Nửa đêm.
Ôn Chúc Ảnh nghe thấy tiếng sột soạt gì đó, bỗng nhiên mở bừng mắt.
Ở mạt thế, bất cứ lúc nào cũng có thể có zombie xuất hiện, cũng bất cứ lúc nào cũng có thể bị đ.á.n.h lén, cho nên luôn giữ cảnh giác là điều bắt buộc phải làm được.
Cô nghe thấy tiếng động, liền nín thở tập trung, nghiêng đầu nhìn sang.
Nguồn gốc của tiếng động là ở bên cạnh cô, phát ra từ Phó Duyệt.
Phó Duyệt lén lút thức dậy, liếc nhìn về phía Ôn Chúc Ảnh một cái, dường như tưởng cô đã ngủ rồi, động tác cẩn thận ngồi xuống trước bàn.
Trước bàn có một tấm gương trang điểm, Phó Duyệt cứ thế ngồi đối diện với gương trang điểm, lấy từ trong ngăn kéo ra một cái lọ nhỏ.
Sau đó, bà giật nhẹ trên đầu mình một cái, một mảng tóc giả rơi xuống, để lộ ra đỉnh đầu của bà.
Ánh trăng lọt qua khe rèm cửa chiếu vào, hắt lên đỉnh đầu bà, có thể nhìn thấy vài mảng hói rõ rệt, phản chiếu ánh sáng trong đêm.
Đừng nói chứ, mấy chỗ hói đó còn khá bóng.
Đây chính là lý do Tống Chi Chi khăng khăng đòi đổi phòng.
Nửa đêm nửa hôm, cứ nhìn thấy Phó Duyệt lén lút dậy tháo tóc giả, đầu còn phản quang, cứ như gặp ma vậy, thật sự rất rợn người.
Đổi lại là người nhát gan, có khi sợ mất mạng luôn.
Ôn Chúc Ảnh bò dậy, đứng ra sau lưng Phó Duyệt, vươn bàn tay nhỏ bé ra, ngón tay trắng trẻo nhẹ nhàng chọc vào đỉnh đầu Phó Duyệt, tò mò hỏi:
"Phó lão sư, cô bị hói từng mảng à?"
Đêm khuya thanh vắng, bỗng nhiên vang lên tiếng nói.
Phó Duyệt:!!!
Lông tơ trên người bà đều dựng đứng cả lên, một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu.
Tay bất giác run lên, cái lọ đang cầm rơi xuống đất, lăn lông lốc mấy vòng.
Quá... quá dọa người rồi!
Phó Duyệt toàn thân toát mồ hôi lạnh, khom lưng run rẩy đi nhặt cái lọ.
Ôn Chúc Ảnh chủ động nhặt cái lọ trên đất lên, đưa cho bà, vẫn tò mò như cũ:"Phó lão sư, đêm nào cô cũng dậy xem chỗ hói của mình à?"
Khoảnh khắc này, cảm giác kinh hồn bạt vía vì bị dọa đã lấn át đi cảm giác đau lòng vì hói đầu.
"Cái đứa trẻ này, sao đi lại chẳng có tiếng động gì thế?"
Phó Duyệt nhận lấy cái lọ, thở hắt ra một hơi trọc khí, bực tức liếc Ôn Chúc Ảnh một cái, vừa mở miệng lại có chút sầu não:"Dạo này cũng không biết bị làm sao, đỉnh đầu tự nhiên hói mất mấy mảng, lại còn hay rụng tóc, thế nên mới dậy bôi chút t.h.u.ố.c nước vào ban đêm."
Những thời gian khác đều có máy quay chĩa vào, chỉ có lúc ngủ này là tắt đi, bà đành phải chọn thời điểm này để bôi t.h.u.ố.c nước.
Chỉ là t.h.u.ố.c nước tác dụng thật sự rất chậm, đỉnh đầu bà vẫn đang trong trạng thái phản quang, ban ngày bắt buộc phải đội tóc giả, nếu không căn bản không thể gặp người khác.
"Thực ra không cần bôi t.h.u.ố.c nước đâu, cháu biết một cách, có thể mọc tóc đấy." Ôn Chúc Ảnh nói.
Phó Duyệt lập tức bị khơi gợi sự tò mò, sốt sắng hỏi:"Cách gì vậy?"
Ôn Chúc Ảnh hạ thấp giọng, cố làm ra vẻ bí ẩn:"Cách của cháu đảm bảo có tác dụng, cô ngủ trước đi, sáng mai cháu sẽ nói cho cô biết."
Phó Duyệt nhìn mái tóc của Ôn Chúc Ảnh, bồng bềnh rậm rạp, bóng mượt óng ả, chắc chắn là có bí phương gì đó.
Thế là bà tin sái cổ lời của Ôn Chúc Ảnh.
Lập tức đặt cái lọ nhỏ xuống, cùng Ôn Chúc Ảnh leo lên giường, đắp chăn cẩn thận, rồi bắt đầu đi ngủ.
Khoảng thời gian này, bà luôn vì vấn đề hói đầu mà ngủ không ngon giấc, trằn trọc trăn trở. Nhưng hôm nay, có sự đảm bảo của Ôn Chúc Ảnh, bà lại ngủ thiếp đi nhanh đến bất ngờ.
Ôn Chúc Ảnh lúc đầu cũng giữ cảnh giác, không lâu sau, dưới tác dụng của chiếc giường mềm mại ấm áp, cô chìm vào giấc ngủ say.
Một đêm mộng đẹp.
………
Hôm sau.
Hôm nay người gọi mọi người thức dậy là Tống Chi Chi, tối qua trước khi ngủ cô ta đã đề nghị tổ chức một hoạt động đột kích, để khán giả xem trạng thái chân thực nhất của mọi người khi vừa mới ngủ dậy.
Đây là một cơ hội tốt để tạo drama, biên đạo không cần suy nghĩ đã đồng ý ngay.
Người đầu tiên tìm đến đương nhiên là Tống Chi Chi.
Trên mặt cô ta trang điểm kiểu "nước lọc" (trang điểm như không trang điểm), làn da trông rất mịn màng, còn cố ý chọn một chiếc váy đẹp vừa vặn, giả vờ là váy ngủ.
Máy quay vừa chĩa vào, Tống Chi Chi liền tung chăn ra, mỉm cười vẫy tay, ngáp một cái, rồi chào hỏi mọi người:"Chào buổi sáng mọi người nha, 301 người bạn trong phòng livestream!"
Fan của cô ta thi nhau khen ngợi xinh đẹp.
【Tôi sắp bị đẹp c.h.ế.t rồi! Tôi xin hỏi còn nữ minh tinh nào có mặt mộc, đẹp được như thế này không?】
【Đây chính là lý do tôi làm fan Quai Bảo, chỉ với trạng thái mặt mộc này, đã đè bẹp tất cả các nữ minh tinh khác rồi được không?】
【Đây chính là phần thưởng cho việc tôi dậy sớm hôm nay sao?】
Tống Chi Chi thấy bình luận đều đang khen mình, mỉm cười mãn nguyện, sau khi lười biếng vươn vai một cái, cô ta chủ động cầm một cái máy quay, nói với mọi người:
"Hôm nay tôi sẽ là người gọi họ dậy, mọi người có muốn xem bộ dạng lúc mới ngủ dậy của những người khác không? Tôi rất mong chờ nha!"
【Có ai đẹp bằng Quai Bảo nhà tôi được chứ?】
【Thực ra tôi cũng không muốn xem họ đâu, nhưng Quai Bảo muốn xem, vậy thì miễn cưỡng một chút vậy.】
Tống Chi Chi trước tiên cầm máy quay đi gõ cửa phòng Bạch Nhất Nhất, sau đó đẩy cửa bước vào.
Bạch Nhất Nhất năm nay mới vừa trưởng thành, là một chàng trai rất đẹp trai, khuôn mặt tràn đầy collagen, mái tóc rối bù như tổ chim, nhưng cũng không che giấu được sự quý phái của một người sống trong nhung lụa toát ra từ cậu ta.
Mới ra mắt vài tháng, fan của cậu ta toàn bị thu hút bởi nhan sắc.
Bị đột kích, nhan sắc hoàn toàn OK.
Chỉ là cậu ta có tính cáu kỉnh khi ngủ dậy, bị đ.á.n.h thức xong mặt mày cáu kỉnh, khiến một số người nói thái độ của cậu ta không tốt.
Sau đó là Diệp Văn Nghĩa và một vị trưởng bối khác là Trương Trị tung chăn ra.
Vừa ngủ dậy, trên mặt hai người đều bóng nhẫy dầu, dưới ống kính nhìn khá rõ, làm giảm điểm nhan sắc, coi như là ở mức trung bình.
Tiếp theo, Tống Chi Chi cầm máy quay đi về phía căn phòng mà Phó Duyệt và Ôn Chúc Ảnh đang ở, nằm ở đầu kia của hành lang.
"Sắp được gặp Phó lão sư và Ôn Chúc Ảnh lúc mới ngủ dậy rồi, tôi hồi hộp quá!"
Cô ta đứng ở cửa gõ gõ, quả thực không kìm nén được sự kích động trong lòng:"Phó lão sư, là cháu đây, cháu vào nhé?"
"Đợi đã!" Giọng Phó Duyệt có vẻ hơi sốt ruột.
Tống Chi Chi đương nhiên biết tại sao, cô ta trực tiếp vặn tay nắm cửa, bước vào.
Trong phòng, Phó Duyệt luống cuống tay chân vừa mới đội xong tóc giả, đen mặt nhìn Tống Chi Chi:"Sao cô lại tự ý vào đây?"
"Phó lão sư, đây là quy định của Tổ chương trình nha, hôm nay chúng ta đột kích, tèn ten ten, có thấy bất ngờ không?"
Phó Duyệt cười gượng một cái: Ha ha.
Tống Chi Chi vội vàng tìm kiếm bóng dáng Ôn Chúc Ảnh:"Ơ, Ôn Chúc Ảnh đâu? Sao cô ấy không có ở đây? Bây giờ mới bảy giờ sáng, sao không thấy cô ấy?"
Phó Duyệt liếc nhìn Tống Chi Chi một cái:"Tiểu Ôn xuống lầu rồi, chắc là ở ngoài sân."
"A, vậy sao, thế cháu phải đi xem thử!" Tống Chi Chi không chờ được nữa liền đi tìm Ôn Chúc Ảnh.
Hôm qua Ôn Chúc Ảnh và Phó Duyệt ngủ chung, chắc chắn bị dọa cho cả đêm không ngủ được đúng không? Cả đêm không ngủ, da dẻ chắc chắn vàng vọt, hai quầng thâm mắt to đùng, cô ta đã không thể chờ đợi được nữa muốn cho mọi người xem mặt mộc của Ôn Chúc Ảnh rồi!
Trong sân, Tống Chi Chi đi một vòng, cuối cùng cũng tìm thấy Ôn Chúc Ảnh trên bức tường rào.
Cô ta chĩa máy quay về phía Ôn Chúc Ảnh, nụ cười trên mặt lập tức cứng đờ, trở nên khó nói nên lời.