Tôi là thiên kim giả của nhà họ Giang, đồng thời cũng là đối tượng được sắp xếp liên hôn với Giang Lâm Tự.
Nhưng trong cả nhà, chỉ duy nhất anh trai tôi, Giang Lâm Tự, hoàn toàn không biết chuyện này.
Vì muốn tránh mặt tôi, anh đã ra nước ngoài suốt ba năm.
Sau đó, cũng bởi vì tôi, anh lại muốn kết hôn theo thỏa thuận với thiên kim nhà họ Diệp.
Những điều khoản trong hợp đồng hôn ước mà anh đưa ra khắc nghiệt đến mức chẳng thể khắc nghiệt hơn.
【Chỉ có danh nghĩa, sau khi cưới sống riêng, bất cứ lúc nào cũng có thể ly hôn…】
Tôi phải nói với anh thế nào đây…
Thiên kim nhà họ Diệp mà anh định kết hôn theo hợp đồng, thật ra chính là tôi…
1
Ngày đầu tiên khai giảng, bảng tỏ tình trong trường gần như bị du học sinh chuyển trường “thiên tài nhan sắc” Giang Lâm Tự chiếm trọn.
Lâm Điềm Tuyết – hoa khôi cùng khoa – cố ý khiêu khích tôi:
“Nếu anh ấy chịu để mắt đến cậu, bộ tài liệu tôi bỏ cả đống tiền mua sẽ thuộc về cậu.”
Tôi nhướng mày: “Cứ đợi đó.”
Trước ánh mắt chăm chú của mọi người, tôi đi tới góc thư viện, khẽ gõ lên mặt bàn của anh.
“Tối nay về cùng nhau nhé?”
Giang Lâm Tự chẳng buồn ngẩng đầu, chỉ im lặng lật sang trang sách khác.
Xung quanh lập tức vang lên những tiếng cười khe khẽ.
“Người thứ mười ba rồi đó! Đến cả Diệp Vãn Vãn cũng bị từ chối sao?”
“Nghe nói cô ấy đang cá cược với Lâm Điềm Tuyết, đây là cuộc chiến giữa hai hoa khôi khoa Văn à?”
“Chậc, học bá từ MIT quả nhiên trong mắt chỉ có học hành…”
……
Tôi cúi người ghé sát bên tai anh, cố ý để giọng mình nhẹ nhàng run rẩy:
“Dạo gần đây tên bá vương học đường kia cứ chặn em trước cổng trường, em hơi sợ…”
Tôi còn chưa nói xong, anh đã “bốp” một tiếng gập mạnh cuốn sách lại, kéo tôi sát vào bên người.
“Đi.”
Tôi ngoan ngoãn nép trong lòng anh, đắc ý nhướng mày về phía Lâm Điềm Tuyết, ngón tay âm thầm kéo nhẹ góc áo anh.
Cảm nhận cơ thể anh thoáng cứng lại, tôi lập tức cười thầm trong bụng.
Khả năng kiềm chế của anh… quả nhiên vẫn kém như trước!
Anh trai à…
2
Rời khỏi đám đông đang hóng chuyện, sắc mặt Giang Lâm Tự vẫn lạnh lùng như phủ băng.
Cả người toát ra khí thế rõ ràng viết bốn chữ “người lạ tránh xa”.
Mãi đến khi chiếc xe riêng màu đen quen thuộc chậm rãi dừng trước cổng trường.
Anh mở cửa xe, giọng điệu không cho phép từ chối: “Lên xe.”
Tôi ngoan ngoãn ngồi vào trong, vừa yên vị đã quen tay vòng tay ôm lấy cổ anh.
“Anh ơi!” Tôi kéo dài giọng mềm mại, niềm vui hiện rõ không chút che giấu.
“Ba năm không gặp rồi, em thật sự nhớ anh lắm đó!”
Cơ thể Giang Lâm Tự thoáng cứng lại.
Sau đó anh giơ tay, chỉ dùng một ngón tay đẩy vai tôi ra xa một chút.
“Đừng nghịch.” Giọng anh nghiêm túc, lập tức chuyển sang chuyện chính, “Tên bá vương học đường đó là thế nào?”
Tôi lập tức cụp mắt, giả vờ đáng thương như sắp khóc.
“Là Sở Thiên Khoát ấy… Gần đây cứ chặn em trước cổng trường, em hơi sợ.”
“Nếu còn xảy ra chuyện như vậy,” giọng Giang Lâm Tự trầm hẳn xuống, “gọi thẳng cho anh.”
Anh khựng lại một chút, ánh mắt chuyển ra ngoài cửa kính.
Yết hầu khẽ động, anh mới bổ sung bằng giọng hơi mất tự nhiên: “Vẫn là số cũ.”
Số cũ? Chẳng phải chính là số điện thoại có đuôi trùng với ngày sinh của tôi sao!
“Ư… ư…” Tôi lập tức tranh thủ tiến sát lại, đôi mắt sáng lấp lánh.
“Em biết ngay trong lòng anh vẫn có em mà!”
Giang Lâm Tự mất tự nhiên quay mặt đi, lạnh giọng giải thích: “Số đó dùng liên lạc công việc quá nhiều, không tiện đổi, đừng nghĩ lung tung.”
“Hả?” Tôi cố ý chớp mắt giả vờ ngây thơ, khóe môi lại không nhịn được cong lên đầy tinh quái.
“Em còn có thể nghĩ gì chứ? Anh không nói rõ, làm sao em biết mình nên đoán theo hướng nào~”
Đường nét sắc bén nơi gương mặt nghiêng của Giang Lâm Tự lập tức căng cứng hơn.
Vành tai anh dường như thoáng ửng đỏ, sắc mặt cũng càng lúc càng tối.
Tôi nhìn phản ứng ấy, trong lòng giống như có một móng mèo nhỏ đang khe khẽ cào.
Anh trai, mới như vậy thôi mà đã chịu không nổi rồi sao?
Về tới nhà còn có chuyện thú vị hơn chờ anh đó.
Thật là…
Khiến người ta càng lúc càng mong đợi…
3
Về tới nhà, hiếm khi thấy ba mẹ đều đang ngồi chờ trong phòng khách.
Thấy hai chúng tôi cùng trở về, ba chậm rãi đặt tờ báo xuống.
Trong mắt ông thoáng hiện một tia hài lòng rất khó nhận ra.
Mẹ mỉm cười gật đầu, ra hiệu cho chúng tôi ngồi xuống.
Ba nhấp một ngụm trà, vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy.
“Ba năm rồi,” ông chậm rãi mở miệng, “chuyện năm đó con nhất quyết ra nước ngoài, chúng ta chưa từng hỏi. Nhưng giờ đã trở về, có vài trách nhiệm con buộc phải gánh.”
Ông dừng một chút, ánh mắt sắc bén chuyển về phía Giang Lâm Tự.
“Từ rất lâu trước đây, khi con còn nhỏ, chúng ta đã cùng nhà họ Diệp – bạn lâu năm của mẹ con – định ra một hôn ước.”
“Bây giờ hai bên đã thống nhất, chờ con tốt nghiệp sẽ chính thức tổ chức lễ đính hôn.”
Sắc mặt Giang Lâm Tự lập tức trắng bệch, gần như bật thốt: “Con không đồng ý!”
Ba nhíu c.h.ặ.t mày, giọng trầm xuống: “Chuyện này không có chỗ cho con từ chối.”
Giang Lâm Tự đột nhiên đứng bật dậy, cảm xúc mất kiểm soát mà hét lên:
“Ba! Đây là ép buộc con! Con thậm chí còn chẳng biết cô ấy là ai, dáng vẻ thế nào! Làm sao con có thể cưới cô ấy?”
Giọng anh hơi run, gần như nghẹn lại.