“Cố gia Nhị Lang tướng mạo đường hoàng, văn võ song toàn, mắt thấy tiền đồ rạng ngời phía trước, cho dù có tham lam tiền tài đi chăng nữa cũng không đời nào cam lòng lấy một nữ nhi thương gia, trái lại Cố gia Đại Lang kia chẳng ai thèm ngó ngàng tới, dẫu cho tổ tiên có hiển linh đi chăng nữa cũng chẳng cưới nổi một người vợ có của hồi môn phong phú như thế kia…”
“Ý ngươi là Cố gia dùng Nhị Lang để lừa hôn, thực chất là muốn tính kế để nữ nhi thương gia này thất thân, có tiếng tư thông với Cố gia Đại Lang…”
Những lời phía sau người đó không nói tiếp nữa, nhưng còn có gì mà không hiểu chứ?
Mọi người liên tục gật đầu, ánh mắt nhìn về phía mẹ chồng càng thêm phần khinh bỉ, coi thường.
Mẹ chồng lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm đến những thứ đó, bà ta vội vàng sai hạ nhân múc nước lạnh dội tỉnh hai đứa con trai đang quấn c.h.ặ.t lấy nhau kia. Lại cố nén cơn giận ngút trời để lên tiếng tiễn khách.
Khốn nỗi, mời thần thì dễ tiễn thần thì khó. Màn náo nhiệt chướng mắt chấn động thế này tuy có hơi nhức mắt, nhưng cả đời này chưa chắc đã gặp được mấy lần, ai lại chịu rời đi vào lúc này chứ?
Trong số đó không thiếu những nhân vật có m.á.u mặt, có địa vị. Mẹ chồng cho dù có tức tối đến đâu cũng không thể cầm gậy đuổi người ta ra ngoài, tức đến mức sắc mặt đen như đ.í.t nồi, cả người run lên bần bật.
Nhưng bà ta không thể lăn ra ngất xỉu, bằng không màn kịch khôi hài này quả thật không biết đến bao giờ mới chịu hạ màn.
05
Ngay giữa lúc hai bên đang giằng co không hạ, ngoài viện bỗng truyền đến một giọng nói trung khí mười phần vang dội: “Con gái, con chịu uất ức rồi!”
“Cha!”
Nhìn thấy gương mặt thân thuộc của cha ta, nỗi uất ức vừa mới lắng xuống trong lòng ta lại một lần nữa dâng trào, ta sà vào lòng ông khóc rống lên nức nở.
Ngay từ lúc đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê Cố Nhị Lang, ta đã nương theo sự thật biết được trước khi c.h.ế.t ở kiếp trước để tìm đến hai nha hoàn hồi môn Vân Nhi và Ngọc Nhi bị Cố Nhị Lang cố ý điều đi xa.
Ngọc Nhi ở lại bên cạnh ta để ứng phó, còn Vân Nhi thì lập tức chạy ra ngoại viện tìm hai tiểu sai hồi môn đắc lực.
Một người chạy về Trần gia mời cha ta đến đây, một người chạy đến Kinh Triệu Doãn phủ báo án.
Để sau này ta về nhà mẹ đẻ được thuận tiện hơn, trước khi thành hôn cha ta đã chi một khoản tiền lớn mua một tòa trạch t.ử ngay sát vách phủ Bá tước, bởi vậy lúc này ông đã có mặt kịp thời.
Kiếp trước, cha ta cũng bị gọi đến ngay trong đêm. Khi đó ta và Cố Đại Lang đã bị bắt quả tang ngay trên giường trước sự chứng kiến của bàn dân thiên hạ.
Trước chứng cứ rành rành, cho dù cha ta có tin tưởng con gái mình không phải hạng lăng loàn trắc nết đi chăng nữa cũng chẳng có cách nào xoay chuyển, chỉ đành c.ắ.n răng chịu đựng từng đợt chỉ trích mắng nhiếc ác độc từ mẹ chồng và Cố Nhị Lang.
