【Haha, chắc chắn là kỹ xảo, tuyệt đối là kỹ xảo video.】
【Trên đời này làm gì có ma chứ! Nếu thật sự có ma, bảo nó đến tìm tôi này! Tôi không sợ!】
【Hahaha! Buồn cười quá, hóa ra phòng livestream của Sở Lạc là làm mấy trò này à? Vậy mà cũng có đứa ngốc tin!】
【Chắc chắn là kỹ xảo! Lại còn hai streamer cùng nhau kết hợp làm kỹ xảo! Hahaha!】
【Người có tiền đúng là khác biệt, phòng livestream còn có cả kỹ xảo thời gian thực. Đội ngũ nào làm kỹ xảo này thế, tốn không ít tiền đâu nhỉ!】
Yoho Yoho nhìn thấy những bình luận này, mặt mày trắng bệch, dở khóc dở cười, “Không phải kỹ xảo, không phải kỹ xảo. Tôi lấy vận may mấy chục năm tới của mình ra thề, tuyệt đối không phải kỹ xảo.”
“Streamer cứu tôi với!”
“Bọn họ hình như sắp qua đây rồi.”
“Bọn họ sắp qua đây rồi.”
Chỉ trong một cái chớp mắt, ba con quỷ đã đứng trước mặt Yoho Yoho, một béo hai gầy, hai cao một lùn.
Con quỷ vừa lùn vừa béo chỉ cao bằng nửa người, lúc cười, khóe miệng nứt toác ra đến tận mang tai.
Nó cười hì hì, đồng t.ử trong mắt co lại chỉ còn bằng hạt gạo, lòng trắng gần như chiếm trọn cả nhãn cầu.
“Thắng tiền rồi định đi à, cũng phải để lại chút gì chứ!”
Yoho Yoho lập tức móc tiền vừa thắng trong túi ra, “Cho các người, cho các người hết… A!”
Anh ta ném hết tiền giấy trên tay đi, “Sao lại biến thành thế này?”
Sở Lạc nói với anh ta: “Bọn họ đều là người c.h.ế.t, đương nhiên dùng tiền tệ lưu thông ở âm gian. Ba người này là cô hồn… vẫn luôn ở trên ngọn núi này.”
“Lúc còn sống họ ham mê c.ờ b.ạ.c, sau khi c.h.ế.t cũng không bỏ được, đã nhiều lần lấy c.ờ b.ạ.c làm cớ để đoạt lấy cơ duyên của người sống trên núi. Những người sống gặp phải họ, sau khi xuống núi, vận may đều trở nên cực kỳ tồi tệ, nghiêm trọng thậm chí còn nguy hiểm đến tính mạng!”
Yoho Yoho vội vàng bò lùi lại, “Streamer, cứu tôi!”
“Thắng rồi định đi à! Hi hi hi!”
“Chịu thua không?”
“Nếu chịu thua thì sẽ cho ngươi đi!”
Yoho vừa nghe vậy, lập tức định nói chịu thua, nhưng lời đến bên miệng, anh ta lại nhìn vào điện thoại, “Streamer, tôi có thể chịu thua không?”
“Bọn họ thua tiền âm phủ, còn anh thua cái gì?”
Yoho lôi ví từ trong túi ra, lấy thẻ ngân hàng và mấy tờ tiền mặt, “Tôi chỉ có nhiêu đây thôi.”
“Anh nghĩ bọn họ sẽ cần những thứ này của anh sao?”
Tim Yoho thắt lại, anh ta đưa hết những thứ trên tay qua, “Cho các người hết.”
Ba con quỷ lại phá lên cười khanh khách, ánh mắt tham lam nhìn chằm chằm vào Yoho.
“Streamer, hình như bọn họ không muốn?”
“Đối với bọn họ, những thứ trên tay anh đều là đồ vô dụng.” Sở Lạc nhìn ba con quỷ c.ờ b.ạ.c kia, “Anh ta chỉ là người vô tình đi lạc vào rừng, cũng chỉ là vô tình thắng các người thôi.”
Giọng Sở Lạc thanh u, như một cơn gió thổi vào tai ba con quỷ c.ờ b.ạ.c.
