Tuy nhiên lúc làm việc Giang Dã rất đáng tin cậy. Giống như anh tự nói, sao có thể đùn đẩy công việc cho cấp dưới? Khi phân loại sách, anh trực tiếp ôm đồm hết mọi việc, Lâm Thu Ân ngược lại trở thành khán giả.
Vì vậy hôm nay lại là một ngày tan làm sớm. Lâm Thu Ân chủ động lên tiếng: “Giang chủ nhiệm, anh rất am hiểu về việc phân loại sách, thực ra không cần tôi phải hỗ trợ công việc nữa.”
Trước năm mới, Giang Dã dường như chỉ biết nửa vời về việc phân loại sách, nhưng qua một cái Tết, kiến thức về mảng này của anh tiến bộ vượt bậc. Cho dù không có Lâm Thu Ân hỗ trợ, anh cũng có thể hoàn thành rất tốt.
Giang Dã không che giấu: “Bởi vì dịp Tết ở nhà tôi đã học hành đàng hoàng, đầu óc tôi nhớ đồ cũng nhanh lắm.”
Lâm Thu Ân sững sờ: “Cục Văn hóa còn cần phải học nhiều thứ thế sao?”
Đặc biệt anh là một chủ nhiệm Cục Văn hóa làm công tác quản lý, nếu cái gì cũng phải học, chẳng phải sẽ mệt c.h.ế.t sao? Giang Dã lại không làm thủ thư, thực sự không cần phải tốn công tốn sức học phương pháp phân loại quản lý sách.
Khuôn mặt anh tuấn của Giang Dã hơi đỏ lên, anh nắm tay đưa lên môi, ho khan hai tiếng: “Thực ra tôi là một người rất thích học tập.”
Thế sao?
Nói thật Lâm Thu Ân nhìn không ra. Cô không thích có thành kiến với người khác, nhưng vẻ ngoài của Giang Dã thực sự mang lại cảm giác không đáng tin cậy, ngoại hình khí chất thì không nói làm gì, thoạt nhìn còn chẳng có chút trầm ổn nào.
Bị đôi mắt thanh lãnh và thấu tỏ của Lâm Thu Ân nhìn chằm chằm, Giang Dã cảm thấy nhịp thở của mình cũng hơi nhanh lên. Anh ngẩng đầu nhìn trời, không có chuyện gì cũng tìm chuyện để nói: “Hôm nay thời tiết đẹp thật đấy, có phải đã đến tiết Kinh Trập rồi không?”
Hôm nay nắng rất đẹp, cũng không có gió, mang lại cảm giác ấm áp tràn trề, thực sự đã có không khí của mùa xuân.
Lâm Thu Ân nhìn những cành cây vẫn còn khô khốc ở phía không xa, giọng điệu chùng xuống vài phần: “Trôi qua nhanh thật đấy, Tết Nguyên Tiêu đã qua mười mấy ngày rồi.”
Thần sắc cô có chút ảm đạm, ánh sáng trong đôi mắt kia cũng nhạt đi.
Giang Dã thấy tâm trạng cô như vậy trong lòng cũng khó chịu. Anh suy nghĩ hồi lâu mới lên tiếng: “Hôm nay thời gian còn sớm, có muốn đến Công viên Nhân Dân chơi ném vòng không, náo nhiệt lắm.”
“Ném vòng?” Lâm Thu Ân kiếp trước cộng thêm kiếp này chưa từng chơi bao giờ, cô lắc đầu: “Tôi muốn về đọc sách.”
Giang Dã biết tính cô yên tĩnh, nhưng qua hội đèn l.ồ.ng hôm đó cũng có thể thấy, thực ra cô cũng thích náo nhiệt. Thế là anh vắt óc suy nghĩ tìm cách dụ dỗ cô đi chơi cùng mình: “Có rất nhiều đồ chơi nhỏ bằng gốm sứ, còn có cả đồ chơi trẻ con thích nữa, một hào là được ba cái vòng, ném trúng mang về cho trẻ con chơi.”
Lâm Thu Ân có chút động lòng, lại hơi do dự: “Tôi không biết chơi trò này.”
“Tôi biết.” Giang Dã có ngoại hình sắc sảo, khi cười đôi mắt một mí tiêu chuẩn với đuôi mắt xếch lên, mang theo vài phần tản mạn, nhưng giọng điệu lại rất nghiêm túc: “Em yên tâm, chắc chắn không để em chịu thiệt.”
Lâm Thu Ân nhìn thời gian, mới hơn bốn giờ chiều. Giờ này cô về vẫn có thể học thuộc thêm vài từ vựng tiếng Anh, nếu viết tiểu thuyết cũng có thể viết được mấy trăm chữ, hoặc luyện thư pháp cũng có thể viết được hai tờ giấy Tuyên Thành.
