Có đôi khi ta không khỏi nghi ngờ, Lục Hoài An dường như biết một vài chuyện mà người khác không biết, hoặc có lẽ hắn đã sớm nhìn thấy kết cục Sở quốc tất vong từ trong cảnh phồn hoa tựa hồi quang phản chiếu của kinh thành này.
Nam Xa Vương và Vương phi năm xưa, cũng chính là cha mẹ Lục Hoài An, đã c.h.ế.t trận nơi biên cương từ mấy năm trước.
Khi ấy Lục Hoài An còn nhỏ, vì vậy không thể kế thừa vương vị, chỉ giữ lại danh hiệu thế t.ử.
Nhưng người sáng suốt đều biết, rốt cuộc hắn không thể kế thừa tước vị.
Từ lúc sinh ra cho đến khi c.h.ế.t đi, hắn chỉ có thể là thế t.ử.
Lục Hoài An dường như cũng chẳng để tâm, hắn dắt ch.ó chọi gà, lưu luyến sòng bạc và thanh lâu, không còn chút phong thái nào của năm xưa.
Đúng vậy.
Những người lớn tuổi hơn một chút trong kinh thành đều biết, Lục Hoài An năm xưa là thiếu niên thiên tài có tiếng trong kinh.
Văn thao võ lược không gì không biết, thậm chí năm mười hai tuổi đã được Nam Xa Vương đưa lên chiến trường, c.h.é.m g.i.ế.c mấy tên quân địch.
Khi ấy hắn khí phách hăng hái đến nhường nào, rất nhiều người đều dự đoán hắn sẽ trở thành vị thiếu niên tướng quân lưu danh sử sách.
Nhưng tất cả đều dừng lại vào lúc phu thê Nam Xa Vương qua đời.
Khi ta tới đây, thứ còn sót lại ở Lục Hoài An trong kinh thành chỉ là thanh danh của một kẻ ăn chơi trác táng.
"Lục Hoài An."
Ta hỏi hắn: "Có phải ngươi biết chuyện gì đó không?"
"Vì sao lại hỏi như vậy?"
Hắn úp quyển sách xuống bàn, quay đầu nhìn sang, phát hiện trong phòng không còn người khác, liền nghiêm túc nhìn ta, hạ thấp giọng: "Triệu Thanh La, nếu ta nói ta đã từng nằm mộng, trong mộng Sở quốc sẽ đi đến diệt vong, nàng có tin không?"
Ta đương nhiên tin.
Bởi vì đó là sự thật.
"Thật ra ta cũng không biết đó rốt cuộc là một giấc mộng, hay là một sự thật đã từng xảy ra. Trong mộng, sau khi cha mẹ ta ly kỳ qua đời, ta vì truy tra chân tướng cái c.h.ế.t của họ, bình định loạn lạc, thậm chí còn dẫn binh g.i.ế.c sạch đám nghĩa quân kia, nhưng trên đường hồi kinh, ta lại nhìn thấy cảnh x.á.c c.h.ế.t đói trải dài ngàn dặm, dân chúng lầm than, chỉ có kinh thành vẫn xa hoa trụy lạc, phảng phất trên không cả tòa thành đều có hương khói mờ mịt tụ thành mây."
"Ta vào cung bái kiến Hoàng thượng, muốn xin chỉ điều tra rõ nguyên nhân cái c.h.ế.t của cha mẹ ta, nhưng vừa bước vào Thái Hoa Điện, trước mắt đã là một mảnh tối đen, chỉ còn lại một đôi mắt đỏ tươi, tựa hai ngọn quỷ hỏa."
"Ngay sau đó, một cơn đau dữ dội khiến đầu lìa khỏi cổ, ta liền mất đi ý thức."
"Đến khi tỉnh lại, lại là ngày ta nghe tin cha mẹ mình qua đời."
Ta im lặng lắng nghe, chương trình trong đầu vận chuyển nhanh ch.óng.
Về lý thuyết, thân thể và ý thức của ta có thể xuyên qua thời không hàng vạn năm để đến nơi này, vậy ý thức của Lục Hoài An thông qua dòng thời không nghịch chuyển hỗn loạn quay trở về quá khứ cũng không phải chuyện không thể.
Chỉ là theo lời hắn nói, hắn đã g.i.ế.c vị thủ lĩnh nghĩa quân kia trong giấc mộng, sau đó lại c.h.ế.t một cách kỳ lạ trong Thái Hoa Điện.
Như vậy…… vị tướng quân truyền kỳ được ghi lại trên bia đá, khả năng cao chính là vị thủ lĩnh kia, chứ không phải Lục Hoài An.
Nghĩ đến đây, ta đứng dậy: "Lục Hoài An, ta muốn……"
Hai chữ "ra khỏi kinh" còn chưa kịp nói ra, hắn bỗng đưa tay nắm lấy tay ta.
"Ta nhớ ra rồi."
Hắn nói: "Triệu Thanh La, mọi chuyện trong giấc mộng đều giống hệt hiện tại, giống nhau như đúc, ngoại trừ nàng."
"Trong thế giới không biết là giấc mộng hay kiếp trước ấy, ta chưa từng gặp nàng."
Đêm hôm ấy, Lục Hoài An quấn lấy ta triền miên không dứt, tựa như hận không thể tháo rời từng linh kiện trên người ta rồi cất vào trong thân thể hắn.
Đến cuối cùng, hắn thở dốc dồn dập, đuôi mắt đỏ hoe, hỏi ta: “Ngươi phải đi, có phải không? Triệu Thanh La, ngươi phải rời khỏi kinh thành, đúng không?”
Trực giác của hắn còn nhạy bén hơn ta dự đoán.
Nhưng ta không thể cho hắn một câu trả lời phủ định, chỉ có thể giống như con người an ủi con người, tiến lại gần, khẽ chạm môi mình lên môi hắn.
Lục Hoài An đột nhiên siết c.h.ặ.t eo ta, ôm ta thật c.h.ặ.t vào lòng.
Hắn vùi mặt vào vai ta, chẳng bao lâu sau, một cảm giác ấm áp mà ướt át liền truyền đến.
Một dòng nước xiết hoàn toàn xa lạ từ nơi giọt nước mắt hắn rơi xuống, chậm rãi lan ra.
Ta không thể nào hình dung chính xác được cảm giác ấy, bởi nó vốn không nằm trong những thiết lập của chương trình.
Trong một khoảng lặng, Lục Hoài An khàn giọng lên tiếng: “Ta không phải người ngươi muốn tìm, đúng không?”
“…… Đúng.”
“Ngươi muốn ra khỏi kinh thành, là để đi tìm thủ lĩnh quân khởi nghĩa kia, đúng không?”
“Đúng.”
“Triệu Thanh La!”
Hắn nghiến c.h.ặ.t răng, dáng vẻ như muốn c.ắ.n ta, nhưng cuối cùng vẫn không thể hạ miệng, chỉ đưa tay khẽ vuốt tóc ta: “Thôi, Sở quốc sắp diệt vong rồi, ta cũng không biết mình sẽ c.h.ế.t lúc nào, ngươi muốn đi thì cứ đi đi.”
Đêm ấy, Lục Hoài An không hề chợp mắt, đến cuối cùng đã mệt mỏi không chịu nổi nhưng vẫn cố mở mắt nhìn ta: “Triệu Thanh La, ngươi còn trở về nữa không?”
“Khó nói, có lẽ sẽ.”
Xác nhận thân phận của vị tướng quân truyền kỳ chỉ là một trong những nhiệm vụ của ta.
Một nhiệm vụ then chốt khác là tìm ra nguyên nhân thực sự khiến Sở quốc diệt vong và lịch sử ghi chép bị đứt đoạn.
Vốn dĩ ta vẫn chưa có manh mối gì về chuyện này, nhưng sau khi nghe Lục Hoài An nói vào ban ngày, ta chợt nhận ra — có lẽ nguyên nhân thực sự nằm bên trong tòa cung thành cao cao kia.
Lúc rời đi, ta đặt một phong hòa ly thư lên bàn trong thư phòng của Lục Hoài An, đồng thời nói với giá sách: “Chờ Lục Hoài An tỉnh lại, ngươi hãy đưa phong hòa ly thư này cho hắn, trên đó ta đã ký tên và điểm chỉ, đợi hắn ký tên xong thì có thể khôi phục thân tự do, tự mình cưới người khác.”
Thật ra, từ thái độ của Lục Hoài An đối với Tiểu Tước, ta có thể nhìn ra hắn rất thích trẻ con.
Đáng tiếc, ta tuyệt đối không có khả năng sinh con.
Nếu hắn không phải vị tướng quân truyền kỳ được lập bia ghi chép, biết đâu hắn có thể giữ được tính mạng trong trận hoàng triều đảo điên này.
Đợi phong ba qua đi, hắn có thể cưới vợ sinh con, bế cháu vui đùa, sống cuộc đời mà hắn mong muốn.
Ám vệ Sở Phong một thân hắc y lặng lẽ bước ra từ phía sau giá sách: “Thế t.ử phi làm sao biết thuộc hạ ở đây?”