Úc Thư Hoài bỗng nhiên sai người đưa thiệp mời tới, nói muốn tổ chức một hội thơ trong phủ.

Những hoạt động phong nhã như vậy trước nay tuyệt đối sẽ không mời Lục Hoài An.

Hắn cầm phong thiệp mời kia xem đi xem lại mấy lần, ngẩng đầu hỏi ta: "Triệu Thanh La, nàng có muốn đi không?"

Mấy ngày nay, Lục Hoài An đối xử với ta rất tốt, tốt hơn Tần Tranh rất nhiều.

Có qua có lại, ta cũng nên để hắn đi gặp người trong lòng mà hắn yêu nhưng không có được, vì vậy gật đầu: "Đi."

Úc Thư Hoài thân là tài nữ, làm thơ rất giỏi, cách bài trí trong phủ tự nhiên cũng thanh nhã đến cực điểm, đồng thời quý giá vô cùng.

Ta và Lục Hoài An men theo hành lang lát bạch ngọc đi thẳng về phía trước, sau khi ngồi xuống, liếc mắt đã trông thấy Tần Tranh ở vị trí bắt mắt nhất.

Hắn nhìn chằm chằm Lục Hoài An, ánh mắt chẳng hiểu sao trở nên lạnh lẽo.

Thật ra mấy ngày nay, ta qua lại giữa những công t.ử thế gia này, phát hiện hành vi của bọn họ còn hoang đường hơn Lục Hoài An rất nhiều.

Chẳng qua bên ngoài khoác lên lớp vỏ phong nguyệt nhã sự, cuối cùng Lục Hoài An lại trở thành kẻ có thanh danh tồi tệ nhất.

Rượu qua ba tuần, Tần Tranh bỗng đứng dậy, vỗ vỗ tay, cười nói: "Hôm nay chư vị đều có nhã hứng, Tần mỗ cùng Tam hoàng t.ử đã chuẩn bị một màn đấu thú, mời các vị cùng thưởng thức."

Một chiếc l.ồ.ng sắt khổng lồ phủ vải đen được đẩy lên.

Vải đen được vén xuống, bên trong là ba con ác lang với đôi mắt đỏ ngầu, nước dãi không ngừng chảy xuống.

"Ba con sói này đều đã bị cho uống d.ư.ợ.c kích tình, hung ác vô cùng, chi bằng chúng ta đ.á.n.h cược xem nàng có thể chống đỡ được bao lâu?"

Tần Tranh đảo mắt, một cô nương nhỏ gầy, y phục rách rưới, gần như không che được thân thể bị đẩy lên, trong mắt tràn ngập sợ hãi và tuyệt vọng.

Mắt thấy nàng sắp bị đẩy vào l.ồ.ng sắt, Lục Hoài An đột nhiên đứng bật dậy, phi thân tới, đá văng kẻ đang khống chế nàng.

Trong đình viện đốt huân hương, khói hương lượn lờ, trên bàn bày đầy món ngon quý hiếm trong mâm ngọc, các công t.ử thế gia đang ngồi đều mặc cẩm y hoa phục, bên cạnh có tỳ nữ xinh đẹp hầu hạ, xa hoa đến cực điểm.

Chỉ có Lục Hoài An một thân hồng y đứng giữa đình viện, đôi mắt đào hoa diễm lệ chăm chú nhìn Tần Tranh, ánh mắt tràn ngập hàn ý lạnh lẽo.

Tần Tranh nhướng mày: "Thế nào, Lục thế t.ử coi trọng nha đầu này, lại muốn dùng năm nghìn kim phiếu mua về sao?"

Bốn phía vang lên tiếng cười lớn.

"Là phu nhân của ta coi trọng nàng ta, muốn ta mang về làm bạn với nàng."

Hắn dùng một tay bế cô nương nhỏ kia lên, bước tới rồi đặt nàng bên cạnh ta.

Thấy nàng lạnh đến run lẩy bẩy, môi trắng bệch, ta vội nắm lấy tay nàng, truyền vào một chút nhiệt năng.

"Phu nhân?"

Tần Tranh bỗng ngửa mặt lên trời cười lớn: "Lục Hoài An, ngươi có biết vị 'phu nhân' bên cạnh ngươi trước đây cũng từng là người tham gia đấu thú hay không? Loại ác lang bị cho uống d.ư.ợ.c kích tình này, nàng cũng từng trải qua, hơn nữa còn là gấp mười lần hôm nay, ba mươi con."

"Lục Hoài An, ta hỏi ngươi lần nữa, thế t.ử phi mà ngươi bỏ ra năm nghìn kim phiếu mua về, dùng có vui vẻ không?"

Thấy Lục Hoài An ngồi bên cạnh ta, hốc mắt đỏ đến mức như sắp rỉ m.á.u, gân xanh trên mu bàn tay cũng nổi lên, ta không thể không đưa tay đè lên hắn, ngón tay vuốt nhẹ mu bàn tay hắn để trấn an.

Đối diện với vẻ mặt chờ xem kịch vui của Tần Tranh, ta gật đầu ra hiệu cho hắn: "Nói tiếp đi."

Hắn nheo mắt.

"Nói tiếp đi, kể thật tỉ mỉ cho ta nghe chuyện ngươi nhốt ta cùng ba mươi con sói vào một chỗ, ta đã g.i.ế.c c.h.ế.t chúng như thế nào."

Nụ cười trên mặt Tần Tranh lập tức biến mất không còn dấu vết.

Đương nhiên hắn vẫn nhớ, bởi sau khi hắn thu hết tất cả v.ũ k.h.í, ta vẫn cứ thế xé sống mấy con ác lang, rồi dùng răng c.ắ.n rách yết hầu chúng, mặc cho m.á.u sói nóng hổi tưới đẫm cả người.

Đến khi bọn họ thong thả bước vào, thứ nhìn thấy chính là lông tóc vương vãi, m.á.u tươi và thịt nát đầy đất.

Buồn cười thật.

Ta không g.i.ế.c bọn họ là vì không thể thay đổi tiến trình lịch sử.

Nhưng g.i.ế.c mấy con súc sinh thì có gì không thể, khoa học kỹ thuật hiện đại đã phát triển đến mức này rồi.

Ta nhổ mảnh xương vụn trong miệng ra, nhìn Tần Tranh và đám hồ bằng cẩu hữu của hắn với vẻ mặt không chút biểu cảm, hỏi: "Còn muốn làm gì nữa?"

Sau lần đó, Tần Tranh đại khái đã bị dọa sợ, rất lâu không còn làm gì với ta nữa.

Không bao lâu sau, hắn liền dùng một vụ đ.á.n.h cược, bán ta cho Lục Hoài An.

Trước khi rời đi, thị nữ bên cạnh Úc Thư Hoài đến mời Lục Hoài An, nói rằng nàng có một phần lễ mọn muốn tặng.

Đến khi nhìn thấy Lục Hoài An dẫn ta tới, nụ cười ôn nhã trên mặt Úc Thư Hoài lập tức biến mất.

Nàng ngẩng cao đầu như thiên nga, tua rua trên cây bạch ngọc bộ diêu cài nơi tóc khẽ leng keng rung động: "Lục thế t.ử, ta có vài lời riêng tư muốn nói với ngươi, vì sao ngươi lại dẫn người khác tới quấy rầy?"

Nàng quả thực sinh rất xinh đẹp, đôi môi tựa cánh hoa, mềm mại đỏ thắm.

Nếu không phải sử sách ghi chép bị đứt đoạn, đại khái nàng cũng sẽ là một mỹ nhân có tiếng trong lịch sử.

Nhưng Lục Hoài An hoàn toàn không có lòng thương hoa tiếc ngọc, hắn đầy vẻ mất kiên nhẫn nói: "Có gì thì mau nói, ta và phu nhân còn phải hồi phủ."

Úc Thư Hoài không chút hoang mang: "Nếu ta nói, ngươi không cần mượn nàng ta, kẻ đồ dỏm này, để khỏa lấp nỗi khổ tương tư nữa, ta nguyện ý gả cho ngươi làm vợ thì sao?"

Ta sợ Lục Hoài An mừng rỡ quá mức mà lập tức đồng ý, vội kéo ống tay áo hắn: "Ngươi nếu cưới nàng, cũng không được hòa ly với ta."

Úc Thư Hoài cười: "Nói như vậy, Triệu cô nương muốn tự nguyện xin làm thiếp?"