“Cô xinh đẹp, tính cách lại hào sảng, còn biết làm nũng, chỉ vài ngày đã thu phục được trái tim của các nhân viên ở trường quay, thỉnh thoảng lại mang mấy món ăn vặt và trái cây kỳ lạ tới “cúng dường" cho cô.”
Điều này dẫn đến một cảnh tượng thường xuyên xuất hiện ở trường quay:
“Cô gái xinh đẹp mặc trang phục cổ trang, chiếm chiếc ghế sofa của Khanh Húc Triều, nằm nghiêng trên đó.
Bên trái một cô nhân viên quạt mát cho cô, bên phải một cô nhân viên đút đồ ăn.”
Mà đôi mắt của cô, trong veo như những viên đá quý tỏa sáng, đang nhìn chằm chằm Khanh Húc Triều dạy bảo người khác, nhìn không rời mắt.
Nhàn nhã, khoan khoái.
Giống hệt một hôn quân thời cổ đại, đang hưởng thụ cuộc sống.
Ngay cả chính Khanh Húc Triều cũng không nghĩ tới, có người ở trường quay mà còn có thể sống sung sướng thế này.
Bên này Khanh Húc Triều sắp bốc khói trên đỉnh đầu, cầm loa, mắng nhiếc diễn viên đối diễn với Giang Vân Thâm:
“Tôi bảo cậu diễn ngây thơ, chứ không phải bảo cậu diễn thiểu năng!
Cho dù tôi có thể chấp nhận, khán giả cũng không chấp nhận nổi!"
“Lúc thử vai thì bình thường, tứ chi khỏe mạnh đi đứng bình thường, bây giờ thành bại liệt rồi à, nhìn cái dáng đi này của cậu, căn bản không nhìn ra là hoàng t.ử, giống tên trộm hơn!"
“Còn cậu nữa, diễn thị vệ thì tự thêm thắt cảnh gì?
Làm được thì làm, không làm được thì cút hết cho tôi!"
Chỉ đối với Giang Vân Thâm và Ôn Chúc Ảnh, ông mới có thể kiềm chế cơn nóng nảy, giây trước còn đang tức giận, giây sau đã có thể bị kinh ngạc.
Đối với những diễn viên khác, ông tự động bật chế độ phát điên, lời nói dày đặc khiến người ta căn bản không có cơ hội chen mồm vào.
Đợi ông mắng xong, diễn viên bị mắng đến tơi bời hoa lá, lúc này mới ủy khuất mở miệng:
“Đạo diễn Khanh, mới NG ba cảnh thôi, ông đừng tức giận đã.
NG là chuyện rất bình thường, cảm xúc không thể chuyển đổi ngay lập tức, nó cần một quá trình………"
Khanh Húc Triều như một thùng thu-ốc s-úng, “Mới NG ba cảnh?
Thế cậu có biết có người đối diễn với Giang Vân Thâm, nhiều nhất chỉ NG có hai lần không?"
“Có người" đặc chỉ Ôn Chúc Ảnh.
Nói xong, Khanh Húc Triều còn đặc biệt đảo mắt tìm kiếm Ôn Chúc Ảnh, kết quả vừa nhìn thấy,
Vị “hôn quân" nhỏ kia đang ăn quả chuối do cô nhân viên bóc vỏ, đầu vươn ra, c.ắ.n một miếng, nhai chậm rãi trong miệng, tư thế đó mới gọi là sảng khoái.
Xem cô lười biếng kìa, đến chuối cũng không tự bóc vỏ!
Khanh Húc Triều nghẹn một cục tức trong l.ồ.ng ng-ực.
Được lắm Ôn Chúc Ảnh, tôi bảo em tới quan sát học hỏi, kết quả em tới trường quay mở hậu cung, làm hôn quân?
“Ôn Chúc Ảnh, em mau lại đây diễn cho tôi!"
Ông bùng nổ.
Ôn Chúc Ảnh giật thót người, từ trên ghế sofa dựng người dậy.
Khanh Húc Triều còn tưởng uy lực của mình đã phát huy tác dụng.
Giây tiếp theo, Ôn Chúc Ảnh nhảy xuống khỏi ghế sofa, chạy biến đi mất, chỉ để lại âm thanh vang vọng:
“Ăn cơm thôi~ ăn cơm thôi~"
Đôi khi, làm đạo diễn cũng chẳng dễ dàng gì.
Sau khi ăn cơm xong, Ôn Chúc Ảnh lại rất phối hợp với Khanh Húc Triều.
Buổi sáng miễn cưỡng quay được vài cảnh, Khanh Húc Triều không muốn tiếp tục nhìn diễn viên ngốc nghếch kia diễn nữa, dứt khoát để Ôn Chúc Ảnh và Bạch Cảnh Du quay trước.
