Ba Trương lại nói: “Đủ cái gì? Chút tiền đó của mày, đủ mua nhà trên thành phố sao?”
“Sao lại không đủ? Những năm nay, mỗi lần con gửi tiền về nhà, từng khoản con đều ghi chép lại, ngần ấy năm đủ để trả tiền đặt cọc trên thành phố rồi!”
“Trả tiền đặt cọc, vậy sau này trả góp thì tính sao?”
Ba Trương tức muốn hộc m.á.u, mẹ Trương khóc lóc t.h.ả.m thiết, “Nhà tao nuôi mày dễ dàng lắm sao? Hồi nhỏ, mày bị sốt, là chúng tao nửa đêm đội mưa, đưa mày đến bệnh viện đấy.”
“Bây giờ bảo mày bỏ ra chút tiền, mày cũng không muốn.”
Trương Xuyên: “...”
Sau khi biết ba mẹ là ba mẹ nuôi của mình, anh ta thật sự vừa bất đắc dĩ vừa đau khổ.
Lúc này anh ta mới hiểu ra, tại sao sau khi có em trai, thái độ của ba mẹ đối với mình lại thay đổi một trăm tám mươi độ.
Không phải vì em trai còn nhỏ, mà vì anh ta căn bản không phải là con ruột của họ.
Ba mẹ Văn Văn đứng ra, “Tiền chúng tôi có thể đưa, nhưng bắt buộc phải ký giấy tờ, bảo đảm sau này các người không được đến quấy rầy con trai tôi nữa. Nếu không, các người một xu cũng đừng hòng lấy được.”
Người nhà họ Trương vốn dĩ còn không đồng ý, nhưng thấy thái độ nhà họ Văn kiên quyết, thật sự sợ không lấy được tiền, đành phải đồng ý.
Lúc này, truyền đến giọng nói của Sở Lạc, “Tiền tạm gác sang một bên, bây giờ các người nên suy nghĩ là, sau khi con trai các người bị mất tích, tại sao lại đến nhà họ Trương?”
Lời này vừa thốt ra, hiện trường yên tĩnh vài giây.
Người nhà họ Văn cũng sửng sốt, ba Văn nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc hỏi ba mẹ nhà họ Trương, “Tại sao con trai tôi lại ở nhà các người?”
Ánh mắt ba Trương né tránh, “Nhặt được chứ sao! Cũng giống như con gái ông bà, nhặt được bên vệ đường.”
Sở Lạc: “Không phải nhặt được. Năm đó các người cũng ở cùng một bệnh viện, bà ta bị chẩn đoán là rất khó mang thai, vì muốn có một đứa con trai, các người liền trộm một đứa trẻ trong phòng sinh.”
Ba Trương lớn tiếng phản bác, “Không phải, tôi không có. Chúng tôi chính là nhặt được bên vệ đường. Cô nói lời này, cô có bằng chứng không?”
Sở Lạc: “Lúc đó bệnh viện tuy không có camera giám sát, nhưng lại có bệnh án. Chỉ cần đi tra, là có thể tra ra ghi chép khám bệnh của các người ở cùng một bệnh viện năm đó.”
Ba Trương còn muốn nói thêm, mẹ Trương đã quỳ phịch xuống đất, ôm lấy chân Trương Xuyên, khóc lóc kể lể: “Tiểu Xuyên à! Năm đó chúng ta thật sự là hết cách rồi, không có con trai thì bảo chúng ta sống sao đây!”
“Chúng ta cũng thật lòng coi con như con trai ruột mà đối xử, con muốn ăn muốn uống, chúng ta đều nhường cho con. Con muốn đi học, chúng ta cũng đồng ý.”
“Chúng ta thật sự coi con là con trai ruột mà!”
Trương Xuyên mang vẻ mặt đau khổ.
Văn Văn tức giận kéo Trương Xuyên qua, hầm hầm nói, “Các người coi anh ấy là con trai ruột sao? Trên người anh ấy có bao nhiêu vết sẹo, là do các người đ.á.n.h đúng không! Vết bỏng trên mu bàn tay này, là do các người làm đúng không!”
“Các người có biết trước đây anh ấy tự ti đến mức nào không, rõ ràng bản thân ưu tú như vậy, lại luôn cảm thấy mình không bằng người khác.”
Nói rồi, nước mắt Văn Văn tuôn rơi, “Anh ấy vốn dĩ nên... nên sống rất hạnh phúc rất vui vẻ, các người có biết không?”
Cô vén áo Trương Xuyên lên, để lộ vết sẹo trên bụng, còn có vết sẹo trên lưng.
Những thứ này đều do ba mẹ nhà họ Trương đ.á.n.h.
Giọng mẹ Văn Văn run rẩy, nước mắt không ngừng tuôn rơi, “Các người trộm con tôi, lại còn không đối xử tốt với nó!”
Bà đau lòng nhìn những vết sẹo trên người con trai mình.
Trương Xuyên lại tỏ vẻ không bận tâm kéo áo xuống, “Không sao, đều qua rồi. Con lớn rồi, họ không đ.á.n.h con nữa.”
Văn Văn: “...”
Ba mẹ nhà họ Văn: “...”
Ba Trương mang vẻ mặt không quan tâm nói: “Con nhà ai mà chẳng bị đ.á.n.h! Mày ra làng hỏi xem, con nhà ai mà không được nuôi lớn như vậy?”
Sắc mặt Trương Xuyên bình tĩnh lạnh lùng, “Từ nhỏ đến lớn, ông đã động đến một ngón tay của em trai chưa?”
Ba Trương: “Đó chẳng phải là vì em trai mày ngoan ngoãn sao? Đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện, tại sao phải bị đ.á.n.h?”
Trương Xuyên: “...”
Anh ta tự giễu cười một tiếng.