Xử lý xong, Quế ma ma đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống hắn.

“Lão phu nhân có lệnh. Nếu phu nhân thân thể không thoải mái, vậy đi hậu viện rửa thùng phân cho cả phủ, coi như hoạt động gân cốt.”

Rửa thùng phân.

Hoắc Nguyên Kỳ trợn to mắt.

Kiếp trước, đến y phục hắn cũng chưa từng tự giặt, bây giờ lại bắt hắn đi rửa mấy cái thùng đựng chất thải.

“Bà già đó điên rồi sao? Ta tuyệt đối không đi.”

Quế ma ma cười lạnh, vẫy tay.

Hai bà t.ử thô sử bước vào, xốc nách Hoắc Nguyên Kỳ kéo ra ngoài.

Trong góc hậu viện, thùng gỗ bốc mùi hôi thối chất đầy.

Ruồi nhặng bay vù vù giữa không trung, mùi tanh tưởi khiến người ta buồn nôn xộc thẳng lên óc.

Hoắc Nguyên Kỳ vừa bị ném xuống đất đã không nhịn được nôn khan.

“Không rửa xong, hôm nay đừng mơ ăn cơm.”

Quế ma ma bỏ lại câu ấy, dẫn người nghênh ngang rời đi.

Hoắc Nguyên Kỳ nhìn đống thùng phân chất như núi trước mắt, mặt đầy tuyệt vọng.

Cơn đau tức ở bụng dưới càng lúc càng dữ dội, đến đứng thẳng người hắn cũng thấy khó khăn.

Hắn thử tìm đường chạy trốn, lại phát hiện cửa hậu viện bị khóa c.h.ặ.t.

Tường viện cao ngất, với thân thể yếu ớt hiện tại, hắn căn bản không thể trèo qua.

Hắn ngã ngồi xuống bãi bùn bẩn thỉu, hai tay ôm lấy đầu gối.

Gió lạnh thổi qua, lớp áo mỏng không thể ngăn được hơi rét.

Kiếp trước, mỗi lần người vợ luôn nhẫn nhịn của hắn, Khương Nam Chi, đến kỳ đau đến mức không thẳng nổi lưng, hắn đã làm gì?

Hắn họp hành, xã giao, chỉ trích nàng làm màu.

“Uống thêm nước nóng chẳng phải được rồi sao? Giả c.h.ế.t gì chứ.”

Đó là câu hắn thường nói nhất.

Bây giờ, báo ứng đến rồi.

Cuối cùng hắn cũng nếm được nỗi đau như xé người ra ấy.

“Khương Nam Chi… nếu nàng ở đây thì tốt rồi…”

Hắn lẩm bẩm, khóe mắt trượt xuống một giọt nước mắt nhục nhã.

“Phu nhân còn chờ gì nữa? Còn không mau động tay?”

Bà t.ử canh giữ cầm roi mây, quất mạnh lên thùng gỗ.

Nước giếng lạnh buốt đến mức khe xương cũng đau.

Hoắc Nguyên Kỳ máy móc vung bàn chải. Mỗi lần khom lưng, bụng dưới lại đau dữ dội.

Mùi hôi thối xông đến khiến hắn choáng váng, nước chua trong dạ dày bị nôn ra hết lần này đến lần khác.

Mãi đến khi trời sẩm tối, hắn mới miễn cưỡng rửa xong một nửa số thùng phân.

Mu bàn tay đầy vết nứt rét, kẽ móng tay nhét đầy cáu bẩn.

Hắn dựa bên giếng nước, ngay cả sức để thở cũng chẳng còn.

Cơn sốt cao đến như dự liệu.

Trán nóng đến đáng sợ, thân thể lại lạnh đến mức không ngừng run rẩy.

Bà t.ử canh giữ thấy hắn thật sự không nhúc nhích nổi nữa, lúc này mới ghét bỏ kéo hắn về phòng chứa củi.

Trong phòng chứa củi không có giường, chỉ có một đống rơm mốc.

Hoắc Nguyên Kỳ co ro trong đống rơm, ý thức bắt đầu mơ hồ.

Nửa đêm, cửa phòng chứa củi bị người ta đạp tung.

Bùi Mạc Già cầm một sợi roi da đầy gai, sát khí đằng đằng bước vào.

Liễu Oanh Oanh theo phía sau, trong tay cầm một miếng ngọc bội có phẩm chất cực tốt.

“Thế t.ử gia, thiếp thân đã nói sao không thấy miếng ngọc bội này đâu nữa, hóa ra là phu nhân trộm mất.”

Bùi Mạc Già không nói hai lời, một roi hung hăng quất xuống lưng Hoắc Nguyên Kỳ.