Sau khi thay bộ trang phục tinh xảo, bối cảnh cũng hoàn thành, hai người lập tức bị thúc giục bắt đầu quay.
Chuyện Thập tam hoàng t.ử chọc giận hoàng đế bị ban tội đ.á.n.h ch-ết, làm ai cũng biết.
Thế mà tên ngốc Lục hoàng t.ử này lại cứu Thập tam hoàng t.ử, chạy tới cầu xin hoàng đế, nhờ đó mà Thập tam hoàng t.ử thoát tội ch-ết.
Hơn nữa Lục hoàng t.ử vì để lấy lòng Thập tam hoàng t.ử, còn đích thân leo lên cây tì bà hái quả cho cậu.
Thái t.ử – nhị hoàng t.ử, vừa tới nơi, liền nhìn thấy bóng dáng kia treo trên cây, vụng về hái quả.
Thái t.ử giơ tay lên, mọi người lập tức hiểu ý lui xuống.
Mẹ đẻ của thái t.ử là chị gái của Đức phi – mẹ đẻ Lục hoàng t.ử, khiến mối quan hệ giữa thái t.ử và Lục hoàng t.ử vô cùng thân thiết, luôn qua lại, cung nhân tinh ý không làm phiền hai vị hoàng t.ử này.
“Nhị hoàng huynh, huynh tới rồi!
Đệ xuống không được, huynh có thể bế đệ xuống không?"
Lục hoàng t.ử đáng thương nhìn người phía dưới.
Nếu nói cậu coi Thập tam hoàng t.ử là người bạn duy nhất không thể thiếu, thì cậu coi Nhị hoàng t.ử là người thân mật thiết, có thể dựa dẫm bất cứ lúc nào.
Nhị hoàng t.ử ngẩng đầu lên, gương mặt tuyệt mỹ, toát ra vẻ ốm yếu nhàn nhạt.
Chính vẻ ốm yếu này khiến hắn trông ôn hòa nhã nhặn, đôi mắt hắn cũng rất đẹp, chỉ là lúc này giống như bị che phủ một tầng sương mỏng, đen ngòm khiến người ta hoảng hốt.
Hắn hỏi:
“Lục đệ, tại sao đệ lại cứu Thập tam hoàng t.ử vậy?"
Trên mặt Lục hoàng t.ử hơi ngứa, cậu gãi gãi mặt, đáp:
“Cậu ấy là người bạn duy nhất của đệ, đệ không muốn cậu ấy ch-ết!"
“Ồ, là vậy sao."
Giọng Nhị hoàng t.ử rất nhẹ, dưới đáy mắt lóe lên một tia ám sóng, chớp mắt lại cười rạng rỡ, dáng vẻ thân thiện, dang rộng vòng tay với cậu, “Đệ nhảy xuống đi, ta đỡ đệ."
Lục hoàng t.ử nhảy xuống.
Nhưng Nhị hoàng t.ử lại không đỡ cậu.
Hắn tư thế nhẹ nhàng, hạ cánh vững vàng.
“Cắt!"
Khanh Húc Triều gầm lên, “Đoạn này phải là Lục hoàng t.ử ngã xuống trật chân, em nhảy xuống thế này quá dễ dàng rồi, căn bản không đúng, phải nặng nề một chút, đau đớn một chút!"
Biên kịch lại có điểm chú ý rất kỳ lạ, khen ngợi:
“Chẳng lẽ ông không thấy, em ấy thân nhẹ tựa én, động tác rất ngầu sao?"
Không có cảm xúc, chỉ có ngầu.
Khanh Húc Triều chuyển lửa giận:
“Ngầu thì ngầu đấy, tôi chỉ hỏi ông, có phù hợp với nhân vật không?"
Biên kịch im lặng.
Khanh Húc Triều nhìn lại Ôn Chúc Ảnh, cố nhịn không c.h.ử.i bậy, nhưng giọng điệu vẫn rất khó chịu:
“Em ăn nhiều cơm như thế, chắc chắn biết cảm giác ăn no xong nặng nề là thế nào.
Quay lại lần nữa, nếu còn diễn không tốt, sau này đừng hòng ăn cơm nữa!"
Giọng ông rất to, Ôn Chúc Ảnh còn lo một ngày nào đó giọng ông sẽ bị hỏng mất.
Nhưng lúc này, Ôn Chúc Ảnh càng lo cho cơm của mình không có chỗ rơi xuống.
“Ông yên tâm, em nhất định sẽ diễn tốt!"
Mọi người quay lại từ đầu.