Đường Tuyết đẩy Lục Bỉnh Chu ra, ngồi thẳng dậy, bĩu môi lầm bầm một câu:

“Chuyện hôm nay anh đừng xen vào.”

Cô còn chưa kịp ngồi hẳn lên thì vai đã bị Lục Bỉnh Chu ấn xuống, trên đỉnh đầu vang lên giọng nói trầm thấp của anh:

“Ngồi yên ở đây!”

Nói xong, anh quay người bước nhanh ra ngoài, cánh cửa phòng trong cũng bị anh đóng lại.

Đường Tuyết bĩu môi. Cô biết ngay mà, người đàn ông này một thân chính nghĩa, tuyệt đối sẽ không đứng nhìn cô giở mấy trò vặt vãnh đó.

Cô tự vén áo len lên nhìn hai vết bầm xanh ở eo, đúng là véo uổng công rồi!

Bên ngoài, Lục Bỉnh Chu với sắc mặt trầm xuống bước ra, vừa lúc chạm mặt Thôi Hướng Vinh đang vội vàng chạy từ nhà mình sang.

“Thôi doanh trưởng,” anh lên tiếng, “Bà Thôi tuổi tác đã cao, chúng tôi kính trọng bà. Nhưng người khác sống thế nào là chuyện của người khác.”

“Tôi dậy sớm nấu bữa sáng cho Đường Tuyết là tôi tự nguyện. Cô ấy không mang nước nóng, tôi mang phích nước ra phòng nước giúp cô ấy cũng là tự nguyện.”

“Bà Thôi chưa quen sống ở đây, những đạo lý cần nói rõ thì anh nên nói với bà ấy sớm. Đây là khu gia đình quân nhân, không phải chỉ có một hai nhà.”

Anh dừng lại một chút rồi nói tiếp:

“Ngoài ra, chỉ vì chút chuyện nhỏ mà đã động tay động chân, cũng mong anh giúp sửa lại cho bà cụ.”

Thôi Hướng Vinh há miệng định nói, nhưng đối diện với ánh mắt sắc bén của Lục Bỉnh Chu, cuối cùng lại khép miệng. Mãi một lúc sau, môi mấp máy, anh ta mới nói:

“Tôi sẽ nói lại với mẹ tôi.”

Lục Bỉnh Chu quay người, không nói thêm lời nào. Anh đặt xửng hấp lên nồi, mở cửa bưng vào trong.

Cánh cửa gặp chút lực cản, nhưng anh vẫn không nói gì.

Sau cánh cửa là Đường Tuyết.

Thấy Lục Bỉnh Chu đi vào, cô đóng cửa lại rồi lẽo đẽo theo sau, đầu hơi cúi, mắt đảo qua đảo lại. Không nhận ra anh đã dừng bước, cô đ.â.m sầm vào lưng anh.

Lưng anh rắn chắc, đụng một cái làm trán cô đau điếng, vội vàng ôm trán lùi lại một bước.

Lục Bỉnh Chu quay đầu nhìn cô, bất lực thở dài. Anh đặt nồi xuống đất cạnh bàn, quay lại kéo tay cô ra, may là trán không bị đỏ.

Anh kéo cô ngồi xuống ghế, rồi ngồi xổm trước mặt cô:

“Sau này, bất kể thế nào, cũng không được làm mình bị thương nữa.”

Đường Tuyết mím môi:

“Anh tin hay không thì tin, sớm muộn gì em cũng sẽ bị bà ta làm bị thương. Thà như vậy, em tự ra tay trước còn hơn.”

Lục Bỉnh Chu vừa tức vừa buồn cười, hừ một tiếng:

“Ngụy biện!”

Thấy khóe miệng cô còn dính bọt kem đ.á.n.h răng, anh giơ tay, nhẹ nhàng nâng cằm cô lên.

Đường Tuyết theo bản năng ngả người ra sau, nhưng cằm đã bị anh giữ c.h.ặ.t.

“Đừng nhúc nhích.” Giọng anh trầm thấp, mang theo sức hút khó cưỡng.

