Người kinh ngạc không chỉ có Sở Trạm, những người khác trong Sở gia cũng đều vô cùng khiếp sợ.
Sở Nhiễm nhìn số lượng người theo dõi trên tài khoản Weibo của Sở Lạc vẫn đang tăng lên, còn có càng nhiều người đứng ra chứng minh cho Sở Lạc, ả mím môi, ánh mắt trầm xuống.
Sở Vĩ Hạo liên tục lướt xem những video này, ông ngẩng đầu nhìn về phía Sở Lạc trên giường bệnh: “Con…”
Đứa con gái này…
Sao lại lợi hại như vậy!
Sở Hằng nhạt giọng nói: “Ba, ba đâu phải chưa từng xem Lạc Lạc livestream, chuyện của chú Tống, ba cũng là người đích thân trải qua. Lạc Lạc có phải là kẻ l.ừ.a đ.ả.o hay không, lẽ nào ba không biết sao?”
Sở Vĩ Hạo: “…”
Đúng vậy!
Ông biết mà.
Nhưng tại sao, khi chuyện xảy ra, ấn tượng đầu tiên lóe lên trong đầu ông lại là nhận định Sở Lạc là kẻ l.ừ.a đ.ả.o.
Ông quay đầu nhìn về phía Tống Thiên Nhã.
Tống Thiên Nhã cũng đang nhíu mày nhìn điện thoại.
Lạc Lạc không phải kẻ l.ừ.a đ.ả.o.
Bà biết mà!
Rõ ràng bà đã theo Lạc Lạc chứng kiến rất nhiều chuyện, bà thậm chí còn đích thân cùng Lạc Lạc đến hiện trường khảo cổ.
Bà còn xem Lạc Lạc livestream mấy lần, biết Lạc Lạc nhờ livestream mà cứu được người.
Nhưng tại sao…
Bà lại cảm thấy Lạc Lạc là kẻ l.ừ.a đ.ả.o?
Lại cảm thấy Lạc Lạc lợi dụng livestream để lừa tiền chứ?
Rõ ràng bà biết mà!
Sở Trạm và Sở Tinh không nói nên lời.
Những việc Sở Lạc làm đã vượt quá nhận thức của bọn họ.
Cả căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ.
Sở Hằng nhìn người nhà với sắc mặt khác nhau, lại dời tầm mắt rơi xuống người Sở Nhiễm, ả đang rũ mắt, che giấu đi cảm xúc trên mặt, nhưng đôi môi mím c.h.ặ.t, có thể nhìn ra được, đó không phải là biểu cảm vui vẻ.
Sở Hằng: “…”
Anh thu hồi tầm mắt, nói với Sở Vĩ Hạo: “Ba, bên phía Sở thị có phải nên đưa ra thái độ rồi không?”
“Xông vào Sở gia, gây thương tích cho Lạc Lạc, chúng ta có phải có thể khởi kiện bọn họ không?”
“Đối với những hành vi bôi nhọ và phỉ báng có quy mô, có tổ chức trên mạng, chúng ta có phải nên điều tra rõ ràng không?”
Sở Vĩ Hạo hoàn hồn, liên tục gật đầu: “Con nói đúng. Bọn họ xông vào Sở gia làm Lạc Lạc bị thương, còn công kích Lạc Lạc trên mạng, chúng ta nên đưa ra thái độ.”
Sở Hằng dẫn bọn Sở Vĩ Hạo rời khỏi phòng bệnh, bàn bạc bên ngoài một lúc lâu, mới quay lại phòng bệnh.
Anh mang vẻ mặt mệt mỏi ngồi xuống sô pha.
Sở Lạc tựa vào đầu giường: “Anh cả, đầu anh đang bị thương, nên nghỉ ngơi nhiều hơn.”
Sở Hằng ừ một tiếng, anh buông tay xuống, nhìn Sở Lạc.
Sở Lạc khẽ nhíu mày, không hiểu ý nghĩa trong ánh mắt của Sở Hằng.
Sở Hằng nhìn chằm chằm cô một lúc, mới lên tiếng: “Anh không hiểu tại sao lại như vậy? Rõ ràng bằng chứng đã bày ra trước mặt bọn họ, bọn họ cũng không tin?”
“Sở Nhiễm chỉ cần khóc vài tiếng, giải thích vài câu, bọn họ liền hoàn toàn chấp nhận.”
Sở Hằng đưa tay che mắt, giọng điệu tràn đầy sự bất lực: “Trong mắt bọn họ dường như không nhìn thấy đúng sai, không nhìn thấy thật giả, chỉ nhìn thấy sự uất ức của Sở Nhiễm.”
Sở Lạc: “…”
“Lạc Lạc, xin lỗi em, để em phải chịu uất ức rồi.” Sở Hằng buông tay xuống, rất chân thành xin lỗi Sở Lạc. “Không chỉ vì chuyện lần này, mà còn cả những chuyện trước kia, với tư cách là người nhà, những gì chúng ta đã làm…”
Sở Lạc lắc đầu: “Không phải lỗi của anh.”
Sở Hằng tự giễu cười cười: “Em không cần an ủi anh, hôm nay anh mới biết trước đây chúng ta làm ra những chuyện nực cười đến mức nào.”
Sở Lạc: “…”
Cô muốn nói, thật sự không phải lỗi của anh.
Năng lực của Thiên đạo sủng nhi, ai có thể chống lại được chứ?
Ngay cả Thiên Đạo còn sủng ái, người phàm bình thường sao có thể không sủng ái ả được?
Sở Hằng bây giờ tại sao có thể thoát khỏi sự ảnh hưởng của Sở Nhiễm, cô vẫn chưa biết nguyên nhân.
Nhưng trước là Tống Tri Nam, bây giờ lại là Sở Hằng…
Những người vốn dĩ tin tưởng Sở Nhiễm vô điều kiện, cũng có thể từ từ tỉnh ngộ, có suy nghĩ của riêng mình.
Đang suy nghĩ, điện thoại của Sở Lạc vang lên.
Là Tần Vĩ gọi tới.
Sở Hằng gật đầu, đi ra ngoài, nhường không gian riêng tư cho Sở Lạc.
Bên phía Tần Vĩ rất ồn ào, có vẻ như vừa kết thúc một trận đ.á.n.h nhau kịch liệt: “Tôi vừa mới bắt được mấy tên phàm nhân, lấy được điện thoại, nhìn thấy chuyện của cô, cô không sao chứ?”
“Ừm.”
“Bên tôi đã liên hệ với cấp trên, cấp trên nói có thể ra mặt đính chính cho cô. Nếu còn có người vu khống cô, cô có thể tìm tôi? Bên chúng tôi có thể tìm cảnh sát mạng…”
Sở Lạc ngẫm nghĩ, hỏi: “Tần Vĩ, anh bắt đầu truy bắt tội phạm, nộp điện thoại từ lúc nào vậy?”
Tần Vĩ sững sờ, không trả lời.
“Nếu không tiện trả lời, anh có thể không trả lời.”
Tần Vĩ cười lắc đầu: “Không có, chỉ là cảm thấy kỳ lạ, sao cô lại hỏi tôi vấn đề này.”
“Là rạng sáng hôm qua, đột nhiên nhận được lệnh của cấp trên, bảo chúng tôi đi truy bắt tội phạm.”
Rạng sáng hôm qua?
Cũng chính là rạng sáng ngày diễn ra tiệc sinh nhật của cô và Sở Nhiễm!
Không hổ là Thiên đạo sủng nhi, đã cắt đứt mọi người và vật có thể giúp đỡ cô.
Lại tìm hiểu thêm vài câu, Sở Lạc mới cúp điện thoại.
Tiếp đó, không ít người gọi điện thoại cho cô, Sở Lạc lần lượt bắt máy.
Đợi cô cúp điện thoại, cửa phòng bệnh "rầm" một tiếng bị người ta đẩy ra.
Sở Lạc theo bản năng ngẩng đầu, liền nhìn thấy Dương Đại với vẻ mặt căng thẳng bước tới: “Lạc Lạc, con không sao chứ! Hôm nay dì vừa nhận được tin liền chạy tới đây.”
Dương Đại đ.á.n.h giá Sở Lạc từ trên xuống dưới: “Trên mạng nói con bị d.a.o đ.â.m? Bị thương ở đâu vậy?”
Sở Lạc chớp chớp mắt: “Chỉ bị d.a.o găm rạch một đường thôi, không nặng, còn chưa phải khâu mũi nào.”
Dương Đại thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt, làm dì sợ muốn c.h.ế.t.”
Bà ngồi xuống ghế, vuốt n.g.ự.c bình ổn lại tâm trạng.
Sở Lạc thấy Dương Đại ngồi trên ghế không có ý định nhúc nhích, cô nhắc nhở: “Hoắc Tiêu Minh đang ở phòng bệnh cách vách, anh ấy bị thương nặng hơn con, anh ấy bị t.a.i n.ạ.n xe.”
Dương Đại nghe xong, chỉ nhíu mày: “Có c.h.ế.t không?”
“Không.”
Biểu cảm căng thẳng của Dương Đại biến mất, vẻ mặt nhẹ nhõm xua tay: “Vậy là được rồi, chỉ cần không c.h.ế.t là được.”
Bà ân cần hỏi thăm vết thương của Sở Lạc, xác nhận là thật sự không có vấn đề gì, mới đứng dậy: “Vậy dì đi xem A Cửu đây, Lạc Lạc con nghỉ ngơi cho tốt nhé. Chuyện trên mạng, con không cần để trong lòng, rất nhanh sẽ giải quyết được thôi.”
Sở Lạc gật đầu.
Đợi Dương Đại rời đi, cô mới cúi đầu nhìn lòng bàn tay.
Linh lực sinh ra vì Hoắc Tiêu Minh, đang lưu chuyển nhanh ch.óng trong cơ thể cô, tràn ngập khắp toàn thân.
Hai ngày sau, Sở Hằng đã tháo băng gạc trên đầu, mang theo vẻ mặt đầy lửa giận bước vào phòng bệnh.
Hoa Uyển đang thu dọn hành lý cho Sở Lạc, nhìn thấy Sở Hằng, liền gật đầu chào.
Sở Hằng đè nén lửa giận, đi đến bên cạnh Sở Lạc: “Bây giờ xuất viện không có vấn đề gì chứ?”
Sở Lạc lắc đầu: “Vốn dĩ vết thương cũng không nặng.”
Nếu không phải Sở Hằng kịch liệt yêu cầu, ngay tối hôm đó cô đã về nhà rồi.
“Anh cả, đã xảy ra chuyện gì sao?”
Sở Hằng thở hắt ra một hơi, lấy điện thoại ra, mở Weibo của Sở Nhiễm: “Sở Nhiễm đã thay em nhận lời xin lỗi của đám fan đó rồi.”
Sở Lạc liếc nhìn Weibo, bài đăng đầu tiên, là Sở Nhiễm bày tỏ quan hệ giữa ả và Sở Lạc vô cùng thân thiết, là chị em tốt.
Mà bài đăng mới nhất, chính là ả biết những fan đó đều là những thiếu nữ trẻ tuổi thiếu hiểu biết, chỉ cần bọn họ nhận ra mình đã làm sai, ả nguyện ý thay mặt em gái mình tha thứ cho bọn họ.
Sở Lạc: “…”
Sở Hằng cất điện thoại: “Vốn dĩ anh định truy cứu trách nhiệm của đám fan đó, ả vừa nhận lời xin lỗi…”
Sở Nhiễm dù sao cũng là thiên kim Sở gia, địa vị trong giới giải trí cũng không thấp.
Ả đã nhận lời xin lỗi, nếu Sở gia lại tiếp tục truy cứu fan, không chỉ ảnh hưởng đến Sở Nhiễm mà còn ảnh hưởng đến Sở gia.
“Lạc Lạc, anh không ngờ ả lại thay em nhận lời xin lỗi.”
“Anh đã gọi điện thoại hỏi Sở Nhiễm rồi, ả nói ba mẹ của đám fan đó đã cầu xin đến chỗ ả, ả cảm thấy bọn họ đáng thương, cho nên mới đồng ý.”
Lời của Sở Nhiễm rất uyển chuyển, trước tiên là bày tỏ bản thân không đành lòng, sau đó lại nhấn mạnh Sở Lạc tâm địa lương thiện, chắc chắn cũng sẽ không đành lòng nhìn thấy ba mẹ người khác lo lắng sợ hãi.
Trước đây anh chưa từng cảm thấy Sở Nhiễm EQ cao, mồm mép lợi hại.
Nhưng bây giờ…
Anh ngày càng phát hiện ra, bản thân không hiểu Sở Nhiễm.