Bổn cô nương đây cũng rất có sức hút đấy nhé.

Vì thế tôi hoàn toàn không nghe Diệp Quân đang nói gì.

Chỉ nhìn cậu ấy rồi mỉm cười gật đầu.

Có lẽ Lương Mục Dã đang ăn liên hoan cùng đồng nghiệp.

Những người bên cạnh ăn uống vô cùng náo nhiệt.

Chỉ có anh ngồi đó như một bức tượng, chăm chăm nhìn tôi.

Đến khi đồ ăn được mang lên, tôi mới phát hiện Diệp Quân đã gọi một loại rượu trái cây.

Nồng độ rất thấp, gần như chẳng khác nước ngọt là bao.

Diệp Quân rót cho tôi một ly rồi mong đợi nhìn tôi:

“Rất nhiều cô gái thích loại rượu trái cây này. Cậu thử xem thế nào?”

Tôi mỉm cười cầm ly rượu lên.

Vừa đưa tới môi định nhấp một ngụm thì nghe thấy tiếng ghế kéo ch.ói tai.

Ngay sau đó, cánh tay tôi bị một lực mạnh giữ c.h.ặ.t.

6

Tôi ngẩng đầu lên.

Lập tức chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm của Lương Mục Dã.

Giọng anh trầm thấp khàn khàn, thấp thoáng mang theo sự tức giận:

“Cơ thể như vậy mà còn uống rượu?”

Diệp Quân khó hiểu nhìn Lương Mục Dã.

Sau đó ánh mắt dừng lại trên bàn tay đang nắm c.h.ặ.t cánh tay tôi.

Tôi bất lực giãy giụa muốn thoát khỏi sự khống chế của anh:

“Anh làm gì vậy?”

Các đồng nghiệp của Lương Mục Dã cũng bị tiếng động bên này thu hút.

Vừa nhìn thấy tôi đã thân thiết chào hỏi:

“Chị dâu cũng đến ăn ở đây à?”

Diệp Quân lập tức bắt được trọng điểm.

Cậu ấy chậm rãi nhìn tôi:

“Chị dâu?”

“Điềm Điềm, đây là...?”

Tôi mạnh tay hất tay Lương Mục Dã ra rồi tức giận đáp:

“Bạn trai cũ.”

Nụ cười trên mặt đồng nghiệp anh lập tức cứng đờ.

Anh ta kinh ngạc nhìn Lương Mục Dã:

“Anh Dã, chuyện gì vậy? Chia tay từ khi nào thế?”

Sắc mặt Lương Mục Dã vẫn không thay đổi.

Anh bình thản đáp:

“Ba tháng rồi.”

“Hả? Không thể nào. Lần trước tụi mình uống rượu, chị dâu còn tới đón anh mà.”

Ánh mắt vốn bình lặng của Lương Mục Dã lập tức d.a.o động.

Anh nhíu mày:

“Sao tôi không biết?”

“Hôm đó chính em còn giúp chị dâu đỡ anh lên taxi mà. Em nhớ không nhầm đâu.”

Dường như Lương Mục Dã đang nghĩ tới điều gì đó.

Đột nhiên anh nắm lấy hai tay tôi.

Đôi mắt đen láy ánh lên tia sáng.

Trong giọng nói hiếm hoi xuất hiện sự mong đợi:

“Đêm đó anh không nằm mơ.”

“Người đến là em, đúng không?”

Tôi lập tức hất tay anh ra, ngẩng cằm đáp:

“Không phải. Anh nằm mơ đấy.”

Ánh mắt Lương Mục Dã quét trên người tôi như tia X-quang.

Tôi bực bội nhìn anh:

“Nhìn gì mà nhìn? Tôi còn phải ăn cơm.”

“Ờm...”

Đồng nghiệp của anh nhìn tôi rồi lại nhìn Lương Mục Dã.

Chớp chớp mắt đầy mơ hồ.

Vốn tưởng với tính cách nhàm chán của Lương Mục Dã, anh sẽ quay người bỏ đi.

Nhưng ngay giây tiếp theo, một bóng người đã ngồi xuống bên cạnh tôi.

Mùi t.h.u.ố.c sát trùng quen thuộc lập tức xộc vào mũi.

Lương Mục Dã vậy mà lại ngồi ngay cạnh tôi.

Tôi trợn mắt nhìn anh:

“Anh làm gì thế?”

Lương Mục Dã quay sang đồng nghiệp, bình thản nói:

“Có chút chuyện gia đình cần giải quyết.”

“Mọi người cứ ăn đi, tối nay tôi mời.”

Đồng nghiệp anh nhìn bầu không khí kỳ lạ giữa ba người chúng tôi.

Lập tức gật đầu rồi nhanh ch.óng rời đi.

Sau đó, Lương Mục Dã thản nhiên nhìn Diệp Quân.

Giọng khàn khàn mang theo áp lực vô hình:

“Xin chào.”

“Tôi là bạn trai của Điềm Điềm.”

Diệp Quân nhướng mày.

Khóe môi mang theo nụ cười bất cần:

“Bạn trai?”

“Điềm Điềm, là thế à?”

Tôi dịch người ra xa Lương Mục Dã, trợn mắt:

“Đương nhiên không phải.”

“Tôi không nhớ mình hiện tại có bạn trai.”

Ngón tay thon dài của Diệp Quân gõ nhẹ lên mặt bàn.

Sau đó lười biếng tựa lưng vào ghế.

Giọng điệu đầy khiêu khích:

“Điềm Điềm nói không phải kìa.”

Lương Mục Dã khẽ nhíu mày.

Ngay sau đó, bàn tay đang đặt trên đùi tôi bị một hơi ấm bao phủ.

Anh nắm rất c.h.ặ.t.

Tôi không tài nào rút ra được.

Tôi tức giận quay sang nhìn anh:

“Anh làm gì vậy? Buông tay.”

Môi mỏng của Lương Mục Dã mím thành một đường thẳng.

Qua rất lâu anh mới lên tiếng:

“Anh không đồng ý chia tay.”

“Rõ ràng anh đã đồng ý rồi.”

“Anh đổi ý.”

“Dựa vào đâu mà anh đổi ý?”

“Bởi vì...”

Ánh mắt đầy áp lực của Lương Mục Dã chậm rãi dời từ khuôn mặt tôi xuống.

Cuối cùng dừng lại trên bụng tôi vài giây.

“Bởi vì...”

“Em ngủ với anh rồi mà không chịu chịu trách nhiệm.” 

Mức độ chấn động của câu nói này chẳng khác nào lúc tôi biết mình mang thai.

Tôi trợn tròn mắt, hai má bắt đầu nóng bừng:

“Anh nói linh tinh cái gì vậy?”

Trên gương mặt vốn nghiêm túc của Lương Mục Dã lại hiện lên một tia đắc ý khó giấu.

Đã thế anh còn nhướng mày.

Ý anh là gì đây?

Mặt tôi đỏ bừng vì tức:

“Lương Mục Dã, buông tôi ra. Anh có ý gì hả?”

Ánh mắt Diệp Quân tối đi vài phần.

Cậu ấy nhìn Lương Mục Dã, nhàn nhạt nói:

“Anh à, Điềm Điềm bảo anh buông cô ấy ra.”

Khóe môi Lương Mục Dã cong lên thành một nụ cười đầy ẩn ý:

“Chuyện giữa người yêu với nhau, không cần người ngoài xen vào.”

Diệp Quân nhìn sang tôi như đang chờ câu trả lời.

Nhưng chuyện giữa tôi và Lương Mục Dã, tôi không muốn để người khác đứng xem náo nhiệt.

Vì thế tôi áy náy nhìn Diệp Quân:

“Diệp Quân, e là bữa cơm hôm nay không ăn được rồi. Hôm khác tớ mời cậu coi như bồi tội nhé.”

Diệp Quân cụp mắt xuống, khóe môi mang theo nụ cười chua chát:

“Cũng được. Cậu cứ giải quyết chuyện của mình trước đi. Nếu cần gì thì cứ tìm tớ.”

Tôi vừa định gật đầu thì đã bị Lương Mục Dã kéo đi.

Giọng anh bình thản không gợn sóng nhưng lại mang theo vài phần khiêu khích:

“Bữa này tôi trả.”

Rất nhanh sau đó, tôi bị anh kéo tới trước xe.

Người này vốn đã cao lớn, chân lại dài.

Anh kéo tôi đi, còn tôi ở phía sau phải chạy ba bước thành hai bước mới theo kịp.

Cuối cùng tôi không nhịn được nữa:

“Lương Mục Dã, anh phát điên gì vậy?”

Nghe tôi nói thế, anh khựng lại.

Ngay sau đó, tôi bị kéo vào một vòng ôm thật c.h.ặ.t.

Bàn tay mạnh mẽ của anh giữ tôi trong lòng.

Chương 5 - Thích Em Chẳng Cần Lý Do - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia