Thái t.ử ngã ngựa, gãy mất mệnh căn, từ đó mất đi khả năng s.i.n.h d.ụ.c.

Tin tức truyền tới Hầu phủ, đích tỷ liền quỳ xuống cầu xin ta thay nàng xuất giá.

Ta phất tay áo, cười lạnh đá nàng ra.

“Ngày trước, thánh thượng hạ chỉ nghênh cưới đích nữ Hầu phủ làm Thái t.ử phi, chính tỷ đã khiến phụ mẫu giáng ta xuống làm thứ nữ, lập tỷ làm đích nữ.”

“Nay Thái t.ử tuyệt tự, hy vọng đăng cơ mong manh, tỷ lại muốn ta thay tỷ xuất giá, quả thực là si tâm vọng tưởng!”

Lời vừa dứt, vị hôn phu của ta, Đông Phương Sóc, đã đạp cửa xông vào.

Hắn dịu dàng đỡ Thẩm Phương Doanh đang quỳ dưới đất khóc lóc đứng dậy, rồi tức giận nhìn ta.

“Nàng đừng quên, hôn sự này vốn dĩ là của nàng, hiện tại chẳng qua chỉ là vật về nguyên chủ mà thôi!”

Hắn ném cho ta một bức thư thoái hôn.

“Ngày mai ta sẽ thành thân với Phương Doanh. Đến lúc đó, người gả vào Đông cung chỉ có thể là nàng!”

Ta sững sờ, l.ồ.ng n.g.ự.c như bị vị chua nghẹn kín, trên mặt tràn đầy vẻ khó tin.

“Thánh chỉ đã nói rõ phải là đích nữ Hầu phủ. Ta chỉ là một thứ nữ, nếu thay người xuất giá thì chính là tội khi quân!”

Đúng lúc ấy, mẫu thân kéo phụ thân phá cửa xông vào, ném gia phả thẳng lên mặt ta.

“Từ ngày mai, khôi phục thân phận đích nữ của con. Phương Doanh từ nhỏ đã là minh châu trong lòng bàn tay, không thể chịu khổ thủ thân cả đời.”

“Con cứ gả cho tên Thái t.ử vô căn kia, an tâm làm Thái t.ử phi của con đi!”

Nhìn ba người thiên vị đến cực điểm trước mặt, ta cười khổ rơi lệ, lòng đã nguội lạnh như tro tàn.

“Được, ta gả. Chỉ mong sau này các người đừng hối hận!”

……

Bốn người trước mặt thấy ta đồng ý, đều thở phào nhẹ nhõm.

Phụ thân Thẩm Cảnh Dân mặt mày hớn hở, khen ta hiểu chuyện.

Mẫu thân Phương Ngọc Lan vui vẻ ra mặt, khen ta biết đại nghĩa.

Vị hôn phu Đông Phương Sóc càng kích động ôm lấy Thẩm Phương Doanh, như trút được gánh nặng mà xoay liền hai vòng.

“Thật tốt quá, Phương Doanh! Nàng không cần gả cho tên Thái t.ử vô căn kia, làm một Thái t.ử phi vô dụng nữa! Ngày mai chúng ta sẽ thành thân!”

Thẩm Phương Doanh ở trong lòng hắn cười khanh khách, tựa như được tái sinh.

Ta hừ lạnh một tiếng, gằn từng chữ:

“Nhưng ta có một điều kiện.”

Bốn người nghe ta nói vậy, sắc mặt đồng loạt trầm xuống, cùng lên tiếng hỏi ta có điều kiện gì.

Ta bình tĩnh nói:

“Đích nữ Hầu phủ vốn chỉ có một mình ta. Ta muốn Thẩm Phương Doanh bị giáng trở lại làm thứ nữ, không được ngang hàng với ta.”

Mẫu thân lập tức trở mặt.

“Thẩm Thanh Nhu, con đừng được voi đòi tiên! Phương Doanh mang thân phận đích nữ cũng đâu uy h.i.ế.p được địa vị của con, con lại không thể dung nổi nó đến vậy sao?”

