Ta cũng vui thay cho tỷ tỷ, bèn gắp thêm một miếng sườn chua ngọt coi như chúc mừng.

Cô nương áo hồng lúc nãy lại nhìn sang.

Lần này nàng không nhịn nữa, khẽ cười bảo Tô nhị cô nương thật có khẩu vị.

Giọng không lớn nhưng người cùng bàn đều nghe thấy.

Ta ngẩng lên nhìn nàng.

Trong giọng nàng không có ý ác, chỉ đơn thuần tò mò.

Ta nhớ lời Chu thị, có người hỏi thì cứ cười.

Thế là ta cười thật tươi.

Cô nương áo hồng lập tức sững ra.

Có lẽ nàng chưa từng gặp người bị nhắc đến sức ăn mà còn vui vẻ đến vậy.

Nhưng ta thật sự rất vui.

Khẩu vị tốt chẳng phải lời khen sao.

Đích tỷ ở thượng tịch lo lắng nhìn sang.

Ta lại cười với nàng, ý bảo mình không sao.

Ta không làm mất mặt ai cả.

Ta chỉ đang ăn cơm thôi.

Bùi Nghiễn Chi cũng đang nhìn ta.

Lần này chàng không dời mắt ngay.

Chàng nhìn ta gắp một viên thịt rồi dùng đũa tách làm hai.

Một nửa ta đặt vào bát mình, nửa còn lại đặt về đĩa bên cạnh chiếc đũa chung, để người khác còn có phần.

Bùi Nghiễn Chi bỗng cụp mắt.

Dường như chàng đang cười.

Ta không nhìn rõ.

Bởi lúc ấy ta còn bận uống canh ngỗng hầm, ngon đến mức không thể phân tâm.

Một lát sau, trong sảnh vang lên tiếng đàn.

Có cô nương gảy đàn, có người ngâm thơ, đích tỷ cũng được mời viết hai câu đề từ.

Ai nấy đều nhã nhặn vô cùng.

Ta ngồi ở cuối bàn, cũng cố làm mình trông tao nhã hơn một chút.

Bởi vậy ta ăn chậm lại, mỗi miếng nhai hẳn hai mươi lần.

Nhưng đến khi đĩa giò heo chuyển tới trước mặt, bên trong vẫn còn nửa đĩa.

Ta cảm thấy không nên để thừa.

Thịt mà nguội sẽ ngấy, phụ công trù sư.

Ta suy nghĩ rồi gắp một miếng.

Sau đó lại gắp thêm một miếng.

Cuối cùng chỉ còn lại miếng da ngon nhất.

Ta nhìn nó.

Nó cũng như đang nhìn ta.

Ta cầm đũa chung lên.

Đúng lúc ấy, cả hoa sảnh bỗng im bặt.

Ta ngẩng đầu liền thấy Bùi Nghiễn Chi đang nhìn mình.

Ngay cả tùy tùng phía sau chàng cũng nhìn sang.

Trên đũa ta vẫn còn kẹp miếng da giò heo cuối cùng.

Đặt xuống cũng kỳ.

Ăn vào cũng kỳ.

Ánh mắt Chu thị từ xa lập tức bay tới.

Ta hiểu rồi.

Một món đồ bày biện không thể trước mặt bao nhiêu tân khách mà gắp luôn miếng cuối cùng.

Ta đành đau lòng đặt nó trở lại đĩa rồi nâng chén trà lên, giả vờ như chưa từng có chuyện gì.

Bùi Nghiễn Chi bỗng đặt đũa xuống.

Đũa ngọc chạm giá sứ phát ra tiếng rất khẽ, lại khiến rất nhiều người trong sảnh cùng nhìn về phía chàng.

Chàng nghiêng đầu nói với tùy tùng đứng sau rằng mang thức ăn trên bàn mình sang bên kia.

Tùy tùng ngẩn người, còn hỏi lại một tiếng thế t.ử.

Bùi Nghiễn Chi chỉ nhìn thẳng về phía ta.

Chàng bảo mang cho Tô nhị cô nương.

Chén trà trong tay ta lập tức dừng giữa không trung.

Cả hoa sảnh cũng giống như cùng lúc ngừng thở.

