Ta nói: “Ngón cái và ngón trỏ tay phải của ngươi có vết chai do mài mực, lòng bàn tay trái lại có lớp chai mỏng do thường xuyên đếm tiền đồng. Một kẻ quản việc mua sắm, lấy đâu ra nhiều bạc mặt như vậy? Tháng trước ngươi thua năm trăm lượng ở sòng bạc, số bạc ấy từ đâu mà có, tra sổ của ngươi sẽ rõ.”
Các vị phu nhân võ tướng ngồi đó lập tức sai người giữ hắn lại. Vừa tra sổ, quả nhiên kéo ra mấy kẻ trong quân ăn bớt quân lương, nuốt tiền trợ cấp. Khương Sùng đích thân áp giải những kẻ liên quan vào Đại Lý Tự, lại lấy bạc từ sổ Hầu phủ bù đủ tiền trợ cấp cho Liễu nương t.ử.
Liễu nương t.ử nhận ngân phiếu, khóc lóc muốn dập đầu với ta. Ta kéo nàng dậy, lau vết m.á.u trên trán đứa trẻ.
“Phu quân ngươi từng thay Đại Lương trấn giữ biên cương, lấy lại thứ vốn thuộc về mình, không có gì phải quỳ.”
Sau chuyện ấy, Khương Sùng bãi bỏ một nửa số quản sự cũ trong phủ, còn đem sổ sách điền trang Hầu phủ tới Thiên Cơ Các, nhờ ta và A Nguyễn chỉnh đốn. A Nguyễn gảy bàn tính lách cách, ba ngày đã tra ra hai trang đầu báo khống sản lượng, hai nơi đội giá mua vào.
Khương Sùng nhìn sổ sách mới, im lặng rất lâu, cuối cùng nói với ta: “Sau này mỗi năm Hầu phủ lấy hai phần lợi tức, chuyên dùng làm trường học và y quán cho cô nhi của những tướng sĩ trận vong. Sổ sách do Thiên Cơ Các các con giám sát.”
Ta nhận lời.
Ta không coi chuyện này là thay Hầu phủ tích đức. Người phải chịu trách nhiệm thì nên gánh lấy trách nhiệm. Đến lúc này Khương Sùng mới hiểu, thể diện không phải nhờ ngăn tiếng khóc ngoài cửa, mà là có sai thì sửa, có nợ thì trả, gia môn mới đứng vững.
*
Mùa xuân năm ấy, ta đóng cửa Thiên Cơ Các ba ngày, dẫn A Nguyễn tới Giang Nam.
Bùi Nghiễn Chi biết chuyện, chỉ sai hai ám vệ lặng lẽ đi theo từ xa, không tới ngăn ta.
Trước lúc lên đường, hắn sai nội thị đưa tới một hộp Long Tỉnh mới hái và một tờ lộ dẫn bỏ trống, ý tứ rất rõ ràng: muốn đi bao xa cũng được, thiếu gì cứ mở miệng.
Ta nhận trà, nhét lộ dẫn vào tận đáy hành lý.
Mưa Giang Nam mảnh như tơ, thuyền ô bồng lướt qua dưới chân cầu đá, liễu bên bờ rủ xuống mặt nước. Ta ngồi ở đầu thuyền, bên chân đặt một chiếc hòm nhỏ đầy ngân phiếu, A Nguyễn ở trong khoang thuyền học hát tiểu khúc với bà lái đò.
Những năm qua, Chiếu Vi Ký của Khương Chiếu Vi đã mở tới ba thành, La thị học được cách không can thiệp quá sâu, Khương Sùng gặp ai cũng khoe hai đứa con gái của mình đều có bản lĩnh. Bùi Nghiễn Chi trở thành một vị hoàng đế cần mẫn, trên triều có người phản đối Thiên Cơ Các, cuối cùng đều bị hắn dùng một câu “Khương Các chủ nộp thuế đúng luật, có tội gì?” chặn lại.
Đôi khi ta sẽ nhớ tới đêm đầu tiên vừa trở về Hầu phủ. Khi ấy ta ngồi bên mép giường, tất cả mọi người đều chờ xem ta biện giải thế nào. Nếu khi ấy ta thật sự khóc một trận, nhẫn nhịn một chút theo ý bọn họ, có lẽ đổi được vài câu thương hại giả tạo, nhưng tuyệt đối không đổi được Thiên Cơ Các của ngày hôm nay.
May mà ta chưa bao giờ chịu nuốt thiệt vào bụng.
Thuyền cập bờ, mưa vừa tạnh. Núi xa được gột rửa xanh trong, chợ vừa mở cửa, cô nương bán hoa gánh đòn từ đầu ngõ đi ra, hương bạch ngọc lan theo gió bay lên thuyền.
Ta cài lại cây trâm gỗ đào, ôm hòm bạc bước lên nền đá xanh còn ướt.
A Nguyễn từ trên thuyền đuổi theo, trong lòng ôm một cuộn bản vẽ cửa hàng mới. Nàng nói cô nương Giang Nam cũng thích hỏi nhân duyên, chúng ta chi bằng mở một phân hiệu ở đây, hậu viện trồng hai cây quế, mùa hạ bán nước mát, mùa đông bán trà nóng.
Ta nhận bản vẽ, vừa nhìn đã thấy phía dưới cùng viết một hàng chữ nhỏ: Chỗ ngồi riêng của Các chủ, người khác không được chiếm.
Ta bật cười, bảo nàng tính xa hơn cả ta.
A Nguyễn nói đầy lý lẽ: “Cô nương từng dạy ta, cơ hội đưa tới tận cửa thì phải hỏi trước kiếm được bao nhiêu.
Giang Nam nhiều nhà giàu, bạc cũng nhiều, chúng ta không thể đến uổng một chuyến.”
Nàng nói rất có lý.
Ta ngước mắt nhìn con phố dài. Nước mưa chảy qua khe gạch xanh, dưới mái hiên từng chiếc đèn l.ồ.ng đỏ lần lượt sáng lên, ông lão bán đường họa vừa dựng bếp, hơi nóng bốc lên từ chiếc nồi đồng.
Từ xa truyền tới tiếng trẻ con cười đùa thả diều, những cánh diều chao chao trên nền trời vừa được gột rửa, tựa như muốn bay tới một nơi xa hơn nữa.
Ta rút một tờ ngân phiếu từ hòm bạc, nhét vào tay A Nguyễn.
“Đi thuê cửa hàng, chọn chỗ có ánh sáng tốt. Biển hiệu vẫn viết Thiên Cơ Các, chìa khóa phòng sổ sách giao cho ngươi giữ một chiếc.”
A Nguyễn reo lên một tiếng, quay người chạy đi, chạy được mấy bước lại quay về, nghiêm túc hỏi ta: “Cô nương, chúng ta vẫn xem quẻ chứ?”
“Xem.” Ta nhìn nàng, “Cũng bán trà, cũng giúp người ta tra sổ, cũng thay những người không có chỗ kêu oan gửi một phong thư. Quy củ vẫn như cũ, lấy của có đạo, giá cả công bằng.”
Nàng dùng sức gật đầu, tà váy tung bay trong gió.
Ta quay đầu nhìn chiếc thuyền ô bồng đang neo bên bờ sông. Người lái đò đã thu dây, mặt nước nổi những vệt sáng vụn vỡ từ đèn l.ồ.ng. Kinh thành, Hầu phủ, cung tường, tất cả đều ở một nơi rất xa, nhưng chẳng nơi nào còn có thể giam giữ ta.
Ta sờ thẻ gỗ mun trong tay áo. Nó không phải xiềng xích, mà là chỗ dựa người ấy trịnh trọng trao cho ta. Còn sau này đi con đường nào, dừng chân ở thành nào, kiếm bạc của ai, vẫn do chính ta quyết định.
Phía trước có thành mới, người mới, những chuyện phiền phức mới, cũng có những tiền quẻ mới.
Mà cuộc đời ta, chỉ mới vừa náo nhiệt.
(Hết)