Thập Niên 80 Từ Hôn Rồi, Chồng Cũ Khóc Đỏ Mắt

Chương 436: Cứ Để Bọn Họ Đoán Đi

Ông cụ Giang thì khác, ông vốn xuất thân từ thế gia truyền thừa thư pháp, có nghiên cứu khá sâu về các loại kiểu chữ thư pháp, xét theo vai vế còn cao hơn cả Hà Thanh Minh, chỉ là bây giờ tuổi đã cao nên cũng ít khi xuất hiện.

Vì vậy khi nhận được bức chữ đã được đóng khung và tập chữ do Lâm Thu Ân gửi đến, ông đã xem rất lâu trong thư phòng. Trâm hoa tiểu khải thực ra thuộc về kiểu chữ kén người, đàn ông thường không viết kiểu này, mà nữ thư pháp gia lại rất hiếm.

Trong cuộc thi thư pháp trước đây, ông cũng từng thấy chữ của Lâm Thu Ân một lần trên tivi, nhưng đã qua một thời gian dài như vậy, ông phát hiện chữ của cô gái này lại tiến bộ rồi.

Thư pháp đạt đến một trình độ nhất định, muốn tiến bộ là rất khó, dù chỉ một chút xíu thì sự nỗ lực bỏ ra phía sau cũng không thể coi thường. Có thể thấy cô không hề vì có danh tiếng mà lơ là, ngược lại còn rất thiết thực, vững vàng.

Giang Dã cười híp mắt lên tiếng: "Ông ngoại, thế nào? Một ngàn đồng này tiêu có đáng giá không?"

Ông cụ Giang mới không để anh đắc ý, đặt tập chữ sang một bên: "Cũng chỉ đến thế mà thôi."

Giang Dã cũng không bực bội, thong thả ung dung lên tiếng: "Nhưng ông nội cháu khen Thu Ân rất lâu, còn nói đến lúc chúng cháu kết hôn, ông ấy nhất định phải uống ly trà đầu tiên. Nếu ông cảm thấy cô ấy viết bình thường, vậy ly trà này đừng tranh với ông ấy nữa."

Ông cụ Giang lập tức không bình tĩnh nổi, ông vỗ bàn đứng phắt dậy: "Mày nói bậy bạ gì thế, mày họ Giang, sau này phải kế thừa nhà họ Giang, vợ mày sau này cũng phải tiếp quản cơ ngơi của nhà họ Giang chúng ta! Ly trà đầu tiên sao lại để lão ta uống trước được, phải dâng trà cho tao trước!"

"Ồ..." Giang Dã vô cùng khó xử: "Ông lại không thích vợ cháu, cháu còn để cô ấy dâng trà cho ông sao? Thế này chẳng phải là làm khó nhau à? Hay là thôi đi! Ông ngoại, cháu hiếu thảo lắm, để không làm ông chướng mắt, sau này kết hôn sinh con rồi, cũng không mang đến trước mặt làm phiền ông đâu."

Ông cụ Giang bị anh chọc tức đến nửa ngày không thở nổi, ông hận hận nghĩ, cái thằng ranh con này từ nhỏ đã chọc tức người ta, đúng là rèn luyện cho trái tim ông khỏe ra mà! Ông cảm thấy trái tim của ông và lão Lý còn tốt hơn cả thanh niên, dù sao đến bây giờ vẫn chưa bị thằng khốn nạn này chọc tức c.h.ế.t!

Giang Dã tiếp tục cố gắng: "Ông ngoại, vậy chúng ta nói xong rồi nhé, ly trà đầu tiên để ông nội cháu uống trước?"

"Ai nói xong với mày?" Ông cụ Giang trợn trừng mắt thổi râu, nhưng trừng một lúc lại không thể không nhượng bộ: "Dâng trà cho tao trước, đến lúc đó tao sẽ mừng phong bao đỏ thật lớn cho vợ mày."

Không nhượng bộ thì biết làm sao, con gái ông cũng thích, cháu ngoại cũng thích.

Nhưng mà, ánh mắt ông cụ Giang rơi xuống bức chữ Lâm Thu Ân viết, thần sắc lại dịu đi đôi chút. Không nói đến chuyện khác, chữ của cô gái nhỏ này ngược lại có phong cốt của thế gia thư pháp bọn họ, nếu sinh ra trong một gia đình có văn hóa, từ nhỏ đã luyện chữ, bây giờ không biết sẽ đạt được thành tựu nhường nào?

Bây giờ cũng chưa muộn, nghe nói cô gái nhỏ năm nay mới hai mươi hai tuổi...

Khi từ nhà ông ngoại bước ra, Giang Dã nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Đừng thấy anh cười đùa cợt nhả, nhưng thực sự đã dùng hết mọi binh pháp từng học rồi. Đương nhiên anh biết nếu mình muốn cưới, hai vị lão gia t.ử nửa đẩy nửa đưa cũng sẽ không thực sự phản đối, dù sao bố mẹ anh cũng đã đồng ý.

Nhưng đến lúc đó khó tránh khỏi hai ông cụ sẽ tỏ thái độ với Thu Ân. Không nói đến chuyện khác, những lời bóng gió mỉa mai chắc chắn sẽ không thiếu, cô là một người nhạy cảm như vậy, sao chịu nổi chuyện này? Cho dù cô chịu nổi, anh cũng không chịu nổi, anh đâu có nỡ.

Bên phía ông ngoại thì còn đỡ, thành viên gia đình khá đơn giản, chỉ cần mẹ anh bảo vệ, không ai dám tỏ thái độ. Nhưng nhà ông nội thì khác, ngoài bố anh ra, còn có bác hai, cô út, cùng với bảy cô tám dì, không phải ai cũng lương thiện. Nếu ông cụ Lý tỏ thái độ, những người đó nói không chừng sẽ ức h.i.ế.p Thu Ân sau lưng.

