Ta bình thản nhìn hắn: "Người thành thân ngày thứ hai đã đến thanh lâu còn không cảm thấy xấu hổ, vì sao ta phải cảm thấy?"
Lúc chạng vạng, trong hoa lâu đã thắp đèn l.ồ.ng, đúng lúc náo nhiệt nhất, từng tốp ba năm người vây lại xem náo nhiệt.
Lục Hoài An kéo tay áo ta, bỗng nhiên nhướng mày cười lên: "Nếu phu nhân quản thúc nghiêm như vậy, tiểu gia cũng không tiện phụ ý nàng, đi thôi, về phủ bầu bạn với nàng là được."
Bàn tay hắn men theo cánh tay ta trượt xuống, cuối cùng mười ngón đan xen, xúc cảm ấm áp.
Lục Hoài An cứ thế nắm tay ta, một đường đi ra khỏi phố hoa, đến bên hồ nước.
Bên bờ thắp đèn dầu, ta nhìn Lục Hoài An trước mặt.
Thật ra người này có một túi da cực kỳ ưu việt, đường nét gương mặt rõ ràng, sống mũi cao thẳng, đôi mày đôi mắt càng có thể gọi là diễm lệ.
Nếu không phải thanh danh của hắn ở kinh thành thực sự quá tệ, hắn cũng chẳng đến mức đã tròn mười tám tuổi vẫn chưa thành thân, cuối cùng không thể không cưới một người máy như ta.
Thấy ta đang đ.á.n.h giá hắn, ý cười bên môi Lục Hoài An càng sâu: "Thế nào, Triệu Thanh La, có phải nàng cảm thấy tiểu gia lớn lên……"
Lời còn chưa dứt, trên không trung đột nhiên truyền đến một tiếng thét dài.
Mấy tên thích khách áo đen từ ngọn cây và đầu tường rơi xuống, rút kiếm đ.â.m thẳng tới, động tác tàn nhẫn, không chút lưu tình.
Sắc mặt Lục Hoài An biến đổi, lập tức chắn ta phía sau, rút bội kiếm bên hông, vô cùng chật vật nghênh chiến.
Trong lúc sơ ý, mắt thấy mũi kiếm sắp đ.â.m vào n.g.ự.c hắn, ta lập tức trở tay kéo hắn ra, chắn trước người hắn, mặc cho thanh kiếm đ.â.m xuyên qua xương bả vai ta.
Một kích không đắc thủ, mắt thấy ám vệ đã đuổi tới, mấy tên thích khách không thể không phi thân rời đi.
Lục Hoài An hoảng loạn nhưng cẩn thận vuốt ve bả vai ta: "Triệu Thanh La, vì sao ngươi lại thay ta chắn kiếm?!"
"Ngươi không thể c.h.ế.t." Ta vẫn chưa điều tra rõ, ngươi và vị tướng quân truyền kỳ kia rốt cuộc có quan hệ gì.
Hắn nhìn chằm chằm ta, trong mắt dường như có ánh nước lay động: "Đau không?"
Ta nghĩ ngợi một chút: "Cũng được."
Ta vốn không phải thân thể m.á.u thịt, cho dù bị đ.â.m xuyên qua bả vai, cảm giác đau đớn vẫn là thật, nhưng không hề có một giọt m.á.u chảy ra.
Đây vốn nên là dáng vẻ yêu dị, trước kia Tần Tranh cũng dùng chuyện này để uy h.i.ế.p, ép ta ở lại bên cạnh hắn, làm vật thay thế cho Úc Thư Hoài.
Nhưng Lục Hoài An dường như hoàn toàn không để tâm, hắn cởi áo ngoài, cẩn thận bọc lấy miệng vết thương trên vai ta, sau đó bế ngang ta lên.
"Nhẫn nhịn một chút, sau khi về phủ ta sẽ lập tức bôi t.h.u.ố.c cho nàng."
Sau khi hồi phủ, rốt cuộc Lục Hoài An vẫn không thể bôi t.h.u.ố.c cho ta.
Bởi vì hắn vừa đặt ta lên giường nệm, kéo y phục ra, liền phát hiện vết thương của ta đã hoàn toàn lành lại.
Bả vai trắng nõn trơn nhẵn, không nhìn ra chút dấu vết nào từng bị thương.
Lục Hoài An nhìn chằm chằm nơi đó hồi lâu, bỗng hít sâu một hơi.
"Về sau ta tuyệt đối sẽ không để ngươi bị thương nữa, Triệu Thanh La."
Thần sắc hắn nghiêm túc hiếm thấy: "Hoàng thượng nhiều năm truy cầu đạo trường sinh mà vẫn không tìm được trọng điểm, ngươi có biết nếu chuyện yêu dị như thế này bị người khác biết được, ngươi sẽ có kết cục thế nào không?"
Chính vì biết.
Ta mới có thể chịu đựng sự uy h.i.ế.p của Tần Tranh lâu như vậy.
Nếu không, ta đã sớm một chưởng đ.á.n.h c.h.ế.t hắn.
Đêm ấy, Lục Hoài An nằm bên cạnh ta, mặc nguyên y phục mà ngủ.
Thân là người máy, ta chỉ cần bổ sung năng lượng, không cần phải ngủ, nhưng chung quy không tiện phật ý hắn, vì vậy ta nhắm mắt lại, phân loại và chỉnh lý những tư liệu đã ghi chép suốt thời gian qua.
Vị tướng quân truyền kỳ kia có thể cứu hơn mười vạn người khỏi cảnh khốn cùng vào lúc hoàng triều diệt vong, hẳn phải là một nhân vật kinh tài tuyệt diễm đến nhường nào.
Những thế gia công t.ử ăn chơi đàng điếm, xa hoa vô độ trong kinh thành này, không một ai có thể liên quan đến hắn.
Ban đầu ta cho rằng Lục Hoài An chỉ là giấu tài, trong lòng còn có tính toán khác, nhưng hôm nay gặp phải thích khách, xét từ biểu hiện của hắn, quả thực lại không giống như vậy.
Vì thế, từ ngày đó trở đi, Lục Hoài An đi đâu, ta cũng không còn đi theo nữa.
Điều này ngược lại khiến hắn bất mãn: "Triệu Thanh La, ta muốn ra ngoài."
"Được."
"Nghe nói Di Hương Lâu mới có một cô nương, đàn một tay tỳ bà rất hay, ta nhất định phải đi tìm nàng nghe tỳ bà, uống hoa t.ửu."
"Đi đi."
Ta gật đầu, tiếp tục nhắm mắt phơi nắng bổ sung năng lượng, Lục Hoài An lại vòng trở về, một phen nắm lấy cổ tay ta.
Ta mở mắt ra, thấy hắn đang tức tối nhìn ta, nghiến răng nghiến lợi nói: "Hai tay không mà đi thì chung quy cũng không được, ta muốn tặng nàng ta một cây trâm cài tóc, ngươi đi cùng ta chọn lựa."
Lục Hoài An mạnh mẽ kéo ta đứng dậy.
Ra ngoài cũng có thể phơi nắng, ta cũng không phản đối, bèn đi cùng Lục Hoài An qua nửa con phố, bước vào một cửa hàng trang sức.
Chưởng quầy cười tủm tỉm tiến lên nghênh đón: "Lục thế t.ử tới rồi! Ta sớm nghe nói thế t.ử đã cưới vợ, hôm nay tới đây không biết định chọn chút trang sức gì cho thế t.ử phi?"
"Ồ, không phải chọn cho ta."
Ta đứng bên cửa, để cánh tay mình có thể hứng được ánh nắng chiếu xiên vào: "Hắn muốn đến hoa lâu xem một cô nương mới tới, nói không thể tay không mà đi, nên bảo ta đến bầu bạn với hắn chọn lễ gặp mặt."
Nụ cười trên mặt chưởng quầy lập tức biến mất.
Giữa mày Lục Hoài An giật giật, bỗng nhiên cười: "Đúng, đúng, tiểu gia chính là muốn tặng trang sức cho cô nương trong hoa lâu, ngươi đem những món tốt nhất trong tiệm lên đây, để vị thế t.ử phi hiền lương rộng lượng này tự, mình, chọn, lựa."
Tuy không biết vì sao Lục Hoài An lại tức giận, nhưng kết quả kiểm tra của hệ thống cho ta biết, hắn quả thực đang tức giận.
Ta đang định hỏi hắn hai câu, cảm giác tê dại rất nhỏ do cánh tay đang bổ sung năng lượng bỗng nhiên biến mất.
Ngước mắt nhìn lên, hai bóng người quen thuộc đang đứng ở cửa, vừa lúc che kín ánh mặt trời.
Tần Tranh nhìn ta và Lục Hoài An đang nổi giận đùng đùng bên cạnh, bỗng nhiên bật cười: "Lục thế t.ử tức giận như vậy, chẳng lẽ thế t.ử phi mà ngươi bỏ ra năm nghìn kim phiếu mua từ chỗ ta về, dùng không thuận tay?"
Úc Thư Hoài mặc một thân bạch y như tuyết bên cạnh hắn nhíu mày, lộ ra vẻ chán ghét: "Thứ dơ bẩn gì vậy, cũng dám sấn đến bên cạnh ta."