Ta thất vọng nhìn mẫu thân, trái tim đau đớn như sắp rỉ m.á.u.

“Rõ ràng con mới là nữ nhi ruột thịt của người. Vì sao người lại thiên vị một thứ nữ do di nương sinh ra, còn dung túng cho nàng ta cướp mất vị trí đích nữ của con?”

Bà nghiêm mặt, giọng điệu cứng rắn.

“Quách di nương và ta tình như tỷ muội. Sau khi nàng ấy qua đời, nữ nhi của nàng ấy chính là nữ nhi của ta, ta đương nhiên phải đối xử thật tốt!”

Phải rồi, kể từ khi Quách di nương qua đời nửa năm trước, mẫu thân bỗng nhiên đối xử tốt với Thẩm Phương Doanh, hai người thân thiết như mẫu nữ.

Sau khi thánh chỉ ban xuống, Thẩm Phương Doanh chỉ nói một câu rằng nàng muốn gả cho Thái t.ử, mẫu thân liền cầu xin phụ thân suốt ba ngày ba đêm, xin ông lập nàng làm đích nữ, giáng ta xuống làm thứ nữ.

Ta không rõ nguyên do, liền chất vấn bà.

Thế nhưng bà lại lấy lý do ta phạm thượng, nhốt ta trong Phật đường chép kinh suốt chín ngày.

Hoàn hồn lại, ta khẽ hít mũi, cố nén những giọt lệ đầy chua xót, đau khổ lên tiếng:

“Cho dù là vậy, người cũng có thể mặc kệ nữ nhi ruột thịt của mình, để mặc con bị người khác ức h.i.ế.p, thậm chí còn giúp kẻ ác làm điều xấu sao?”

“Có phải người đang giấu con chuyện gì hay không?”

Bà cụp mắt không nói, né tránh như thể đã biến thành một người khác.

Đông Phương Sóc lạnh mặt nói:

“Phương Doanh vốn nhát gan, không giống nàng to gan làm càn, có gì cũng dám nói. Bá mẫu tâm địa lương thiện, đương nhiên phải quan tâm nàng ấy nhiều hơn.”

Phụ thân vuốt râu, thở dài một tiếng.

“Chuyện đã tới nước này, trong phủ chỉ có thể hy sinh con, để con gả cho tên Thái t.ử phế vật kia. Vi phụ nói với con một tiếng xin lỗi, con cũng đừng oán hận vi phụ.”

Phụ thân trước giờ vẫn luôn yêu thương ta, chỉ là ông sợ mẫu thân.

Ông luôn nghe theo quyết định của mẫu thân, trong lúc vô tình cũng đã làm không ít chuyện tổn thương ta.

Thẩm Phương Doanh lại bắt đầu rơi lệ như hoa lê gặp mưa.

“Muội muội, muội cứ gả qua đó đi. Dù sao muội cũng là Thái t.ử phi, người trong Đông cung đều sẽ kính nể muội vài phần.”

“Kính nể ta vài phần?”

Ta cười khẩy.

“Ai ai cũng nói sau khi Thái t.ử mất căn thì chẳng khác gì thái giám. Vị trí Thái t.ử này, hắn còn ngồi được bao lâu?”

“Cuộc tranh giành ngôi vị từ trước tới nay đều vô cùng tàn khốc. Một khi Thái t.ử bị phế, để diệt trừ hậu hoạn, những hoàng t.ử khác nhất định sẽ đuổi cùng g.i.ế.c tận!”

“Ngoài mặt các người nói để ta gả qua đó, an tâm làm Thái t.ử phi, nhưng thực chất chính là đẩy ta vào chỗ c.h.ế.t!”

Lời vừa dứt, bọn họ đưa mắt nhìn nhau, nhưng chẳng ai có thể nói được một lời.

Chương 1 - Thay Tỷ Tỷ Xuất Giá, Ta Trở Thành Hoàng Hậu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia