Lý Thiết Lan từ bên ngoài vội vã bước vào: “Thu Ân, Trung tâm Văn hóa muốn mượn cháu vài ngày.”
“Mượn người ạ?” Lâm Thu Ân có chút bất ngờ: “Để làm công việc gì vậy cô?”
Giữa các đơn vị liên kết hoặc đơn vị hợp tác, việc mượn nhân viên là chuyện thường tình. Nhưng Lâm Thu Ân tuy là nhân viên chính thức của Đại học Kinh Bắc, nói cho cùng cũng chỉ là một người quản lý thư viện, đến một nơi như Trung tâm Văn hóa thì cô có thể làm được gì?
Ý nghĩ đầu tiên của cô là đi viết thư pháp. Nhưng Hiệp hội Thư pháp nằm ngay trong Trung tâm hoạt động văn hóa, cho dù cô có giành được giải Quán quân, thì những thành viên trong hiệp hội đó có ai mà không viết chữ đẹp cơ chứ?
Lý Thiết Lan đưa cho cô một tờ giấy: “Quốc gia chúng ta hiện đang đẩy mạnh việc quản lý phân loại sách. Lần trước lãnh đạo đến kiểm tra đã nhắc đến chuyện này, nhưng trong toàn bộ các thư viện trường đại học ở Kinh Bắc, chỉ có thư viện của chúng ta là làm tốt nhất khâu phân loại. Thế nên bên Trung tâm Văn hóa mới gửi công văn sang, xem có thể để nhân viên bên mình qua đó vài ngày, phối hợp với người bên họ, phổ biến phương pháp phân loại sách chuẩn xác xuống dưới hay không.”
Trước đây phần lớn mọi người đều chật vật với ranh giới ấm no, sau khi cải cách mở cửa mới bắt đầu phát triển tri thức văn hóa. Vì vậy mấy năm nay, các trường đại học lớn đều đang tích cực chuẩn bị xây dựng thư viện mới, thành phố Kinh Bắc cũng đang làm phong phú thêm nguồn sách.
Sách nhiều thì vấn đề sẽ nảy sinh, luôn cần phải có một mô hình phân loại và tìm kiếm thống nhất. Nếu không ai cũng lấy bừa đặt bừa, chẳng phải sẽ loạn cào cào hết cả lên sao?
Lần này Cục Văn hóa họp đã đặc biệt đề cập đến chuyện này, liền nghĩ đến việc để người của Trung tâm Văn hóa đứng ra dẫn dắt, thư viện các trường đại học cử người, cùng nhau thúc đẩy công việc này.
Lâm Thu Ân đọc xong tờ công văn, liền gật đầu: “Vậy công việc ở thư viện bên này thì sao ạ?”
Chuyện công việc tự nhiên không thể chối từ, cho dù là đi đến nơi khác, cô cũng sẽ dốc hết sức mình.
Lý Thiết Lan cười nói: “Cô tìm tạm hai giáo viên từ phòng hậu cần qua trực thay vài ngày là được. Việc phân loại sách bên mình đã làm rất hoàn thiện rồi, bình thường ai ở đây cũng giống nhau cả thôi. Hơn nữa cũng không phải ngày nào cũng đi, chỉ c.ầ.n s.ang đó vào thứ Hai và thứ Ba hàng tuần.”
Lâm Thu Ân cất kỹ tờ công văn: “Vâng, vậy thứ Hai cháu sẽ qua đó luôn.”
Lý Thiết Lan gật đầu, sau đó nói thêm: “Bên đó cũng sẽ sắp xếp nhân viên để bàn giao công việc với cháu.”
Từ khi Lâm Thu Ân đi làm đến nay, tính ra đồng nghiệp cũng chỉ có mỗi mình Lý lão sư. Biết phải đến đơn vị khác, cô cũng có chút căng thẳng nho nhỏ. Có nhân viên chuyên trách để bàn giao công việc, vẫn tốt hơn là tự mình chạy sang đó như ruồi mất đầu.
Cô hơi yên tâm, gật đầu đáp: “Vâng ạ.”
Nói xong những lời này, Lý Thiết Lan đột nhiên lại không cam lòng hỏi một câu: “Thu Ân này, thật ra cháu trai lớn của cô...”
Lâm Thu Ân “A” lên một tiếng. Không ngờ Lý lão sư lại cố chấp với việc giới thiệu cô cho cháu trai lớn của bà ấy đến vậy. Lần trước khi Lý Thiết Lan nhắc đến, cô vẫn chưa xác định quan hệ với Cố Viễn Sơn. Mặc dù hai người khó có kết cục, nhưng trong khoảng thời gian đó, trái tim cô là chân thành.
“Cháu có đối tượng rồi, Lý lão sư ạ.” Mặt cô hơi đỏ lên, nhưng vẫn ngại ngùng lên tiếng: “Là sư ca của cháu, chính là Giám đốc Nhà xuất bản Xuân Phong, cô cũng biết anh ấy mà.”
“Cái gì?!”
Lý Thiết Lan gào lên một tiếng, một lúc sau lại dở khóc dở cười: “Bông hoa của tôi ơi!”
Bà có cảm giác như một chậu hoa mình đã ngắm nghía từ rất lâu, vất vả lắm mới nở rộ, kết quả lại bị người ta bưng đi mất!
Trước đây cháu trai bà vẫn còn ở trong quân đội, tháng trước mới chuyển ngành về. Vì vậy mặc dù bà luôn nghĩ đến chuyện này, nhưng vẫn kéo dài cho đến tận bây giờ. Không ngờ chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, Thu Ân vậy mà đã thành đôi với Cố Viễn Sơn rồi.
Nếu là người khác, bà nhất định sẽ thử đập chậu cướp hoa. Nhưng nếu là Cố Viễn Sơn thì...
Mặc dù trước đây ngoài miệng bà chê Cố Viễn Sơn lớn tuổi, nhưng thực ra đàn ông lớn hơn phụ nữ năm sáu tuổi cũng chẳng tính là gì. Huống hồ Cố Viễn Sơn cũng tốt nghiệp Đại học Kinh Bắc, bản thân cậu ta xuất sắc đến mức nào, bà là người rõ hơn ai hết.
Từng ở trong trường đại học, đó là một sự tồn tại còn ch.ói lọi hơn cả Tống Du Bạch. Hơn nữa tính tình cậu ta rất tốt, lại dịu dàng như vậy, quan trọng nhất là còn từng cứu Lâm Thu Ân một mạng.
Cộng dồn tất cả những mối quan hệ này lại, bà cảm thấy cháu trai lớn của mình còn chưa kịp lộ diện, e là đã bị loại từ vòng gửi xe rồi...
Buổi trưa Lý Thiết Lan không về nhà, liền cùng Lâm Thu Ân đến nhà ăn dùng bữa. Hai người đi hơi muộn một chút, vừa vặn gặp lúc sinh viên tan học cũng đang đổ về phía này. Rất nhiều người quen biết Lâm Thu Ân, thi nhau chào hỏi cô: “Chào Tiểu Lâm lão sư!”
“Lâm lão sư đi ăn cơm ạ?”
“Lâm lão sư!”...
Lý Thiết Lan cười nói: “Bây giờ cháu là giáo viên được yêu thích nhất trường chúng ta rồi đấy.”
Tuy không đứng lớp giảng dạy, nhưng phần lớn sinh viên đều biết mặt cô.
Khóe mắt chân mày Lâm Thu Ân cong cong: “Các em sinh viên cũng rất đáng yêu.”
Lý Thiết Lan bị cô chọc cười: “Cháu mới bao nhiêu tuổi chứ, mấy cô cậu sinh viên năm ba năm tư này nói không chừng còn lớn tuổi hơn cháu, cháu còn khen người ta đáng yêu?”
Lâm Thu Ân nhướng mày: “Dù sao thì cháu cũng là giáo viên mà!”
Lý Thiết Lan nhìn cô một cái, đột nhiên lên tiếng: “Thu Ân, cháu thay đổi rất nhiều so với lúc cô mới quen, nhưng là thay đổi theo hướng tốt hơn.”
Bà vẫn còn nhớ lúc mới quen Lâm Thu Ân, cô mặc một chiếc quần giặt đến bạc màu, giọng nói cũng rất nhỏ, làm việc gì cũng cẩn trọng dè dặt sợ làm phật ý người khác, nói năng cũng phải cân nhắc đắn đo.
Là một cô gái ngoan ngoãn, lễ phép và thật thà.
Bây giờ Lâm Thu Ân cũng rất lễ phép và lương thiện, nhưng điểm khác biệt là, cô đã dần cởi bỏ lớp áo khoác mang tên nhút nhát, trở nên tự tin và kiên định. Hoặc cũng có thể, bản chất cô vốn dĩ đã là một người như vậy.
“Thế ạ?” Lâm Thu Ân theo bản năng sờ sờ mặt mình: “Là trở nên xinh đẹp hơn sao ạ?”
Lý Thiết Lan bất đắc dĩ, không nhịn được đưa tay nhéo má cô một cái: “Là cô nhìn nhầm rồi, cháu vẫn là cái cô nhóc thiếu tâm nhãn ngày nào.”
Lâm Thu Ân chớp chớp mắt: “Cháu không thiếu tâm nhãn đâu.”
Bữa cơm mới ăn được một nửa, bên ngoài nhà ăn đột nhiên trở nên ồn ào. Có người hô lên một tiếng: “Người của đài truyền hình đến rồi, nghe nói là đến phỏng vấn tài nữ của trường chúng ta đấy!”
“Là phỏng vấn Lâm lão sư sao?”
“Không phải, người ta nói rồi, là tìm sinh viên!”
Trong số các sinh viên, người có danh hiệu tài nữ chỉ có Đường Nguyệt. Lâm Thu Ân theo bản năng nhìn ra ngoài, liền thấy không ít sinh viên đang chạy ùa ra: “Còn có cả máy quay phim nữa kìa, Đường Nguyệt sắp được lên Đài truyền hình Trung ương rồi sao?”
“Lợi hại quá đi mất!”
“Được lên tivi, sau này sẽ thành ngôi sao rồi nhỉ?”
Lý Thiết Lan nhíu mày, trực tiếp đứng dậy: “Thật là làm bậy, người của đài truyền hình đến trường đã báo cáo chưa?”
Vốn dĩ ấn tượng của bà về Đường Nguyệt khá tốt. Một cô gái xinh đẹp lại có tài năng, bố lại là Tổng biên tập tòa soạn tạp chí, một người như vậy vốn dĩ đã có vốn liếng đáng để tự hào. Nhưng lần trước Độc Giả Văn Trích công khai công kích Lâm Thu Ân, bất kể Đường Nguyệt có biết chuyện hay không, bà cũng không thể nào thích nổi cô sinh viên này nữa.
Không vì lý do gì khác, Lâm Thu Ân là người của Lý Thiết Lan bà. Trước đây bà còn một lòng một dạ muốn giới thiệu cháu trai lớn cho cô, tự nhiên phải bảo vệ người nhà mình rồi.
Vốn dĩ đã yên ắng được một thời gian, bây giờ không biết lại giở trò trống gì nữa!
Lâm Thu Ân thấy Lý lão sư chuẩn bị đi ra ngoài, liền cũng đi theo bà. Chỉ thấy trong khuôn viên trường có một phóng viên, phía sau còn có một nhân viên đang vác máy quay phim.
Trùng hợp thay, người phóng viên này cô lại quen biết, chính là Hàn Cảnh - người đã từng phỏng vấn cô trước đây.