Ta cầm đồng tiền quỷ lên xem xét, dùng ngón tay xoa xoa, mặt trước đồng tiền ẩn hiện bốn chữ “Thiên giáng hoành tài” (trời ban của cải bất ngờ).

Không nghi ngờ gì nữa là do sư phụ ta phát ra, dù sao trên đời này không có Quỷ Sư nào khác viết bốn chữ không biết xấu hổ này lên tiền quỷ cả.

Khi bà ấy còn sống là một người nghèo, ước mơ lớn nhất là trời ban của cải, bất ngờ giàu lên sau một đêm, đáng tiếc trời không chiều lòng người, sống hay c.h.ế.t đều là quỷ nghèo.

Có thể tưởng tượng được đồ đệ là ta đây, ngoài một đống nợ nần kế thừa từ bà ấy ra, thì chỉ còn lại đống chủ nợ không trốn không nổi này.

"Quy tắc của ta, trả tiền trước, làm việc sau."

Ta cất tiền quỷ đi, nhìn khuôn mặt vàng vọt và hốc mắt xanh đen của Thập tam di nương rồi đưa tay ra.

Thập tam di nương đứng dậy, lấy từ trong áo choàng đen ra một chiếc túi thơm đặt vào lòng bàn tay ta, nhìn chiếc túi thơm đen ngòm trên tay, ta tự hỏi liệu di nương này có chấp niệm gì với màu đen không.

Trong túi ít nhất cũng có ba mươi lượng.

Thập tam di nương chính là thiếp thất thứ mười ba của Tống Thị lang, ta nhận tiền của bà ấy, đảm bảo sẽ bảo vệ tính mạng con gái ruột Cửu Nương của bà.

Tất nhiên sự đảm bảo này không chắc đã hữu dụng, ta là người tiếc mạng nhất, nếu gặp phải đối thủ không đ.á.n.h lại, thì chạy trốn cũng là chuyện bình thường.

Dù sao sư phụ ta cũng chẳng phải Quỷ Sư đứng đắn gì, đức hạnh bà ấy chỉ đến thế, còn trông chờ bà ấy dạy ra đồ đệ thanh cao thế nào.

Dù sao thì không l.ừ.a đ.ả.o cũng đã rất có lỗi với sư môn rồi.

Ta lấy thân phận cháu gái bên ngoại của Thập tam di nương mà ở lại phủ Thị lang, ở lại được nửa tháng.

Nửa tháng này Thập tam di nương cung phụng ta ăn ngon uống tốt, chính là vì giờ khắc này.

Nữ nhân kia trong chớp mắt đã bay đến trước mặt ta, nếu mũi nàng ta cao thêm chút nữa thì đã chạm vào mặt ta rồi.

Ta không nhịn được nhướn mày.

Ngoài sắc mặt tái nhợt ra, dung mạo của nàng ta giống hệt Cửu Nương, không sai một ly.

Thú vị đây!

3

"Cô nương đây là muốn trêu chọc ta sao?"

Ta lùi lại nửa bước, đã lùi đến cửa phòng, không còn đường lui nữa.

Đáng tiếc cho ngụm m.á.u vừa phun ra, nếu lúc này phun lên người nàng ta, ít nhất cũng có thể đốt nàng ta cháy vài cái lỗ.

"Tỷ tỷ đây thích nhất là trêu chọc những tiểu cô nương có ngoại hình ưa nhìn."

Khuôn mặt nàng ta tái nhợt, nhưng vẫn thấy được tuổi tác không lớn, cứ "tiểu cô nương" này "tiểu cô nương" nọ gọi ta, làm da mặt vốn dày dạn của ta cũng thấy nóng ran.

Trên mặt nàng ta luôn giữ một nụ cười ôn thuận ưa nhìn, nói chuyện lâu thế này mà độ cong khóe miệng chưa từng thay đổi.

Ta thuận tay ném một lá bùa đi, lá bùa màu vàng mang theo ngọn lửa màu xanh lam lao về phía nàng ta, nàng ta hơi sững sờ, rồi dùng một tư thế không tưởng tượng nổi nhanh ch.óng bay ra ngoài.

Tư thế đó nhẹ bẫng như một mảnh vải dai, nhấp nhô như sóng trên không trung.

"Ngươi là Quỷ Sư?" - Nàng ta hỏi bằng giọng sắc nhọn, đuôi âm mang theo dư chấn.

"Phải."

"Ta không thấy Quỷ Tinh sáng lên."

"Tỷ tỷ, tỷ có biết truyền thuyết là gì không? Trên đời này có bao nhiêu Quỷ Sư? Kẻ bước ra khỏi gương Tây được mấy người? Nếu cứ mỗi một người xuất hiện là một ngôi sao sáng lên, thì đêm cũng chẳng khác nào ban ngày rồi."