Âm thanh ấy như một luồng điện, men theo vành tai lao thẳng vào tim Đường Tuyết. Cô ngây người nhìn anh, cảm nhận được đầu ngón tay anh lướt qua khóe môi mình. Trong đầu cô lúc này trống rỗng, chỉ còn lại gương mặt tuấn tú gần trong gang tấc kia.

Đầu ngón tay Lục Bỉnh Chu nhẹ nhàng miết hai cái ở khóe môi cô, kéo cô về thực tại, rồi đứng dậy kéo cô lên:

“Đi súc miệng lại.”

Đường Tuyết như con rối bị giật dây, bị anh dẫn ra phòng nước.

Anh nhét cốc nước vào tay cô, giọng trầm thấp:

“Súc miệng.”

Cô uống nước, ọc một cái rồi nuốt luôn.

Lục Bỉnh Chu: “……”

Thật ra Đường Tuyết chỉ vì da trắng, hễ có chút dấu vết gì là lộ ra rất rõ. Hơn nữa thân thể nguyên chủ vốn là kiểu rất dễ để lại dấu tích. Sau khi xuyên qua, cô đã biết điều này, nên mới cố ý véo mình một cái, thật sự chẳng thấy đau.

Lục Bỉnh Chu nhìn cô rửa mặt xong, đưa cô trở về phòng rồi lục tìm t.h.u.ố.c mỡ.

Đầu ngón tay anh chạm nhẹ lên tuýp t.h.u.ố.c:

“Anh bôi cho em, hay em tự bôi?”

Đường Tuyết vội vàng cầm lấy:

“Em tự làm được rồi.”

Vốn dĩ cũng chẳng cần bôi t.h.u.ố.c, nhưng lúc này cô không định nói thêm một chữ nào.

Chỉ là, những lời Lục Bỉnh Chu nói bên ngoài khi nãy, lại khiến cô thật sự bất ngờ.

Người đàn ông này có nguyên tắc và sự kiên định của riêng mình. Vậy mà hôm nay anh không vạch trần cô, còn dùng những lời nửa kín nửa hở để bảo vệ cô.

Câu nói cuối cùng anh nói với Thôi Hướng Vinh, chẳng phải rất dễ khiến người khác hiểu lầm rằng cô căn bản không phải bị trẹo lưng, mà là bị bà Thôi động tay, chỉ vì một chuyện cỏn con đã bóp mạnh đến mức bầm tím hay sao?

Dù gì thì lần trước, khi bà lão đó tóm lấy chị dâu họ Điền mà vặn, bà ta ra tay chẳng hề nhẹ, mọi người đều tận mắt chứng kiến.

Nghĩ đến đây, Đường Tuyết lấy que t.h.u.ố.c mỡ, nhẹ nhàng bôi lên vết bầm xanh ở bên hông, khóe môi bất giác cong lên từng chút một.

Tên đàn ông đáng ghét!

Buổi tối, Lục Bỉnh Chu mang về vỏ son mới đến cùng sáp ong. Trong bưu kiện còn có một chiếc túi hiệu LV, và một chiếc đồng hồ nữ PP tinh xảo.

Mặt đồng hồ đính kim cương xanh rực rỡ, dây đeo bạch kim đan tinh tế, trông chẳng khác nào một chiếc vòng tay cao cấp. Đường Tuyết chỉ liếc mắt một cái, khóe miệng đã cong đến tận mang tai.

Lần này cô không lao tới hét lên “Em yêu anh c.h.ế.t mất”, nhưng nhìn gương mặt cô cười tươi như hoa nở, Lục Bỉnh Chu cũng thấy vui theo.

Buổi tối, anh ở lại phòng trong, cùng Đường Tuyết làm son môi.

Lần trước đã có kinh nghiệm, nên lần này Lục Bỉnh Chu bảo Phó Thanh Tùng chuyển thêm một trăm khuôn son. Nhờ vậy hai người gần như không cần nghỉ tay, cũng chẳng có nhiều thời gian trò chuyện, nhưng tốc độ tăng lên rõ rệt.

Làm xong tất cả thì đã bốn giờ rưỡi sáng.

Vì không nghỉ chút nào, Đường Tuyết tuy rất buồn ngủ nhưng vẫn cố gắng chống đỡ đến cùng.

Đậy nắp thỏi son cuối cùng xong, cô đứng dậy định vươn vai, nhưng vừa đứng lên thì trước mắt chợt tối sầm.

“Cẩn thận!” Lục Bỉnh Chu khẽ quát, lập tức đứng bật dậy, vòng qua bàn và đưa tay đỡ lấy cô.

Cái ghế bị vấp ngã, giá khuôn trên bàn cũng đổ loảng xoảng.

Đường Tuyết dựa vào Lục Bỉnh Chu, trời đất quay cuồng một lúc lâu mới dần ổn định, đồng thời cũng nhận ra tư thế mập mờ lúc này.

Tay cô vẫn đặt trên n.g.ự.c anh, giọng nhỏ nhẹ:

“Em không sao rồi.”

Lục Bỉnh Chu hoàn toàn không yên tâm. Anh bế cô lên, đi tới bên giường đặt xuống nhẹ nhàng, rồi kéo chăn đắp kín cho cô.

“Lần sau không được thức khuya kiểu này nữa. Không được thì chia làm hai đêm.”

Anh nói, người vẫn hơi cúi xuống.

Do dự một chút, yết hầu anh khẽ chuyển động, đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc rối bên má cô:

“Còn chút thời gian, em ngủ một lát đi.”

Nghe giọng nói đã khàn đi của anh, nhìn vành tai đỏ ửng kia, Đường Tuyết ngượng ngùng quay mặt sang chỗ khác, ánh mắt nhìn vu vơ.

Lục Bỉnh Chu hít sâu một hơi mới đứng thẳng người:

“Anh dọn dẹp chút, xong rồi sẽ ra ngoài.”

Đường Tuyết lặng lẽ chui nửa khuôn mặt vào chăn, phát ra một tiếng “ừm” nhỏ đến mức chính cô cũng suýt không nghe thấy.

Cô nghe thấy anh gom những thứ đã dùng bỏ vào chậu, nghe tiếng mở cửa đi ra, rồi nghe cả tiếng cửa khép lại.

Cơn choáng váng lại ập tới, cô nhắm mắt và ngủ thiếp đi ngay.

Lục Bỉnh Chu dọn dẹp sạch sẽ tất cả, không vào phòng trong sắp xếp số son đã làm xong.

Giường ngoài có Lục Bình An và Lục Hỉ Lạc đang ngủ. Lúc này cũng đã năm giờ, anh không ngủ nữa mà ra sân huấn luyện rèn luyện thân thể, rồi mới quay về làm bữa sáng.

Lục Bình An thỉnh thoảng liếc nhìn cha mình.

Cậu từng lén hỏi bạn thân là Tiểu Sơn. Tiểu Sơn nói cha mẹ nó ngày nào cũng ngủ chung.

Thỉnh thoảng cha nó cũng ngủ cùng nó, mẹ nó sẽ từ trong phòng bước ra, túm tai cha nó kéo thẳng vào phòng.

Tiểu Sơn còn chống nạnh, bắt chước giọng the thé của mẹ mình:

“Bảo anh đi tập luyện tập luyện tập luyện! Chưa tới bốn mươi đã vô dụng rồi à?!”

Lục Bình An không biết “vô dụng” nghĩa là gì, nhưng cậu biết chắc đó không phải từ tốt đẹp gì.

Cha của Tiểu Sơn gần bốn mươi, người tròn trịa mập mạp, bụng nhô lên, tóc trên đỉnh đầu rụng kha khá, trông đúng là già thật.

Nhưng cha cậu còn chưa tới ba mươi mà!

Nghĩ đến khả năng cha mình chưa đến ba mươi đã có thể “vô dụng”, khi Lục Bình An nhìn sang cha lần nữa, trong ánh mắt liền mang theo một tia thương cảm.

Chương 90 - Thập Niên 80: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp (3) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia