“Tống Chi Chi bị dọa chạy, tụ tập cùng với các diễn viên chính khác.

Họ có người đã xem chương trình thực tế mới của Ôn Chúc Ảnh, còn khá thích Ôn Chúc Ảnh, thấy vậy muốn tới chào hỏi, nhưng lại sợ mạo phạm.”

Thấy Tống Chi Chi từ phía bên kia qua, liền xúm lại hỏi:

“Cậu vừa nói gì với Ôn Chúc Ảnh vậy?"

Nhắc tới cái này, Tống Chi Chi liền bày ra vẻ mặt tủi thân đau lòng, thở dài sâu thẳm:

“Bây giờ vị thế của mình thấp rồi, cô ấy đã không nhận mình là bạn nữa.

Tất cả đều là lỗi của mình, nếu mình nỗ lực thêm chút nữa, giống như cô ấy bám víu quyền quý, thì đã có thể tiếp tục làm bạn với cô ấy rồi."

Mọi người nghe xong, lần lượt lộ ra vẻ kinh ngạc.

Không ngờ Ôn Chúc Ảnh lại là người như vậy!

Vị thế lên rồi, đến bạn bè cũng không cần nữa?

Tống Chi Chi cẩn thận liếc nhìn sự thay đổi sắc mặt của mọi người, giả vờ dùng tay lau nước mắt, giọng nghẹn ngào:

“Là mình không đủ nỗ lực, nếu vị thế của mình cao hơn một chút thì tốt rồi, chỉ tiếc là......"

Mọi người sau khi nghe xong, đã bắt đầu đau lòng.

“Không sao, nói về vị thế, cô ấy chưa cao bằng cậu, chẳng qua là gần đây nổi vài chương trình thôi, là cô ấy không xứng làm bạn với cậu!"

“Đúng vậy, người nào với người đó làm bạn, loại người thực dụng như cô ấy, không làm bạn với cô ấy cũng thôi!"

“Cô ấy sao lại như vậy chứ, uổng công mình trước khi tới còn khá thích cô ấy......"

Mọi người người này một câu người kia một câu an ủi Tống Chi Chi, cô ta trong lòng sảng khoái, miệng còn nói những lời trái với lòng mình:

“Các người đừng như vậy, mình là chân thành coi Ôn Chúc Ảnh là bạn, chỉ là cô ấy không nhận mình mà thôi."

Trong tiếng an ủi đau lòng của mọi người, có một giọng mỉa mai đặc biệt lạc lõng:

“Chân thành coi Ôn Chúc Ảnh là bạn, lại ở sau lưng nói xấu cô ấy, khiến tất cả mọi người đều ghét cô ấy, có người bạn như cô, Ôn Chúc Ảnh thật xui xẻo."

Tất cả mọi người đều nhìn theo hướng phát ra âm thanh, nhìn thấy một người phụ nữ được vũ trang toàn bộ.

Dáng người cao ráo, khí chất lạnh lùng, một tay đút túi.

Trên đầu cô đội mũ, trên mặt đeo khẩu trang, chỉ lộ ra đôi mắt đặc biệt xinh đẹp, vừa tròn vừa lớn, long lanh như mắt mèo, ở đuôi mắt có nếp nhăn nhỏ, không nhìn kỹ căn bản không nhìn ra.

Nhìn thoáng qua, đôi mắt đó của Ôn Chúc Ảnh và cô gần như là một khuôn đúc ra.

Chỉ là trong mắt Ôn Chúc Ảnh, là sự thuần khiết và sạch sẽ, luôn mang lại cho người ta cảm giác mềm mại, mà cô thì khí chất hoang dã giấu thế nào cũng không được, vẻ ngang ngược kiêu ngạo.

Tống Chi Chi nhận ra rồi, đây là trợ lý cô ta mới tuyển ngày hôm qua, tên là gì ấy nhỉ, chị Cam à, kỳ quái thật.

Một người đàn bà già nua, đến mặt cũng không chịu lộ ra, ai biết có phải bị hủy dung không?

Nếu không phải trợ lý trước đây quá mỏng manh, tùy tiện đ.á.n.h mắng hai câu đã từ chức, cô ta mới không tìm loại người như ăn trộm thế này.

Tống Chi Chi nghiến răng mắng:

“Cô rốt cuộc là trợ lý của ai, bóp méo sự thật.

Tôi không phải chỉ là không đồng ý giới thiệu nam nghệ sĩ cho cô thôi sao, cô liền vu khống tôi như vậy?"

“Ai thèm nam nghệ sĩ nào chứ?

Lời vu khống người khác cô đúng là miệng mở ra là nói được ngay!"

Người phụ nữ cười lạnh, rõ ràng không cao hơn người khác bao nhiêu, nhưng ánh mắt cô nhìn xuống, mang lại cảm giác lạnh lùng không thể bỏ qua, chậm rãi quét qua tất cả mọi người, giọng điệu giễu cợt:

“Hôm nay cô ta có thể nói xấu người khác trước mặt các người, ngày mai cô ta có thể nói xấu các người trước mặt người khác, các người xác định muốn tiếp tục đau lòng cho cô ta?"

Một lời thức tỉnh người trong mộng.

Những người ban đầu còn đang đau lòng cho Tống Chi Chi, bỗng chốc tỉnh táo lại, giây tiếp theo lặng lẽ đứng cách xa Tống Chi Chi.

Tống Chi Chi tức đến bảy khiếu bốc khói, siết c.h.ặ.t nắm tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay.

Nếu không phải bây giờ có người ngoài, cô ta nhất định dùng tát đ.á.n.h ch-ết bà già ăn cây táo rào cây sung này!

Lúc này, điện thoại cô ta vang lên một tiếng.

Là thầy Lý phụ trách tập huấn lần này gửi tin nhắn đến.

Trước kia cô ta tham gia một bộ phim cổ trang võ thuật, chính là thầy Lý chịu trách nhiệm tập huấn cho họ, cô ta đã kết bạn liên lạc với thầy Lý.

Nghĩ là sau này đại khái còn có ích, liền không xóa.

Thầy Lý gửi tin nhắn cho cô ta, là bảo cô ta triệu tập tất cả mọi người, tới sân số 1 tập trung, hôm nay bắt đầu kiểm tra, thầy ấy sẽ tùy chỉnh kế hoạch huấn luyện cho tất cả diễn viên chính.

Tống Chi Chi trả lời một chữ “Được", nói với mọi người:

“Thầy phụ trách tập huấn bảo chúng ta tới sân số 1, chúng ta đi thôi?"

Có người hỏi:

“Vậy công chúa Đinh và Ôn Chúc Ảnh thì sao, không thông báo cho họ à?"

“Họ biết ở đâu, vừa nãy mình còn nghe họ thảo luận.

Chúng ta phải nhanh lên, thầy Lý ghét nhất là người không đúng giờ."

Tống Chi Chi nói xong, lại sợ chị Cam “ăn cây táo rào cây sung" này thông báo cho Ôn Chúc Ảnh, liền giao việc cho cô:

“Lát nữa phải kiểm tra, cô đến xe của tôi, chuẩn bị sẵn đồ nghỉ ngơi cho tôi, còn cả thu-ốc men nữa, tôi phải chuẩn bị cho mọi người, lỡ có ai bị thương, còn có thể kịp thời chữa trị."

Trong sân huấn luyện số 1, tập hợp rất nhiều người.

Thầy Lý đứng trước mặt họ, không giận mà uy.

Thầy ấy là chỉ đạo võ thuật nổi tiếng trong giới, đến từ gia đình võ thuật trăm năm của Hoa Quốc, rất nhiều bộ phim điện ảnh truyền hình đặc sắc đều có sự tham gia của thầy.

Trước mặt thầy, bất kể là nghệ sĩ lớn đến đâu, thầy đều đối xử công bằng như nhau.

Dù là ảnh đế ảnh hậu gia thế hùng hậu, cũng phải ngoan ngoãn cung kính gọi một tiếng “thầy Lý".

Đồng thời, thầy rất nghiêm khắc, những ai từng được thầy huấn luyện, đều không dám làm càn trước mặt thầy.

Thời gian thầy Lý quy định đã tới, thầy cầm danh sách bắt đầu điểm danh, mỗi người được điểm tên đều phải trả lời.

Đến tên Ôn Chúc Ảnh, gọi ba lần đều không có ai trả lời.

Sắc mặt thầy Lý trầm xuống, giận dữ hỏi:

“Cô ta đâu, ai biết cô ta ở đâu, đi tìm cô ta ngay!"

Chưa gặp được người, thầy đã có ấn tượng rất kém về Ôn Chúc Ảnh.

Tống Chi Chi xung phong nhận việc:

“Thầy, để em đi tìm thử ạ."

Thầy Lý ấn tượng với cô ta khá tốt, lần huấn luyện trước, Tống Chi Chi chịu khổ không sợ mệt, biểu hiện cũng rất tốt, xem như là nữ nghệ sĩ thầy từng dạy, đứng top đầu rồi.

“Ừm, đi nhanh về nhanh."

Thầy Lý ôn hòa với cô ta.

Dù sao thầy giáo nghiêm khắc đến đâu, cũng sẽ có thái độ ôn hòa hơn đối với học sinh giỏi giang.

Chương 148 - Thiên Kim Giả Lầy Lội Được Cưng Chiều: Sau Khi "bung Xõa" Liền Bạo Hồng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia