu Phượng chia tay nhau xong liền đi thẳng đến hợp tác xã mua bán.
Quần áo cô mua cho cô út và Điềm Điềm cũng không đắt, chỉ là chiếc áo sơ mi cộc tay bình thường và một chiếc váy liền thân cho bé gái, tổng cộng mới hết năm đồng. Ngược lại con b.úp bê Tây trông chẳng có gì nổi bật kia, vậy mà lại bán sáu đồng một con!
Nhân viên bán hàng vừa c.ắ.n hạt dưa vừa nói: “Đây đều là b.úp bê Tây đấy, nhìn đôi mắt này xem, cô đặt nó nằm xuống nó còn biết nhắm mắt lại cơ! Sáu đồng là rẻ rồi đấy, con b.úp bê tóc vàng kia còn mười mấy đồng cơ!”
Một con b.úp bê Tây bằng mấy ngày lương của công nhân, quả thực không phải gia đình bình thường nào cũng mua nổi.
Nhưng Lâm Thu Ân nhớ đến ánh mắt khao khát của Điềm Điềm, không chút do dự trả tiền: “Vậy chị lấy cho tôi con b.úp bê mặc váy hồng kia đi.”
Người nỡ mua b.úp bê Tây đều là người có tiền, thái độ của nhân viên bán hàng lập tức thay đổi. Cô ta đặt hạt dưa lên tủ kính, thò tay lấy con b.úp bê đó ra: “Đây, con b.úp bê này chơi vui lắm!”
Chỉ là làm bằng nhựa cứng, chiếc váy trên người cũng rất đơn giản, tóc chỉ có một vòng xung quanh, nhưng lại là món đồ chơi mà mọi bé gái đều thích nhất.
Chiếc áo mới Lâm Thu Ân mua cho Điềm Điềm cũng màu hồng, rất hợp với con b.úp bê này, đến lúc đó cô nhóc chắc chắn sẽ vui điên lên mất.
Khi đến bệnh viện, Lâm Thải Hà đang thu dọn đồ đạc, phích nước, chậu rửa mặt, khăn mặt đều xếp gọn vào một chỗ. Thời gian này chị ra ngoài nhặt bìa các tông tích cóp được khoảng hơn hai đồng, một xu cũng không nỡ tiêu.
Vốn định đưa cho Lâm Thu Ân, nhưng lại cảm thấy chẳng có ý nghĩa gì.
Thời gian này ở bệnh viện, Thu Ân đã đóng viện phí, còn ngày ngày đến đưa cơm cho chị, số tiền tiêu tốn đâu chỉ là một trăm đồng? Hai đồng này của chị đưa cho cháu gái, chỉ khiến phần tình nghĩa này trở nên rẻ mạt.
Lâm Thải Hà cất luôn cả hai đồng tiền riêng trước đây của mình vào tận lớp áo trong cùng, thầm nghĩ, tích cóp thêm chút nữa đi, đợi sau này Thu Ân đi lấy chồng, chị cũng phải chuẩn bị một phần của hồi môn, để nhà trai biết con bé cũng có người nhà mẹ đẻ.
Lâm Thu Ân vừa bước vào phòng bệnh, đôi mắt to tròn của Điềm Điềm đã rơi vào con b.úp bê Tây đó. Biểu cảm khao khát lại không dám hỏi đó, nhìn mà tim Lâm Thu Ân cũng mềm nhũn.
Cô cũng không trêu chọc cô nhóc, mỉm cười đặt con b.úp bê vào lòng Điềm Điềm: “Điềm Điềm nhà chúng ta ở bệnh viện biểu hiện quá dũng cảm, chị thưởng cho em đấy.”
Điềm Điềm rất ngoan, ngày nào cũng truyền dịch, mu bàn tay đều tím bầm cả rồi, nhưng chưa từng rơi một giọt nước mắt nào, còn an ủi người lớn là không đau.
Con b.úp bê mặc váy hồng đặt trong lòng, Điềm Điềm cẩn thận sờ vào vạt váy của b.úp bê, giọng nói ngọt như mật: “Chị ơi, bạn ấy đẹp quá…”
Lâm Thu Ân xoa đầu con bé: “Điềm Điềm cũng rất đẹp.”
Lâm Thải Hà không đồng tình, chị nhíu mày: “Thu Ân, đem b.úp bê đi trả lại đi, cái này đắt lắm.”
Bàn tay vốn đang sờ b.úp bê của Điềm Điềm khựng lại. Con bé cúi đầu, lại sờ vào tóc và mắt của b.úp bê, sau đó trả lại b.úp bê cho Lâm Thu Ân: “Chị ơi, em không cần đâu, em không thích chơi.”
Nhưng rốt cuộc vẫn là trẻ con, cho dù có ngoan ngoãn hiểu chuyện đến đâu, đôi mắt to vẫn đỏ hoe.
Lâm Thu Ân thở dài, đặt lại con b.úp bê vào lòng Điềm Điềm: “Búp bê mua rồi không trả lại được đâu, nếu em không thích, chị đành phải tặng cho bạn nhỏ khác thôi. Em nhìn mắt bạn ấy này, còn biết cử động nữa đấy.”
Điềm Điềm kinh ngạc mở to mắt, những giọt nước mắt vẫn còn đọng trên mặt, nhưng lại vui sướng ngẩng đầu lên: “Mẹ ơi, mẹ mau nhìn xem b.úp bê biết cử động này, bạn ấy có biết nói chuyện với con không?”
Lâm Thải Hà không nói nên lời, nhìn chằm chằm con b.úp bê đó không biết đang nghĩ gì.
Lâm Thu Ân nhẹ nhàng nhìn chị một cái, thấp giọng lên tiếng: “Cô út, thực sự không trả lại được đâu.”
Lâm Thải Hà chớp mắt quay lưng đi, giọng nói có chút nghẹn ngào: “Chỉ được cái tiêu tiền, kiếm tiền khó khăn biết bao! Cháu tưởng cô không biết sao, viết tiểu thuyết cũng khó khăn lắm chứ, ngón tay đó không đau sao, cái đầu đó không mệt sao?”
Cô kiếm tiền nhuận b.út dễ dàng, ngay cả bản thân Lâm Thu Ân cũng cảm thấy số tiền này đến tay quá dễ, nhưng chỉ có cô út mới cảm thấy cô vất vả.
Lâm Thu Ân mỉm cười, lấy nửa con vịt quay còn lại trong n.g.ự.c ra: “Nếm thử xem cái này có ngon không?”
Vịt quay rất thơm, Điềm Điềm ôm b.úp bê ăn đến mức híp cả mắt lại.
Đợi Lâm Thu Ân lấy chiếc váy liền thân màu hồng ra, cô nhóc kích động nhảy từ trên giường xuống, kéo Lâm Thu Ân nhảy nhót tung tăng: “Chị ơi, hôm nay là ngày em vui nhất nhất luôn, còn vui hơn cả lúc đón năm mới gấp một trăm lần!”
Lúc đón năm mới chưa chắc đã được ăn no, hôm nay con bé lại có quần áo mới mặc còn có thịt ngon như vậy để ăn!
Lâm Thải Hà nắm c.h.ặ.t chiếc áo sơ mi vải dacron trong tay, cúi đầu hồi lâu mới nói một câu: “Thu Ân, cô út cảm ơn cháu.”
Buổi tối ở bệnh viện nghỉ ngơi không tốt, Điềm Điềm ăn một cái đùi vịt to, rất nhanh đã ôm b.úp bê Tây ngủ thiếp đi, trên người còn thay chiếc váy liền thân mới.
Trong phòng bệnh yên tĩnh trở lại, Lâm Thu Ân ngồi một bên khoác tay Lâm Thải Hà: “Cô út, những ngày này bọn họ đều không đến sao?”
Lâm Thải Hà biết cô hỏi chồng và nhà chồng mình, gượng cười: “Dượng cháu phải làm ruộng, lấy đâu ra thời gian mà đến?”
Nhưng vợ và con gái mình nằm viện hơn nửa tháng trời, làm gì có người chồng nào không đến thăm lấy một lần chứ?
Khóe miệng Lâm Thu Ân mím lại: “Cô út, cô còn muốn về đó không?”
Lâm Thải Hà sững sờ: “Không về thì đi đâu?”
Lúc Điềm Điềm mắc bệnh, Triệu Đại Quân không chịu bỏ tiền ra chữa trị, chị ôm Điềm Điềm hết cách mới nghĩ đến việc lên thành phố tìm Thu Ân. Trước khi ra khỏi cửa, Triệu Đại Quân hung hăng c.h.ử.i mắng chị: “Hai mẹ con cô c.h.ế.t bờ c.h.ế.t bụi bên ngoài luôn đi, đừng hòng ông đây bỏ ra một xu cho cái thứ lỗ vốn! Ông đây cưới cô đúng là xui xẻo, bao nhiêu năm trời một mụn con trai cũng không đẻ nổi!”
Lúc Lâm Thải Hà gả đến nhà họ Triệu, ban đầu cũng được sống mấy ngày tốt đẹp, nhưng lâu dần, bản tính tồi tệ của Triệu Đại Quân liền bộc lộ. Ban đầu là uống say sẽ đ.á.n.h c.h.ử.i người, dần dà thấy nhà mẹ đẻ chị không có ai chống lưng, tâm trạng không tốt là đ.á.n.h mắng vô cớ.
Hiện tượng này sau khi chị sinh Điềm Điềm càng trở nên tồi tệ hơn, thậm chí ngay cả lúc ông nội Thu Ân qua đời, cũng không cho chị về nhà mẹ đẻ chịu tang.
Chị sinh Điềm Điềm xong tổn hại sức khỏe, mang theo con nhỏ còn phải ngày ngày ra đồng làm việc, trong tháng ở cữ mang một thân bệnh tật, mấy năm liền không m.a.n.g t.h.a.i lại được. Không chỉ Triệu Đại Quân, ngay cả bố mẹ chồng cũng mắng hai mẹ con chị là đồ ăn bám, tội nghiệp Điềm Điềm còn nhỏ như vậy đã phải theo ra đồng làm việc.
Nhưng cho dù như vậy, Lâm Thải Hà cũng chưa từng nghĩ đến việc không về nhà họ Triệu.
Không về nhà họ Triệu chị đi đâu chứ? Cả nhà anh hai ngay cả cửa nhà cũng không cho chị bước vào, nhà mẹ đẻ vừa không có nhà của chị cũng không có ruộng của chị, bố mẹ cũng mất sớm rồi, chị còn có mái nhà nào khác nữa?
Lâm Thu Ân nắm lấy tay chị: “Cô út, Triệu Đại Quân đối xử với cô không tốt, đúng không?”
Lâm Thải Hà hoàn toàn không muốn Lâm Thu Ân bị mình liên lụy nữa, chị khẽ cười: “Làm gì có chuyện tốt hay không tốt, đều là người một nhà, anh ấy là bố của Điềm Điềm, có chỗ ở có cơm ăn là đủ rồi sao?”