Cô chưa từng lơi lỏng việc học tập nửa phần, khác hẳn với những cô gái cùng trang lứa thích dạo phố, thích xem phim truyền hình, dăm ba người bạn tụ tập đi du xuân.
Nhưng có những lúc học mãi học mãi, cô cũng sẽ nhìn cơn gió ngoài cửa sổ mà nghĩ, nếu không học tập thì cô còn có thể đi làm gì đây?
Giang Dã lại lên tiếng: “Trong một năm cũng chỉ có thời điểm này là có nhiều sạp ném vòng nhất, bình thường phải đợi đến lúc có hội đền mới có.”
Lâm Thu Ân cuối cùng cũng mở miệng: “Vậy chúng ta đi xem thử nhé?”
Nếu may mắn, biết đâu còn có thể ném trúng vài món đồ chơi nhỏ mang về cho Điềm Điềm chơi.
Có lẽ vì hôm nay thời tiết ấm áp, Công viên Nhân Dân quả nhiên rất náo nhiệt. Những người bán hàng rong bày sạp ném vòng đang rao hàng ở đó: “Một hào ba vòng, ném trúng cái gì mang đi cái đó, năm hào tặng thêm một vòng.”
Mỗi sạp hàng đều có rất nhiều người đang chơi, trẻ con người lớn đều có, đồ vật cũng đủ loại ngũ hoa bát môn, nào là nước ngọt, t.h.u.ố.c lá, đồ chơi nhỏ, cốc tráng men, nhiều nhất vẫn là đồ trang trí bằng gốm sứ, lớn nhỏ đều có.
Đâu đâu cũng là người. Giang Dã chắn phía trước cô, vô cùng thành thạo chào hỏi: “Ông chủ, cho năm hào vòng.”
Lâm Thu Ân chủ động trả tiền: “Tôi cũng lấy năm hào, tính chung đi.”
Đôi mắt Giang Dã sáng lên. Mặc dù chỉ là năm hào tiền vòng, nhưng cô đã nhường phần trả tiền, vậy chứng tỏ những chiếc vòng này là do cô tặng. Làm tròn lên, nếu anh ném trúng đồ mang về, chẳng phải chứng tỏ những món đồ đó cũng là do cô tặng sao?
Lâm Thu Ân thực ra chỉ là lịch sự bình thường một chút, dù sao cũng chỉ có năm hào, nào ngờ Giang Dã lại nghĩ nhiều đến thế.
Cầm mười sáu chiếc vòng trong tay, cô lờ mờ có chút phấn khích, thầm đo lường khoảng cách, cảm thấy kiểu gì cũng ném trúng được hai ba món đồ chơi. Vậy thì năm hào này quá hời rồi, ông chủ không sợ lỗ vốn sao?
Giang Dã thấy cô nóng lòng muốn thử, cười nói: “Em ném trước đi.”
Lâm Thu Ân gật đầu. Cô muốn món đồ trang trí bằng gốm sứ hình con thỏ kia, trông đáng yêu quá, thế là nhắm chuẩn vị trí rồi ném vòng qua.
Một cái, hai cái, ba cái… mãi cho đến chiếc vòng thứ mười bay đi, cô vẫn không thu hoạch được gì.
Giang Dã tốt bụng gợi ý: “Hay là em thử ném cái gần hơn chút đi, sẽ dễ trúng hơn đấy.”
Lâm Thu Ân không lên tiếng, tiếp tục ném về phía vị trí con thỏ kia. Cuối cùng mười sáu chiếc vòng hết sạch, cô cũng chẳng ném trúng món đồ nào.
Giang Dã sợ cô không vui, vội vàng lên tiếng: “Để tôi ném cho.”
Lâm Thu Ân không để ý đến anh, lại lấy tiền ra: “Tôi ném thêm năm hào nữa!”
Ông chủ đã sớm nhìn ra cô là người mới, làm sao lại không vui cho được, cười híp mắt mang mười sáu chiếc vòng tới: “Cô gái không sao đâu, nếu cô không ném trúng, cuối cùng tôi tặng cô một quả cầu lông gà.”
Lâm Thu Ân hít sâu một hơi, lần này không vội vàng như vậy nữa, vẫn tiếp tục ném con thỏ kia.
Mười chiếc vòng bay đi, cô vẫn không ném trúng.
Giang Dã thấy cô căng thẳng khuôn mặt nhỏ nhắn, lại một lần nữa cẩn thận gợi ý: “Hay là để tôi ném, em muốn con thỏ kia phải không, tôi ném cho em.”
“Không cần, không lấy nữa.” Lâm Thu Ân nắm c.h.ặ.t sáu chiếc vòng còn lại trong tay, lùi lại một bước ném quả cầu lông gà gần mình nhất.
Cô không cần ông chủ tặng, cô không tin mình không ném trúng được một cái!
Kết quả, cô thật sự không ném trúng cái nào…