“Tạ Quan Lan.”

“Ừm.”

“Chàng tỉnh lại thật tốt.”

Hắn cúi đầu hôn lên trán ta. Ánh trăng ngoài cửa sổ rơi trên ngọn nến đỏ, ánh nến lay nhẹ, màn trướng buông xuống, trong phòng chỉ còn tiếng hô hấp của hai người.

Ngày hôm sau ta tỉnh khá muộn, mở mắt ra thì nắng đã bò lên giấy cửa sổ. Tạ Quan Lan không ở trên giường, ta giật mình, khoác áo ngoài đi tìm, vừa đến cửa đã nghe tiếng Minh Đường cười ngoài sân.

Ta đẩy cửa bước ra, thấy Tạ Quan Lan đứng dưới cây lựu, trong tay cầm chiếc còi gốm ta đã giấu rất lâu.

Minh Đường đang dạy hắn thổi, Thanh Đoàn ôm bụng cười đến mức sắp ngồi xổm xuống.

Chiếc còi ấy vẫn khó nghe như cũ, vừa thổi đã giống tiếng gà con bị giẫm phải đuôi.

Ta khoanh tay tựa vào cửa: “Ai trộm đồ của ta ra vậy?”

Minh Đường giơ tay: “Ca ca nói hôm nay thành thân, phải tính hết nợ cũ.”

Tạ Quan Lan mặt không đổi sắc, đưa chiếc còi cho ta: “Trả nàng.”

“Không cần.” Ta cố ý nói: “Chàng thổi rồi, bẩn.”

Hắn bước lại hai bước, hạ giọng: “Vậy ta lấy thứ khác đền.”

Ta còn chưa hỏi là gì, hắn đã lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp gỗ nhỏ. Bên trong hộp đặt một con dấu bạch ngọc nhỏ khắc hoa quế, bên cạnh đè một chiếc ấn phụ của cửa hàng phía nam thành.

“Các cửa hàng chi nhánh của Thời Hương Ký sau này đều dùng cái này.” Hắn nói: “Tiên sinh phòng thu chi vẫn là ta. Tiền công cứ tính như nàng nói, chỉ cần bao cơm là được.”

Ta cầm con dấu lên, ngọc ấm áp, nét khắc không quá tinh xảo, cánh hoa quế còn hơi vụng về. Rõ ràng là hắn tự tay vẽ mẫu rồi sai người khắc.

“Chàng chuẩn bị từ bao giờ?”

“Không lâu sau khi tỉnh.”

Ta cúi đầu nhìn con dấu, bỗng có chút không nói nên lời. Minh Đường và Thanh Đoàn đã chạy xa từ lâu, trong sân chỉ còn tiếng lá lựu xào xạc trong gió.

Tạ Quan Lan đưa tay chạm lên đỉnh đầu ta: “Không thích?”

“Thích.” Ta siết con dấu trong lòng bàn tay, ngẩng đầu cười với hắn: “Nhưng tiên sinh phòng thu chi mà tính sai một khoản, vẫn trừ tiền công như thường.”

Hắn gật đầu: “Phu nhân quyết định.”

13.

Đến đầu thu, Thời Hương Ký mở cửa hàng chi nhánh thứ hai.

Ta ngồi dưới giàn nho ở hậu viện đối sổ, Tạ Quan Lan ngồi đối diện xem quân báo. Sau khi khỏi bệnh hắn không lập tức trở về quân doanh, chỉ nhận những công việc không cần bôn ba, luôn kịp về trước bữa tối.

Minh Đường đã đính hôn, cách dăm ba hôm lại đến tìm ta thử áo cưới.

Nương vẫn thích may thêm y phục cho ta, cha vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng sẽ đến cửa hàng của ta mua hẳn một hộp điểm tâm lớn, gặp ai cũng nói con dâu làm rất ngon.

Chuyện Khương gia dần dần chẳng còn ai nhắc. Khương Lệnh Nghi bị Thái t.ử đưa về Khương gia, sau đó an phận hơn rất nhiều. Thỉnh thoảng ta nghe người ngoài nhắc đến, cũng chỉ tiếp tục gảy hạt bàn tính.

Nắng thu ấm áp, lá nho xào xạc trong gió. Tạ Quan Lan đọc xong một lá thư, ngẩng đầu thấy ta đang nhìn sổ sách đến xuất thần, liền đưa tay huơ trước mắt ta.

“Sao vậy?”

Ta chỉ một dòng số trên sổ: “Ta đang tính, đợi chàng già rồi, chúng ta có thể tích được bao nhiêu bạc.”

Hắn nhướng mày: “Lần này không tính xem bao giờ ta c.h.ế.t nữa?”

“Không tính. Cửa hàng còn phải mở đến Giang Nam, một mình ta quản không xuể, chàng phải sống thêm mấy chục năm.”

Hắn nhận lấy bàn tính, gảy rất chậm, nhưng tay áo lại lặng lẽ móc vào tay áo ta.

Ta xoay tay nắm lấy tay hắn.

Hoa quế nở rộ, hương thơm ngọt ngào vượt qua mái hiên, rơi xuống sổ sách đang mở và mu bàn tay đang nắm lấy nhau. Phía xa truyền đến tiếng cười của Minh Đường, Thanh Đoàn ôm bánh mới ra lò chạy qua bậc đá.

Ta nhặt một bông hoa quế rơi bên mép trang sổ, kẹp vào cuốn sổ vừa tính xong.

Chẳng quá hai ngày, phía nam thành truyền tin đến, nói biển hiệu của cửa hàng mới đã treo xong. Ta cất sổ, kéo Tạ Quan Lan đi xem. Trên phố người qua kẻ lại, bánh quế hoa vừa ra lò, cách nửa con phố vẫn ngửi thấy hương thơm.

Chưởng quầy cầm sổ doanh thu ngày đầu đến tìm ta, ta nhìn một cái liền nhét cho Tạ Quan Lan: “Tiên sinh phòng thu chi, làm việc đi.”

Hắn nhận lấy, chậm rãi gảy bàn tính. Ta tựa bên quầy nhìn hắn, bỗng cảm thấy người này sau khi tỉnh lại tuy biết giành quýt, biết cười ta tham tiền, lại còn luôn ngăn ta uống nước lúc ta bận đến chân không chạm đất, nhưng hình như cũng chẳng đáng ghét đến thế.

Ánh chiều xiên xiên chiếu vào cửa hàng, rơi trên hàng mi cụp xuống của hắn. Ta gói bánh quế hoa vừa nướng xong vào giấy dầu, nhét vào tay hắn, rồi quay người tiếp khách bước vào.

Đợi khách đi rồi, ta mới phát hiện Tạ Quan Lan vẫn đứng sau quầy, chưa trở về xe ngựa. Hắn mở gói bánh, bẻ một nửa đưa cho ta.

“Chưởng quầy, bận xong chưa?”

Ta nhận lấy, c.ắ.n một miếng, hương quế hoa hòa cùng hơi nóng lan trong miệng.

“Xong rồi.” Ta ôm sổ sách lên: “Về nhà ăn cơm. Hôm nay nương nói sẽ hầm cá, về muộn Minh Đường lại moi sạch bụng cá mất.”

Hắn cười, nhận lấy sổ sách, tay kia rất tự nhiên nắm lấy tay ta.

Đèn l.ồ.ng bên đường lần lượt sáng lên, ta theo hắn đi về phía Quốc công phủ, dưới chân là những phiến đá xanh vẫn còn lưu lại hơi ấm ban ngày.

Gió thổi qua, ta ngửi thấy trên tay áo hắn phảng phất mùi t.h.u.ố.c nhàn nhạt, cũng ngửi thấy hương quế hoa còn chưa tan hết trong gói giấy dầu.

Hai thứ mùi hòa vào nhau, vậy mà cũng chẳng khó ngửi.

Ta đan những ngón tay vào lòng bàn tay hắn, bước chậm hơn lúc nãy một chút.

(Hết)

10 - Hết - Thế Tử Mau Đến Dỗ Ta - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia