“Đi thôi, dẫn tớ vào xem chỗ cậu giữ cho tớ thế nào.”
Nguyễn Kiều Nam hơi bất ngờ, sau đó lập tức mỉm cười gật đầu rồi cùng tôi đi về phía hội trường.
Vừa tới cửa đã nhìn thấy Cố Dực đứng dưới bậc thềm, liên tục nhìn quanh như đang tìm người.
Thấy tôi và Nguyễn Kiều Nam, cậu lập tức chạy tới:
“Nguyễn Kiều Nam! Cậu chạy đi đâu vậy hả? Dọa tớ c.h.ế.t khiếp! Tớ còn tưởng cậu tức chuyện bị đăng ký biểu diễn rồi bỏ trốn!”
Tôi vội cúi đầu nhịn cười.
Cố Dực lúc này mới chú ý tới tôi, lại nhìn sang Nguyễn Kiều Nam bên cạnh rồi đột nhiên lớn tiếng:
“Khoan đã? Nguyễn Kiều Nam, hóa ra cậu chạy đi tìm chị Uyển Hy! Đây chính là có sắc quên bạn đúng không! Tớ đã bảo phải giữ ba ghế mà!”
Tôi lập tức sững ra.
Nguyễn Kiều Nam bên cạnh càng hoảng, lập tức bước tới bịt miệng Cố Dực, hạ giọng cảnh cáo:
“Cậu im ngay! Nói bé thôi, lát nữa còn lên sân khấu đấy!”
Cố Dực giãy giụa, liên tục đập vào tay cậu.
Nguyễn Kiều Nam vừa chịu buông ra, Cố Dực lập tức lo lắng sờ mặt:
“Trời ơi, lớp trang điểm của tớ! Có bị lem không vậy?”
Tôi nhìn khuôn mặt cuống cuồng của cậu rồi lắc đầu.
“Không được, tớ vẫn phải vào hậu trường dặm lại. Đi thôi người anh em!
Cậu còn chưa trang điểm gì đâu, lớp trưởng đang chờ rồi!”
Nói xong, Cố Dực lập tức kéo Nguyễn Kiều Nam chạy vào bên trong.
Nguyễn Kiều Nam còn quay đầu nhìn tôi với vẻ luyến tiếc.
Tôi nhịn cười vẫy tay, giơ điện thoại lên ra hiệu:
“Tớ sẽ vào trong chờ tin nhắn.”
12.
Tôi lặng lẽ đi vào từ cửa sau, dựa theo số ghế Nguyễn Kiều Nam nhắn để tìm vị trí.
Không biết tiết mục của bọn họ được xếp thứ mấy, nên tôi chăm chú chờ đợi.
Không ngờ khi sân khấu sáng lên, người xuất hiện không chỉ có hai người, mà còn có tay trống, bass cùng keyboard – rõ ràng họ đã lập thành một ban nhạc tạm thời.
Tất cả đều mặc sơ mi trắng và quần tây đen.
Bọn họ biểu diễn một ca khúc tiếng Nhật mà tôi chưa từng nghe.
Khả năng phối hợp của cả nhóm vô cùng ăn ý.
Cố Dực bình thường lúc nào cũng nhí nhố, vậy mà lúc cất giọng hát lại trở nên nghiêm túc và dịu dàng khác hẳn.
Đến đoạn cao trào, Nguyễn Kiều Nam bắt đầu hòa giọng, cả người tràn đầy sức sống, khiến phía dưới liên tục vang lên tiếng vỗ tay.
Sau khi biểu diễn xong, Nguyễn Kiều Nam một mình tìm tới chỗ tôi.
Cậu đi tới với vẻ hơi căng thẳng, dù điều hòa trong hội trường mở khá lạnh, trán vẫn còn lấm tấm mồ hôi.
Tôi lấy khăn giấy trong túi đưa cho cậu.
Nguyễn Kiều Nam nhận lấy, nhỏ giọng cảm ơn.
“Hay lắm! Cậu chơi guitar thật sự rất giỏi! Đoạn hòa giọng cuối cùng cũng cực kỳ hay!
Không ngờ hai người giấu nghề ghê vậy.” Tôi ghé gần, nhỏ giọng nói bên tai cậu.
Hai vành tai Nguyễn Kiều Nam lập tức đỏ lên, cậu cúi đầu ngượng ngùng:
“Cảm ơn…”
“Bài hát vừa rồi tên gì thế? Nghe hay thật.” Tôi nghiêng đầu nhìn cậu.
Có lẽ bởi khoảng cách quá gần, Nguyễn Kiều Nam bị tôi nhìn tới mức mất tự nhiên, vội né ánh mắt rồi khẽ đáp: “…Cậu là người định mệnh của tớ…”
Giọng cậu nhỏ quá nên tôi chẳng nghe rõ, lại ghé sát thêm:
“Cậu nói gì?”
Nguyễn Kiều Nam vừa định lặp lại, toàn bộ ánh sáng trong hội trường đột ngột tối xuống, sự chú ý của tôi lập tức bị sân khấu thu hút.
Một chùm đèn duy nhất rọi xuống chính giữa, nơi thiếu nữ mặc váy múa ba lê đỏ đang duyên dáng đứng yên.
Cô gái có làn da trắng như tuyết, mái tóc b.úi gọn phía sau đầu, để lộ chiếc cổ thanh mảnh, khóe môi mang nụ cười rất nhẹ. Cô đẹp tới mức khiến người ta gần như nín thở, chỉ sợ chớp mắt sẽ bỏ lỡ một động tác trong bài múa.
Tôi chăm chú nhìn Thẩm Thính Vãn trên sân khấu, trong lòng cũng không thể không thừa nhận vẻ đẹp ấy.
Khi tiết mục kết thúc, tiếng vỗ tay vang khắp hội trường, tôi mới dần hoàn hồn.
“Đẹp thật.” Tôi không kìm được khẽ cảm thán.
Không hiểu sao Nguyễn Kiều Nam đứng bên cạnh vẫn nghe thấy câu nói nhỏ như vậy, cậu hơi nghiêng đầu nhìn tôi.
Tôi cảm nhận được ánh mắt ấy, lập tức quay sang.
Cậu cúi thấp người một chút, giọng rất nghiêm túc:
“Lúc cậu tập quyền anh cũng rất đẹp.”
Tôi đứng sững, không ngờ cậu sẽ nói một câu như thế.
Chẳng hiểu tại sao tôi đột nhiên không dám nhìn thẳng vào mắt Nguyễn Kiều Nam, chỉ vội vàng quay đầu như thể sân khấu phía trước lại có thứ gì thu hút, trong khi tâm trí đã chẳng biết trôi đi đâu.
13.
Sau khi chương trình kết thúc, tôi lấy cớ phải tìm bạn cùng lớp rồi vội vàng rời khỏi Nguyễn Kiều Nam.
Trở về lớp mới phát hiện điện thoại đã có rất nhiều tin nhắn của Cảnh Dương.
【Hy Hy, cậu tới chưa? Sao tớ không nhìn thấy cậu?】
【Hy Hy, chương trình bắt đầu rồi, nhớ tới ngồi vào chỗ tớ giữ cho cậu nhé. Tớ đang giúp ở hậu trường, lát nữa sẽ ra.】
【Hy Hy, sao chỗ ngồi vẫn trống vậy, cậu đang ở đâu?】
【Hy Hy… hình như tớ vừa thấy tiết mục của hai người bạn lần trước, cậu đang xem ở đâu vậy?】
【Hy Hy, hình như tớ nhìn thấy cậu rồi… Cậu ấy ở trên sân khấu nhìn cậu… Còn cậu cũng nhìn rất chăm chú… Sao cậu lại ngồi bên đó?】
【Hy Hy…】
Nhìn những dòng tin, tôi nhất thời có chút thất thần, giống như lại nhìn thấy Cảnh Dương hồi còn bé, chỉ cần quay đầu không tìm thấy tôi là sẽ đỏ mắt chạy khắp nơi.
Tôi do dự một lúc rồi trả lời:
【Bạn tớ giữ chỗ cho tớ, tớ cũng xem tiết mục của bạn Thẩm rồi, đẹp lắm! Cả hội trường đều vỗ tay, đúng như cậu nói, bạn ấy thật sự biểu diễn rất xuất sắc!】