Ánh mắt Giáo sư Hà cũng nhìn sang, dù Lâm Thu Ân là học trò của ông, ông cũng để lộ vẻ mặt khó tin.
Cô gái trẻ đang cúi đầu kia đã xoay cổ tay, nhấc b.út thu phong hoàn thành nét cuối cùng. Giữa những ánh mắt hoặc phàn nàn, hoặc chấn động, hoặc khó hiểu của tất cả mọi người, cô thở phào một hơi dài, đặt cây b.út lông sang chiếc bàn bên cạnh.
Ngẩng đầu lên mới phát hiện trước mặt mình có mấy vị giám khảo đang đứng. Nhìn quanh một vòng, hóa ra chỉ còn lại một mình cô là chưa nộp tác phẩm dự thi.
Vẻ điềm tĩnh của Lâm Thu Ân lập tức biến mất, cô luống cuống. Đôi má trắng trẻo ửng hồng, cô cung kính nâng tờ giấy Tuyên Thành lên: "Em xin lỗi các thầy, em..."
"Hạng nhất, thí sinh số hai mươi mốt, Lâm Thu Ân."
Từ Quảng Hoa không để cô nói hết lời xin lỗi, thậm chí ông còn chẳng thèm bàn bạc với các giám khảo khác. Chỉ nhìn tờ giấy Tuyên Thành đó một cái, ông đã dõng dạc tuyên bố kết quả.
Nói xong, ông mới nhìn sang mấy vị giám khảo khác: "Các vị có ý kiến gì khác không?"
Không có ngoại lệ, tất cả mọi người đều lắc đầu.
Nhưng giám khảo không có ý kiến, các thí sinh khác lại bùng nổ. Thế này là sao? Bọn họ đợi cô gái này viết nửa ngày trời, mấy vị giám khảo này còn chưa thèm xem tác phẩm của bọn họ, đã trực tiếp tuyên bố hạng nhất rồi?
Thế này căn bản là không công bằng!
Lý Văn Trung càng như bị giáng một đòn nặng nề. Thầy của gã là đại sư Từ Quảng Hoa, vị trí hạng nhất này vốn dĩ phải do chính miệng thầy tuyên bố, trao cho gã, sao có thể trao cho một con ranh vắt mũi chưa sạch chứ?
Nhưng mấy vị giám khảo không hề giải thích, tiếp tục thảo luận một lúc, rồi lần lượt công bố danh sách top mười.
Lý Văn Trung xếp hạng hai, chứng tỏ gã cũng có thực lực. Nhưng thế thì đã sao, vẫn phải chịu khuất phục dưới trướng một cô gái nhỏ! Hơn nữa, vì vị trí hạng nhất của Lâm Thu Ân quá đỗi bất ngờ, mọi người đều chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm xem ai là hạng hai...
"Thầy..."
Lý Văn Trung là một thằng đàn ông mà hốc mắt cũng đỏ hoe. Gã ôm một bụng ấm ức, mím c.h.ặ.t môi nhìn Từ Quảng Hoa: "Em không phục!"
Đâu chỉ mình gã, tất cả mọi người đều không phục. Chẳng lẽ vì Lâm Thu Ân viết nhiều chữ nhất, viết lâu nhất, nên cô ấy là quán quân? Nếu vậy thì mọi người cứ thi xem ai viết lâu hơn đi! Đây là cuộc thi thư pháp, chứ có phải thi sức bền đâu!
Từ Quảng Hoa không nói gì, bảo nhân viên dán tác phẩm của Lâm Thu Ân lên bức tường ngoài cùng. Gần như cùng lúc, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía đó, ngay cả anh thợ vác máy quay cũng không ngoại lệ.
Một tờ giấy Tuyên Thành viết chữ bay bổng, là Hành thư lộ phong nhập chỉ, dọc có hàng, ngang không lối. Những người có nền tảng văn học thâm hậu sẽ nhanh ch.óng nhận ra, đây là đoạn trích phần giữa của "Trạng nguyên quyển" duy nhất còn sót lại, tổng số chữ xấp xỉ một ngàn chữ.
Tất cả mọi người đều sững sờ, cô ấy vậy mà lại viết một hơi nhiều chữ đến thế!
Thư pháp kỵ nhất là bôi xóa, nên khi thi đấu, mọi người đều cố gắng giảm thiểu số lượng chữ. Ngay cả Lý Văn Trung tự tin là thế cũng chỉ viết chưa đến hai trăm chữ, sợ chữ nào viết sai sẽ hỏng bét cả bài.
Nhưng Lâm Thu Ân thì sao?
Tròn một ngàn chữ, cô viết một mạch không ngừng nghỉ, không một chỗ nào sai sót, càng không có một chỗ nào chỉnh sửa. Nét b.út cuối cùng vô cùng sắc sảo, khí thế ngút trời.
Nếu không tận mắt chứng kiến, thậm chí ngay cả Từ Quảng Hoa cũng không dám tin, một bức Hành thư tràn đầy lực đạo như vậy lại xuất phát từ tay một cô gái trẻ tuổi thế này!
Cô ấy chắc chừng hai mươi tuổi?
Hai mươi tuổi, viết một mạch xong một bản Trạng nguyên quyển. Dù chỉ là phần giữa, nhưng độ trôi chảy như vậy đã dùng thực lực vững vàng để chứng minh nền tảng thư pháp của cô thâm hậu đến mức nào. Tất cả mọi người chỉ có thể câm miệng, và bắt buộc phải câm miệng.
Chỉ riêng bản Trạng nguyên quyển này đã không còn ai dám nghi ngờ tư cách hạng nhất của cô. Nhưng trớ trêu thay, bên cạnh bản Trạng nguyên quyển viết bằng Hành thư này, còn dán hai tác phẩm khác của cô ở vòng sơ khảo và vòng thăng cấp.
Một bản Trâm hoa tiểu khải thanh tú nhã nhặn, một bản Tống khải hàm súc chuẩn mực, và bản Hành thư khí thế hào hùng này.
Trong một cuộc thi thư pháp, cô đã sử dụng ba loại chữ khác nhau, mà loại nào cũng viết cực kỳ xuất sắc, khiến người ta không thể bới móc được bất kỳ khuyết điểm nào. Dù là b.út pháp, tính sáng tạo, hay quy chuẩn Hành thư, đều đủ để khiến tất cả mọi người phải công nhận.
Cô là vị trí quán quân hoàn toàn xứng đáng.
Lý Văn Trung, kẻ luôn để mắt trên đỉnh đầu, giờ đây nhìn chằm chằm vào ba tờ giấy Tuyên Thành đó, không thốt nên lời. Vẻ mặt chấn động đông cứng lại, chiếc quạt lúc nào cũng xòe ra rơi "bạch" xuống đất.
Trong lòng gã liên tục hiện lên ba chữ "không thể nào", nhưng mỗi tờ giấy Tuyên Thành đều đang nói cho gã biết, đây là sự thật! Những lời lẽ coi thường Lâm Thu Ân mà gã từng nói trước đây, cô không hề phản bác một câu, chỉ dùng ba tờ giấy mỏng manh này tát cho gã một cú đau điếng.
Không chỉ gã, tất cả các thí sinh đều nhìn chằm chằm vào ba tờ giấy Tuyên Thành đó không chớp mắt. Đặc biệt là anh thợ quay phim có mặt tại hiện trường càng chĩa thẳng ống kính vào. Đối với các chương trình báo cáo văn hóa sau này, đây đều là những tư liệu tuyệt vời!
Ba loại chữ khác nhau, xuất phát từ tay một cô gái trẻ, ai dám nói chức vô địch này là thùng rỗng kêu to?!
Nhưng thí sinh số hai mươi mốt đâu rồi? Người đâu mất rồi? Phóng viên còn đang đợi phỏng vấn người thật việc thật cơ mà!
Phía sau lưng đám giám khảo có một cô gái nhỏ đang đứng. Lâm Thu Ân ngoan ngoãn đi theo sau Giáo sư Hà, lí nhí lên tiếng: "Thầy ơi, em không muốn lên tivi đâu."
Cô thực sự không có ham muốn nổi tiếng, càng không muốn bị người ta hỏi han về bố mẹ, học vấn, gia đình. Đó đều là những vấn đề cô không muốn nhắc đến.
Giáo sư Hà chỉ liếc cô một cái: "Có tiền đồ gớm."
Mặc dù sắc mặt vẫn nghiêm nghị, nhưng rõ ràng mang theo ý cười và sự tự hào: "Đi theo tôi, để bọn họ có câu hỏi gì thì đến hỏi tôi."
Mấy vị giám khảo khác thật sự ghen tị đến đỏ cả mắt: "Lão Hà, cô gái này là học trò của ông à?"
Giáo sư Hà ừ một tiếng: "Phải."
Từ Quảng Hoa vuốt râu, không hề vì học trò của mình không đạt giải mà tỏ thái độ khó coi. Dù sao vị trí hạng nhất này cũng là do ông chốt hạ: "Con bé này sinh ra là để viết thư pháp. Ngày mai điền một tờ thông tin, vào Hiệp hội Thư pháp đi."
Biết bao nhiêu người luyện thư pháp ngày đêm mong ngóng được vào Hiệp hội Thư pháp, Lâm Thu Ân cứ thế nhẹ nhàng bước vào.
Lâm Thu Ân bẽn lẽn mỉm cười: "Em cảm ơn thầy ạ."
Từ Quảng Hoa chuyển hướng câu chuyện: "Nếu em đã gọi tôi một tiếng thầy, có thời gian thì đến Hiệp hội luyện chữ nhé, sở trường của tôi là Thảo thư..."