Lớp áo mỏng lập tức rách toạc, da thịt lật ra.

Hoắc Nguyên Kỳ t.h.ả.m thiết kêu lên, đau đến tỉnh khỏi cơn mê.

“Con tiện nhân này, vừa vào cửa đã dám trộm đồ.” Bùi Mạc Già lửa giận ngút trời, lại quất thêm một roi.

Hoắc Nguyên Kỳ đau đớn lăn lộn dưới đất, cố tránh trận roi trí mạng kia.

“Ta không có… ta không lấy…” Hắn yếu ớt biện giải.

Nhưng Bùi Mạc Già căn bản không nghe.

Trước quyền phu chủ phong kiến, lời biện bạch của nữ t.ử chẳng có chút ý nghĩa nào.

Roi không ngừng giáng xuống. Ý thức của Hoắc Nguyên Kỳ lại lần nữa bên bờ sụp đổ.

Máu tươi nhuộm đỏ đống rơm dưới thân. Hơi thở sự sống đang bị rút đi từng chút một.

Hắn thật sự sắp c.h.ế.t ở đây rồi, c.h.ế.t trong tay một NPC cổ đại ngu xuẩn.

Nỗi sợ hãi và tuyệt vọng cùng cực triệt để đ.á.n.h sập phòng tuyến tâm lý của hắn.

“Nam Chi… vợ ơi… cứu ta…”

Hắn vô thức lẩm bẩm tên người vợ trước.

Ngay lúc Bùi Mạc Già giơ roi lên, chuẩn bị giáng xuống đòn cuối cùng.

“Dừng tay.”

Một giọng nói lạnh nhạt mà uy nghiêm vang lên ở cửa.

Ta khoác một chiếc áo choàng màu đen huyền, đứng ngược ánh trăng nơi cửa phòng chứa củi.

Động tác của Bùi Mạc Già khựng lại, hắn vội thu roi, hành lễ.

“Mẫu thân, tiện phụ này tay chân không sạch sẽ, nhi t.ử đang dạy dỗ nàng ta.”

Ta hờ hững liếc nhìn người bê bết m.á.u dưới đất.

“Tất cả lui ra. Không có lệnh của ta, bất kỳ ai cũng không được đến gần phòng chứa củi nửa bước.”

Bùi Mạc Già dù không cam lòng, vẫn không dám trái lệnh ta, đành dẫn Liễu Oanh Oanh lui ra ngoài.

Cánh cửa gỗ nặng nề chậm rãi khép lại, ngăn cách ánh mắt bên ngoài.

Ta đi đến trước mặt Hoắc Nguyên Kỳ, cúi người nhìn hắn.

Hắn khó nhọc mở mắt, nhìn ta, trong mắt toàn là nỗi sợ cái c.h.ế.t.

Ta chậm rãi ngồi xổm xuống, dùng ngón tay đeo hộ giáp khảm hồng ngọc nhẹ nhàng bóp cằm hắn.

Ép gương mặt sưng phù t.h.ả.m hại kia ngẩng lên. Khóe môi ta cong thành một nụ cười giễu cợt, đôi môi đỏ khẽ mở:

“Hoắc tổng, trời lạnh rồi, nhà họ Bùi cũng nên phá sản thôi. Câu này, ta nói đúng chứ?”

Hoắc Nguyên Kỳ đột ngột cứng đờ, không thể tin nổi mà trợn to mắt.

“Nàng… nàng nói gì…”

Ta ghé sát tai hắn, giọng dịu dàng, nhưng từng chữ đều như đ.â.m thẳng vào tim.

“Sao vậy, Hoắc Nguyên Kỳ, đến vợ ngươi cũng không nhớ nữa à?”

C.h.ế.t lặng.

Trong phòng chứa củi chỉ còn tiếng thở nặng nề, hỗn loạn của Hoắc Nguyên Kỳ.

Hắn nhìn chằm chằm vào mắt ta, cố tìm chút dấu vết quen thuộc dưới lớp vỏ già nua uy nghiêm này.

“Khương… Nam Chi?” Giọng hắn run đến không thành tiếng.

Ta buông tay khỏi cằm hắn, ghét bỏ rút khăn tay ra lau hộ giáp.

“Làm khó ngươi rồi, vậy mà vẫn còn nhớ tên ta.”

Xác nhận thân phận của ta, nỗi sợ trong mắt Hoắc Nguyên Kỳ lập tức bị mừng như điên thay thế.

Hắn nhào tới ôm lấy chân ta.

“Nam Chi, thật sự là nàng. Tốt quá rồi, mau đưa ta đi, rời khỏi nơi quỷ quái này.”