Khu tập thể nhà máy dệt bông huyện Thanh Phong.

Đường Kiến Hoa xoa trán đang đau nhức, tỉnh dậy trong cơn choáng váng, mơ màng nhìn quanh những thứ vừa xa lạ vừa quen thuộc.

Phải mất một lúc lâu ông ta mới nhận ra, nơi này… là nhà mình?

Tường trắng bị cào xước gồ ghề, chén và bình trà vỡ nát ngổn ngang, đồ đạc bị tháo tung từng mảnh, vứt bừa bộn khắp nơi.

Những người khác cũng lần lượt tỉnh lại, ngay sau đó là tiếng la hét vang dội.

“Máy cát-sét của tôi, máy cát-sét của tôi!”

“Va-li của tôi! Quần áo của tôi! Giường của tôi!”

“Đồ trời đ.á.n.h, nhất định là con tiện nhân Đường Tuyết làm!” mẹ kế Phùng Ngân Sương run rẩy vì giận, nghiến răng nói.

Đường Hiểu Hồng lao ra ngoài, hét toáng lên:

“Báo cảnh sát đi! Cha, bắt con tiện nhân đó nhốt vào tù! Đưa nó đi lao động cải tạo ở Tây Bắc!”

Sắc mặt của Đường Kiến Hoa cũng đen lại, nặng đến mức có thể nhỏ ra nước, nhưng sau một lúc im lặng, ông ta phất tay:

“Chuyện này không được để lộ ra ngoài.”

Tất cả mọi âm thanh đều bị Đường Kiến Hoa dập tắt:

“Tháng sau Dư Phó xưởng trưởng nghỉ hưu, chỉ cần nhà họ Lục nói một câu, tôi có thể ngồi vào chỗ đó.”

Đường Tuyết chính là tính toán được lòng tham của Đường Kiến Hoa, đoán chắc ông ta không dám làm lớn chuyện, nên mới dám ra tay tàn độc như vậy!

Xe lửa lắc lư suốt quãng đường dài, cuối cùng đến nơi vào sáng ngày thứ ba. Sau một hồi chuyển xe và di chuyển liên tục, họ đến được trước cổng doanh trại nơi Lục Bỉnh Chu đóng quân.

Trần cảnh vệ lấy giấy giới thiệu của Đường Tuyết ra, đưa cho chiến sĩ gác cổng.

“Chúng tôi tìm Lục Bỉnh Chu, tiểu đoàn 1, trung đoàn 3. Làm phiền gọi cậu ấy giúp.”

Đường Tuyết đứng cách đó mấy bước, vừa quan sát xung quanh.

Hai bên cổng là những bức tường gạch xanh kéo dài không thấy điểm cuối, trên tường quét sơn trắng, nổi bật những dòng khẩu hiệu như “Bảo vệ tổ quốc, tham gia quân ngũ là vinh quang”. Xa xa là những dãy núi trùng điệp.

Một cậu bé tầm năm sáu tuổi bất ngờ lao ra như viên đạn nhỏ, chỉ tay vào Đường Tuyết hét lớn:

“Cút khỏi doanh trại của chúng tôi! Cha tôi sẽ không cưới cô đâu!”

Đường Tuyết: “…”

“Cha cháu là Lục Bỉnh Chu à?” Cô hỏi với vẻ dò đoán.

Đồng thời trong đầu bật ra một tiếng “ồ hố”, ngoài những lời đồn đã biết nào là: già, xấu, dữ, biến thái, bất lực, thì giờ lại có thêm một cái nhãn mới: góa vợ có con riêng!

Cô hơi cúi người, mỉm cười rạng rỡ nhìn cậu bé:

“Cháu yên tâm nhé, dì sẽ không giành cha với cháu đâu.”

Nụ cười rạng ngời như ánh nắng khiến Lục Bình An hơi sững lại.

Nguyên chủ quả thật rất xinh đẹp. Gương mặt nhỏ nhắn như lòng bàn tay, đôi mắt đen trắng rõ ràng, sống mũi thanh tú thẳng tắp, môi nhỏ đỏ hồng tự nhiên.

Lúc cô cười, đôi mắt cong cong như trăng non, hàm răng trắng đều như ngọc.

Còn chưa đợi Lục Bình An hoàn hồn, Trần cảnh vệ đã bước tới:

“Đồng chí Đường Tuyết.”

Đường Tuyết đứng thẳng người dậy, nét cười trên mặt vẫn chưa kịp tan:

“Vâng?”

“Lục doanh trưởng tới rồi.” Trần cảnh vệ nói.

Đường Tuyết nhìn theo hướng ông ta chỉ, không xa có một người đàn ông mặc quân phục, dáng người cao lớn, đang sải bước đi tới.

Cái gì mà già, xấu, dữ, biến thái chứ? Liên quan gì đến người trước mắt?

Rõ ràng là cao ít nhất một mét tám tám, vai rộng eo thon, vóc dáng rắn rỏi như thể cơ bắp có thể x.é to.ạc bộ quân phục được may chỉn chu.

Càng tới gần, khí chất nghiêm nghị và cấm d.ụ.c càng khiến người đối diện khó mà thở nổi.

Dưới vành mũ quân đội là đôi mắt đen sâu thẳm như những vì sao, ánh nhìn sắc bén lạnh lùng, sống mũi cao thẳng, xương gò má nâng đỡ làn da săn chắc, đường viền xương hàm rõ ràng rành mạch.

Người ta vẫn nói, đẹp là ở xương không ở da, chỉ riêng phần xương mặt này thôi, Đường Tuyết chấm điểm tuyệt đối.

Với gương mặt thế này, chụp bừa tấm ảnh không chỉnh sửa cũng đủ khiến thiên hạ xiêu lòng. Vậy mà Đường Hiểu Hồng lại khóc sống khóc c.h.ế.t đòi từ hôn?

Nếu là cô, mỗi ngày được ngắm thôi cũng thấy lời rồi!

Đường Tuyết choáng ngợp mất vài giây, nhưng rất nhanh đã thu lại tâm trí mộng tưởng. Đẹp hay không cũng chẳng liên quan đến cô, cô đến đây là để nói rõ sự thật.

Không đợi Lục Bỉnh Chu đến gần, cô đã bước nhanh vài bước, tiến lên trước mặt anh:

“Đồng chí Lục, tôi cần nói thật với anh. Tôi không phải vị hôn thê đính ước từ nhỏ của anh. Tôi bị người nhà họ Đường ép phải đến đây kết hôn thay.”

Vừa nói, cô vừa lục trong túi ra một phong bao lì xì, đưa về phía anh:

“Đây là sính lễ mà bên anh gửi cho nhà họ Đường, tôi chưa động đến một đồng, mang trả lại cho anh. Nhà họ Đường thật sự rất tệ, nghe nói anh… gặp chuyện ấy… nên Đường Hiểu Hồng nhất quyết không chịu cưới. Đường Kiến Hoa bèn tính kế lên đầu tôi, để ép tôi kết hôn thay, ông ta còn dọa đào mộ mẹ tôi, vứt xác mẹ tôi và bà ngoại tôi xuống sông cho cá ăn. Tôi hết cách mới phải đến đây.”

Cô không ngần ngại vạch trần hết âm mưu của nhà họ Đường, c.h.ặ.t đứt con đường leo cao của bọn họ.

Đường Tuyết nhét mạnh phong bao lì xì đỏ vào tay Lục Bỉnh Chu, tiếp tục:

“Sính lễ tôi đã lấy về cho anh, cho nên… nếu có thể, tôi muốn nhờ anh giúp tôi một chuyện nhỏ?”

Cô dùng ngón trỏ và ngón cái kẹp lại, ý bảo thật là một chuyện nhỏ.

Suốt từ đầu tới cuối, Lục Bỉnh Chu chỉ nhíu mày nhìn cô, không nói một lời.

Đường Tuyết: “…”

Cô đã nói rõ mọi chuyện như thế, anh không định phản ứng gì sao?

“Đồng chí Lục?” Cô mở miệng nhắc nhở.

Người đàn ông vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, chẳng để lộ chút cảm xúc nào.