Ta còn tưởng mình nghe nhầm.

Nhưng người hầu đã thật sự bưng đĩa vịt bát trân gần như chưa động tới của chàng sang trước.

Tiếp đó là thịt viên cua, cá lư hấp, thịt chiên sợi vàng, hải sâm xào hành.

Cuối cùng đến cả một thố canh gà tổ yến cũng được chuyển đến chỗ ta.

Bàn cuối vốn không lớn, chớp mắt đã kín mít.

Mấy cô nương ngồi cùng lần lượt nhích ghế ra sau.

Ta cũng muốn nhích.

Nhưng phía sau đã là lưng ghế.

Nhích thêm nữa chỉ có thể ép mình vào tường.

Ta nhìn Chu thị.

Nụ cười trên mặt bà cứng đờ, chiếc khăn trong tay bị siết c.h.ặ.t đến nhăn dúm.

Ta lại nhìn đích tỷ.

Nàng cũng sững sờ, nhưng trong mắt không có giận dữ, chỉ toàn kinh ngạc.

Có lẽ nàng cũng không hiểu nổi vì sao sự tình lại thành thế này.

Còn ta lại càng không hiểu.

Ta rõ ràng chỉ đến làm đồ bày biện.

Sao trước mặt đồ bày biện lại bỗng dưng xuất hiện thêm nửa bàn đồ ngon.

Thụy Vương phi nhìn sang Bùi Nghiễn Chi, gọi tên tự Vực Xuyên của chàng.

Bùi Nghiễn Chi vẫn bình thản, chỉ nói những món đó chàng không dùng đến.

Giọng chàng tự nhiên như thể chỉ đang chuyển mấy quyển sách không đọc sang một bàn khác.

Nhưng người trong hoa sảnh hiển nhiên không ai nghĩ đơn giản như vậy.

Tất cả đều nhìn ta.

Ta cầm chén trà, uống cũng không ổn mà đặt cũng chẳng xong.

Cuối cùng ta đành đặt chén xuống rồi đứng dậy.

Chiếc ghế sau lưng lại kêu lên một tiếng.

Lần này cả sảnh đều nghe thấy.

Tai ta nóng bừng, nhưng vẫn cố hành lễ đàng hoàng rồi nói thế t.ử có lòng, thần nữ nào dám nhận.

Bùi Nghiễn Chi hỏi ta vì sao không dám.

Ta nghiêm túc đáp rằng không có công thì không nhận lộc.

Chàng lại hỏi, ăn một bữa cơm cũng cần có công sao.

Có người trong sảnh khẽ bật cười.

Ta mím môi không đáp.

Bởi trong lòng ta, ăn sạch một bàn tiệc không để phí đồ ăn quả thật cũng coi như có công với trù sư.

Nhưng câu ấy tuyệt đối không thể nói giữa nơi đông người.

Hôm qua Chu thị còn dặn suốt buổi phải ngậm miệng.

Hôm nay ta đã lỡ nói đến hai câu.

Nói thêm nữa chắc chắn là quá mức.

Thế là ta chỉ cười thật quy củ.

Bùi Nghiễn Chi nhìn thấy nụ cười ấy, khóe môi cũng khẽ động.

Ánh mắt Thụy Vương phi đảo qua ta và chàng một vòng, ý cười càng sâu.

Bà bảo Tô nhị cô nương không cần câu nệ, Vực Xuyên từ nhỏ ăn ít, nếu ta thích thì cứ giúp chàng nếm thử.

Ta nghe xong lập tức thở phào.

Vương phi đã lên tiếng, vậy nhận đồ ăn cũng không tính là thất lễ.

Ta ngồi xuống, cầm đũa gắp trước một miếng vịt bát trân.

Mấy cô nương cùng bàn vẫn đang nhìn.

Ta đành cố làm động tác chậm thêm một chút.

Nhưng bên trong bụng vịt nhồi đầy chân giò hun, hạt sen, hạt dẻ và xôi nếp, mùi thơm cứ ngang nhiên bay lên.

Ta không nhịn được, nhai thêm vài lần.

4 - Thế Tử Thêm Cho Ta Một Bàn Thức Ăn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia