Yến tiệc mùa đông năm ấy.
Ta ở gác nhỏ ngự hoa viên ngắm tuyết nên trễ giờ, vội vã chạy tới thì trâm cài trên đầu lại bị xộc xệch.
Ta đứng dưới hành lang.
Con nha hoàn vụng về mãi không buộc xong.
Lúc ấy Tạ Hạc Minh vừa mới mất đi cha anh, thần thái cực kỳ trầm uất đi qua, nhận ra ta là vị tiểu thư Thẩm gia vừa mới định hôn với hắn không lâu.
Hắn nhìn một cái: “Đừng động đậy.”
Ta ngẩn ngơ.
Hắn bước tới sau lưng ta, đưa tay buộc lại trâm cài giúp ta, ngón tay lướt nhẹ qua lọn tóc mây bên thái dương.
“Như thế này mới không dễ bị rơi.”
Nhịp tim ta loạn loạn, vành tai thầm đỏ lên.
Dù cho sau này mới biết, hắn chẳng qua chỉ là vì quen chăm sóc vị Ngũ công chúa thanh mai trúc mã nên mới tiện tay như vậy.
Nhưng sự rung động khoảnh khắc ấy.
Lại là sự thật chẳng thể dối lừa ai.
Thế là ngày hôm đó, sau buổi yến tiệc các công t.ử tiểu thư tụ họp ở phòng ấm uống trà, có người nhắc tới việc Tạ gia bại trận, giễu cợt Tạ Hạc Minh nay đã sa sút e rằng hôn ước với ta cũng phải hủy bỏ.
Ta lần đầu tiên lạnh giọng cất lời bác bỏ: “Không đâu. Hôn ước giữa Thẩm gia và Tạ gia sẽ không hủy bỏ. Thẩm Trường Ức ta phi Tạ Hạc Minh không gả.”
Hóa ra câu nói ấy.
Lại từng truyền tới tai Tạ Hạc Minh.
Ta không nén nổi bật cười khẽ một tiếng.
Thảo nào.
Thảo nào hắn lúc nào cũng cậy thế không sợ hãi như vậy.
Hắn thật lòng tin rằng ta ngoài hắn ra thì không gả cho ai khác.
Ta rút vạt áo của mình ra khỏi tay Tạ Hạc Minh, bước tới bên cạnh Vệ Ân, nắm lấy tay hắn.
“Tạ tướng quân, Thái t.ử nước Vệ nói không sai.
Cửa quan đã mở, giờ đây, ta là Thái t.ử phi nước Vệ.”
Ánh sáng trong mắt Tạ Hạc Minh vỡ vụn từng chút một: “Không đâu! Nàng là vợ của Tạ Hạc Minh ta! Chúng ta đã có thư kết hôn giấy trắng mực đen từ sớm!
Làm sao có thể dễ dàng thay đổi?”
Trong mắt ta không buồn không vui.
“Chúng ta sớm đã ký thư hủy hôn rồi, đã đệ trình lên trước triều cho Hoàng thượng và Hoàng hậu xem qua.”
“Ta lúc nào...”
Đồng t.ử Tạ Hạc Minh co thắt lại, chân chao đảo lùi lại một bước, hình như cuối cùng cũng nhớ ra rồi.
Hắn và Ngũ công chúa biến mất một ngày một đêm, trở về liền tới hưng sư vấn tội ta.
Chính là ngày hôm đó.
Tờ văn thư mà hắn đã ký xuống.
Ta không còn bận lòng vì Tạ Hạc Minh nữa, cùng Vệ Ân bước lên chiếc xe lọng vàng, chuẩn bị tiến vào địa giới nước Vệ.
Tạ Hạc Minh về sau dù có muốn đuổi theo cũng chẳng đuổi kịp nữa rồi.
Gió biên cương gầm gào náo nhiệt.
Tạ Hạc Minh cố gượng đuổi theo hai bước kéo lấy thành xe, nghiến c.h.ặ.t răng: “Thẩm Trường Ức, nàng cứ yên tâm! Tạ gia ta nhất định sẽ có một ngày đ.á.n.h tan nước Vệ.”