Anh cũng không nhận lấy phong bao lì xì đỏ mà cô đang cố nhét bằng được vào tay anh, chỉ lạnh nhạt nói:

“Báo cáo kết hôn của chúng ta, đơn vị đã phê duyệt rồi.”

Hả?

Đường Tuyết chớp mắt.

Báo cáo kết hôn được đơn vị phê duyệt, đồng nghĩa với việc cục dân chính đã cấp giấy đăng ký kết hôn rồi đấy!

Cô… kết hôn rồi sao?

“Nhưng tôi còn chưa có mặt, tôi đâu có tự mình đồng ý lấy anh.” Cô vẫn không cam lòng, cố vùng vẫy lần cuối.

Lục Bỉnh Chu cụp mắt, nhíu mày nhẹ. Anh hiểu rõ tình hình hiện tại.

“Cô nghĩ sao?” Anh quay lại nhìn Đường Tuyết, hỏi cô một cách nghiêm túc, rồi bổ sung thêm:

“Là sau khi chú Trần đón cô, tôi mới nộp báo cáo kết hôn. Vì cô sắp đến, nên phải xin trước để sắp xếp chỗ ở trong khu tập thể gia đình. Dù cô quyết định thế nào, tôi cũng sẽ tôn trọng và cố gắng giảm thiểu tổn thất cho cô.”

Lúc này Đường Tuyết chỉ muốn vẽ vòng nguyền rủa ai đó. Dùng đầu ngón chân cũng biết, chắc chắn là lão cáo già Đường Kiến Hoa đã giở trò sau lưng cô.

Sợ cô không thật lòng, sợ cô trốn trên đường, nên trong lúc cô về quê an táng bà ngoại và mẹ, ông ta đã lén báo trước với Lục Bỉnh Chu để nộp báo cáo kết hôn.

Vốn dĩ là hôn ước từ nhỏ, hai nhà đều không phản đối, người ta đương nhiên không mảy may nghi ngờ.

Mà theo lời của Lục Bỉnh Chu, anh nộp đơn chỉ sau khi cô bắt đầu lên đường, hoàn toàn không nhận được bất kỳ tín hiệu nào cho thấy cô không tự nguyện.

Trên đường cô từng hỏi qua thân phận của chú Trần, được biết chú Trần là cảnh vệ bên cạnh ông cụ Lục, nên cô cũng chưa nói rõ tình huống thật với chú Trần.

Mọi chuyện cứ thế trùng hợp, thành ra như bây giờ.

Đường Tuyết hít sâu một hơi, sau khi bình tĩnh lại mới nói:

“Chuyện này không thể trách đồng chí Lục được. Hay là thế này đi, chúng ta ly hôn ngay bây giờ, nhưng hiện tại tôi không thể quay về huyện Thanh Phong. Nếu Đường Kiến Hoa biết, chắc chắn sẽ tiếp tục hại tôi.”

“Đồng chí Lục, coi như tôi đã thành thật nói rõ mọi chuyện, còn trả lại sính lễ cho anh, anh giúp tôi một việc nhỏ thôi, giúp tôi tìm chỗ ở tạm ở huyện bên này có được không?”

“Anh cũng biết đấy, bây giờ mà tôi quay về huyện Thanh Phong, Đường Kiến Hoa chắc chắn sẽ tiếp tục bức ép. Trước đây ông ta còn dọa, nếu tôi không chịu kết hôn thay, sẽ gả tôi cho thằng điên ở huyện, tôi yếu đuối như thế này, nhất định sẽ bị họ hại c.h.ế.t mất.”

Nghe có vẻ ngọt ngào mềm mỏng, nhưng Đường Tuyết có gương mặt xinh đẹp quá mức của nguyên chủ chống lưng, nên khi nói ra những lời này vẫn toát lên vẻ đáng thương đến nao lòng.

Nhìn Lục Bỉnh Chu nghiêm túc chính trực thế kia, chắc sẽ không làm khó cô đâu nhỉ?

Chắc sẽ đồng ý giúp cô chứ?

Nhưng Lục Bỉnh Chu chỉ mím môi, nhìn cô chằm chằm, rồi nói:

“Xin lỗi, hiện tại không thể nộp đơn ly hôn.”