Chỉ sợ hở ra một lời phản kháng sẽ chọc giận bọn họ, khiến bọn họ lập tức thông báo cho tộc lão đem ta đi dìm l.ồ.ng heo.
Hôn sự tốt đẹp lại xảy ra biến cố động trời như vậy, cha ta khi bước ra khỏi phủ Bá tước, bờ vai vốn thẳng đứng suốt mấy chục năm qua bỗng chốc sụp xuống nặng nề, dường như chỉ sau một đêm mà già đi tới mười tuổi.
Nhưng kiếp này đã khác rồi.
Kẻ muối mặt chịu nhục trước bàn dân thiên hạ là Cố gia, cha ta với tư cách là người bị hại tự khắc có thể thẳng lưng mà đòi Cố gia một câu trả lời thỏa đáng.
Mẹ chồng không ngờ cha ta lại đến vào lúc này, đành gượng gạo nặn ra vài phần nụ cười: “Thông gia ông đừng giận, tất cả đều là hiểu lầm…”
“Hiểu lầm?”
Cha ta chẳng thèm nể mặt mũi mà hừ lạnh một tiếng: “Cố Nhị Lang ngay đêm tân hôn làm ra chuyện đồi bại thế này, không chỉ là sỉ nhục con gái ta, mà còn đem toàn bộ thể diện của Trần gia ta giẫm đạp dưới lòng bàn chân mà chà đạp!”
“Không… Không phải như vậy…”
Mẹ chồng hiểu rất rõ kế sách hiện tại không thích hợp để trở mặt với cha ta, liền đưa mắt nhìn ta ra hiệu, muốn ta lên tiếng giúp bà ta che đậy.
Nhưng ta chỉ vờ như không hiểu gì hết, chỉ đắm chìm trong nỗi đau thương tột cùng không thể tự thoát ra.
Lúc này đã có gia đinh nhanh tay nhanh mắt xách nước lạnh dội thẳng vào người hai anh em Cố gia.
Dưới sự kích thích của nước lạnh, Cố Nhị Lang nhanh ch.óng tỉnh táo lại.
Ánh mắt hắn ngơ ngác nhìn quanh quất mọi người xung quanh, còn chưa kịp định thần xem rốt cuộc là có chuyện gì đang xảy ra thì đã bị cha ta giáng một cú đ.ấ.m sấm sét thẳng vào mặt.
Cha ta bôn ba giang hồ làm ăn hơn hai mươi năm, không phải hạng thư sinh trói gà không c.h.ặ.t, trong cơn thịnh nộ ngút trời, từng cú đ.ấ.m từng cú đá giáng xuống khiến Cố Nhị Lang còn chưa hoàn toàn tỉnh táo không cách nào chống đỡ.
Ta chỉ lạnh lùng đứng nhìn, đợi đến khi cha ta đã thấm mệt mới tiến lên kéo ông ra.
Nhờ có màn đ.ấ.m đá của cha ta trợ lực, Cố Nhị Lang coi như đã hoàn toàn tỉnh hẳn.
Người ngoài không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chứ kẻ khơi mào là hắn làm sao có thể là kẻ ngu muội được.
Chỉ một ánh mắt giao nhau với ta, hắn đã đọc được câu trả lời từ sự giễu cợt trong ánh mắt ta.
Hắn nhìn xuống Cố Đại Lang đang bị mình ôm c.h.ặ.t trong lòng, cảm nhận nỗi đau đớn và những vết thương trên da thịt, sau đó mới muộn màng nhận ra lúc nãy vừa xảy ra chuyện gì.
Lồng n.g.ự.c hắn đảo điên, “oẹ” một tiếng rồi nôn thốc nôn tháo ra đất.
Hóa ra hắn cũng biết ghê tởm sao.
Nhưng ta nhớ rất rõ ở kiếp trước, hắn đã đường đường chính chính nói rằng, loại nữ nhân lăng loàn trắc nết như ta, gả được cho đại ca hắn đã là phúc phần từ kiếp trước rồi.
Nay phúc phần tốt đẹp như vậy, coi như để tự hắn nếm trải cho thỏa thích.
“Ngươi…”