Loại chuyện này, anh phải dập tắt từ trong trứng nước. Anh có lợi hại đến đâu cũng có lúc không bảo vệ được, nếu ông nội công nhận gật đầu thì lại khác, cháu dâu được trưởng bối công nhận, không ai dám nói một câu khó nghe.

Vì vậy, mặc dù anh ngày đêm muốn rước cô về nhà, nhưng vẫn phải kiên nhẫn, dọn sạch chút chướng ngại trong nhà này trước đã.

Ông nội và ông ngoại vừa là kẻ thù không đội trời chung vừa là đồng minh. Muốn giải quyết họ, Giang Dã dùng kế phản gián trước, sau đó là thả con săn sắt bắt con cá sộp. Đợi giải quyết xong ông cụ Giang, chỉ còn lại ông cụ Lý, vậy thì có thể dùng kế viễn giao cận công...

Thực sự không được, đến lúc đó lại dùng thêm chút khổ nhục kế...

Thứ sáu, Tạp chí Truyện Hội tiếp tục đăng dài kỳ tiểu thuyết của Phong Duệ, cái tên Vân Lai Khứ dường như đột nhiên biến mất.

Đường Nguyệt của Tạp chí Thanh Xuân cầm trên tay ấn bản mới của Tạp chí Truyện Hội, cô ta cười khẩy: "Tôi đã nói từ lâu rồi, loại phụ nữ như Lâm Thu Ân, làm nhiều chuyện như vậy mục tiêu cuối cùng cũng chỉ là gả cho một người đàn ông tốt mà thôi. Cô ta và Giang Dã bây giờ đã xác định quan hệ, sau này làm gì còn tâm trí đâu mà lo sự nghiệp? Cơm áo gạo tiền, cuối cùng chẳng phải cũng chỉ biết sinh con cho đàn ông sao?"

Lý Thanh Thanh liếc cô ta một cái không nói gì. Cô ta bây giờ là một biên tập viên bình thường, nhưng rõ ràng Đường Nguyệt sẽ không đưa cho cô ta những bản thảo đàng hoàng để xem, những thứ qua tay cô ta toàn là bản thảo bỏ đi, bây giờ chẳng khác nào cầm lương để nuôi cô ta.

Nhưng cô ta không bận tâm chuyện này, cuộc đời cô ta đã bị hủy hoại rồi, bây giờ chỉ có một ý niệm duy nhất, đó là kéo Đường Nguyệt xuống nước.

Một chủ biên đi theo bên cạnh Đường Nguyệt hùa theo lời cô ta: "Phong Duệ cũng là một nhà văn mới, giống như Vân Lai Khứ lúc trước, thuộc kiểu xuất hiện bất thình lình. Bài “Ám Quang” này viết quả thực rất tốt, văn phong lão luyện không hề giống người mới bắt đầu viết chút nào."

Đường Nguyệt nheo mắt lại: "Tạp chí Truyện Hội đúng là may mắn!"

Cô ta lúc nào cũng tìm kiếm những nhà văn có linh khí, nhưng khốn nỗi mãi không tìm được. Tạp chí Thanh Xuân thuộc loại tòa soạn nhỏ, những nhà văn lớn sẽ không hạ thấp thân phận đến đây đăng bài, dựa vào mấy nhà văn nhỏ vô danh này, đến khi nào cô ta mới vực dậy được tòa soạn đây?

Chủ biên lên tiếng: "Tôi đã nhờ người dò hỏi rồi, không có nửa điểm tin tức về Phong Duệ, ngoại trừ việc biết anh ta là một nhà văn nam, các thông tin khác đều được giữ bí mật."

Bút danh như Phong Duệ, cộng thêm nhân vật chính của “Ám Quang” là nam giới, bối cảnh câu chuyện và khoảng thời gian kéo dài rất lớn, nên tất cả mọi người đều mặc định Phong Duệ chắc chắn là nam giới, không một ai nghĩ đến nhà văn nữ.

Đường Nguyệt nhếch môi: "Nhà văn nam mới tốt."

Nếu là một nhà văn nam trẻ tuổi, cô ta tin rằng mình có thể dùng đủ mọi cách để đả động anh ta, và điều quan trọng nhất bây giờ là tìm ra Phong Duệ rốt cuộc là ai.

Phòng biên tập Tạp chí Truyện Hội.

Tống Tiểu Phượng đã có văn phòng riêng, cô ấy hạ giọng cười đắc ý: "Bây giờ trên toàn thế giới chỉ có mình mình biết, cậu chính là Phong Duệ!"

Công tác bảo mật lần này có thể sánh ngang với hoạt động ngầm, đừng nói người ngoài, ngay cả tổng biên tập của họ cũng không biết Vân Lai Khứ chính là Phong Duệ. Tống Tiểu Phượng cứ nghĩ đến những lời bàn tán của đám người đó bây giờ là lại thấy buồn cười. Vậy mà có người còn nói Vân Lai Khứ cạn kiệt tài năng, nực cười không cơ chứ!

Còn có người nói cái gì mà nam giới bẩm sinh viết văn đã khí thế hơn nữ giới, ha ha, thật muốn xem đến lúc đó mặt mũi bọn họ sẽ đỏ lên thế nào!

Lâm Thu Ân giao bản thảo mới cho cô ấy, vẻ mặt bình thản: "Cứ để bọn họ đoán đi."

Tống Tiểu Phượng cười ha hả: "Thế này mới gọi là không kêu thì thôi, đã kêu là kinh người!"

Cô ấy nói xong lại đắc ý: "Thu Ân, cậu đúng là thiên tài viết tiểu thuyết!"