Hắn nhìn ta bằng ánh mắt gần như bị lưu luyến tha thiết.
Giọng hạ thấp xuống: “Ta nhất định sẽ đón nàng về nhà.”
…..
Ta gả sang nước Vệ làm Thái t.ử phi.
Nói thực lòng, ta không phải chịu quá nhiều gian khổ.
Vệ Ân bảo vệ ta như bảo vệ con ngươi trong mắt, quý giá vô cùng.
Đến cả vị Hoàng đế nước Vệ đương nhiệm trách mắng ta, hắn cũng dám lạnh mặt cắm phập thanh đao trước phượng ghế, cười nhạt một tiếng:
“Là do Vệ Ân ta vô năng sao?
Nếu không thì làm sao kẻ nào kẻ nào cũng dám tới bắt nạt vợ của ta thế này?”
Vệ Ân con người này.
Rõ ràng đúng như lời đồn đại, ngông cuồng vô cùng.
Trận khổ đầu duy nhất ta phải chịu ở nước Vệ, đều là ở trên giường của Thái t.ử nước Vệ.
Trướng rèm rung rinh chao đảo.
Chăn gối đảo lộn, một bàn tay thò ra ngoài rèm, đến cả đầu ngón tay cũng râm râm mồ hôi mỏng.
Người sắp sửa mất nước tới nơi, cổ họng khô khốc. Thế nhưng rút kinh nghiệm lần trước, ta không dám gọi thẳng tên Vệ Ân nữa.
Nhưng bàn tay vẫn bị vớt trở lại.
Đầu ngón tay bị đôi môi mỏng khẽ nụ hôn: “Thái t.ử phi muốn nói gì nào...”
Ta rốt cuộc không nén nổi, rút tay lại rồi đẩy vào vai hắn.
“Chàng kiềm chế một chút... Thế này… Không tốt đâu.”
Đôi mắt đẹp đẽ như viên ngọc bích tối sầm lại, ngữ khí Vệ Ân dịu đi đôi phần, nhưng bàn tay vẫn siết c.h.ặ.t lấy eo ta không buông.
“Trường Ức chán ghét ta rồi sao?”
Một cú va chạm mạnh mẽ khiến ta lập tức không thốt nên lời, chỉ có thể rên lên một tiếng nhỏ như tiếng mèo kêu: “... Không có.”
“Nếu Trường Ức chán ghét ta, lời hứa của ta vĩnh viễn có hiệu lực.
Ta nhất định sẽ thả Trường Ức rời đi. Đi Tề quốc, đi Đại Chiêu, đi bất kỳ nơi nào mà Trường Ức muốn đi...”
Ta nhọc nhằn ngước mắt nhìn hắn, viên ngọc bích lấp lánh ánh nước, dường như có giọt nước sắp rơi xuống.
Một gương mặt khiến người ta xót xa đến thế.
Mỗi khi giả vờ đáng thương lại làm người ta nhói lòng.
“... Đã bảo là không có mà.”
Nét đắc ý sượt qua trong mắt Vệ Ân, hắn lại cúi người xuống, bao trùm ta trong một khoảng không gian nhỏ hẹp, chẳng nhìn thấy chiếc trướng rèm đang rung rinh nữa.
Trời chưa hửng sáng.
Ta nửa mê nửa tỉnh.
Chỉ cảm thấy như có người ôm c.h.ặ.t ta vào lòng, càng lúc càng ôm c.h.ặ.t hơn: “Trăng sáng nếu như treo trên cao, ngước nhìn thì cứ ngước nhìn, nguyện vọng duy nhất trong lòng chẳng qua chỉ là mong trăng sáng mãi treo cao.
Thế nhưng nếu có một ngày trăng rốt cuộc rơi xuống ngay trước mắt, liệu nàng có chịu thả trăng rời đi không?
Ta không làm được. Trường Ức, ta không làm được.”
………