Bọn chúng đều nhìn về phía điện thoại, vẻ mặt vốn dữ tợn méo mó khi nhìn thấy Sở Lạc liền thu lại không ít, “Tu sĩ?”
Con quỷ lùn béo lắc đầu nguầy nguậy, hận không thể lắc rơi cả đầu xuống, “Tu sĩ thì sao? Hắn và chúng ta, chính là đã có giao ước với chúng ta.”
“Thắng rồi định đi, trên đời làm gì có chuyện đó.”
Một con quỷ gầy cao khác nói với giọng âm u: “Là tự hắn tham lam, muốn đồ của chúng ta. Thắng rồi chạy, hi hi hi, sao có thể được!”
Sắc mặt Yoho vô cùng khó coi.
Có cư dân mạng xem livestream của Yoho đã kể lại toàn bộ quá trình.
【Tôi là fan của Yoho, vừa rồi tôi đã xem toàn bộ, anh ta chính là thèm muốn đống đồ cổ kia của người ta, đầu tiên là thắng tiền, sau đó lại thắng đồ cổ của người khác, đồ cổ vừa đến tay thì không đ.á.n.h nữa, chạy thẳng.】
【Vừa rồi Yoho Yoho còn khoe khoang trước ống kính, nói rằng miếng ngọc bội này trông có vẻ lâu năm…】
【Lại còn lấy đồ của người khác, mà còn là đồ cổ. Không biết đồ trong núi sâu đều không sạch sẽ sao? Gan cũng lớn thật!】
【Thường thì các blogger thám hiểm núi sâu đều biết tục lệ này, đồ vật, xương cốt, dây thừng, phù văn… trong núi sâu đều không được đụng vào.】
【Uổng công anh ta làm blogger thám hiểm núi sâu nhiều năm như vậy, ngay cả tục lệ cơ bản thế này cũng không biết.】
Yoho lập tức gỡ miếng ngọc bội phỉ thúy trên cổ xuống, “Tôi chỉ thấy bọn họ dùng cái này để đ.á.n.h bạc, nên… nên…”
Anh ta chính là đã nổi lòng tham.
Khi nhìn thấy miếng ngọc bội, anh ta đã muốn có được nó.
Nhưng rõ ràng anh ta biết rất rõ quy tắc ở núi sâu, gặp phải chuyện không hợp lẽ thường thì phải cố gắng tránh xa.
Thế nhưng hôm nay anh ta không những không tránh, mà còn một lòng muốn thắng tiền, muốn thắng ngọc bội.
“Streamer, tôi sẽ không sao chứ?”
“Anh lấy ngọc bội, tương đương với việc đã ký kết khế ước với bọn họ. Bắt buộc phải đ.á.n.h đủ năm ván với họ mới được.”
“Đây là quy tắc của quỷ c.ờ b.ạ.c.”
“Năm ván ba thắng, chỉ cần anh thắng là có thể thuận lợi rời đi.”
“Chỉ cần thua, khí vận của anh sẽ bị bọn họ đoạt đi.”
Sắc mặt Yoho trắng bệch, “Tôi… tôi không biết! Bọn họ hoàn toàn không nói cho tôi biết quy tắc này. Nếu tôi biết, chắc chắn sẽ không đ.á.n.h bạc với họ.”
“Cho dù anh biết, anh cũng sẽ đ.á.n.h. Chỉ cần trong xương tủy có m.á.u c.ờ b.ạ.c, khi gặp phải quỷ c.ờ b.ạ.c, m.á.u c.ờ b.ạ.c trong lòng sẽ bị khuếch đại, đặc biệt là lòng tham.” Một con quỷ c.ờ b.ạ.c đã như vậy, huống chi là ba con.
Yoho lại là người có bản tính thích mạo hiểm, bản thân anh ta m.á.u c.ờ b.ạ.c nặng, gặp phải ba con quỷ này, càng bị dụ dỗ đến quên cả những quy tắc cơ bản nhất.
“Anh có m.á.u c.ờ b.ạ.c, cũng có lòng tham, bị bọn họ bám lấy là chuyện bình thường.”
Yoho mặt mày khổ sở, “Vậy phải làm sao? Tôi phải làm sao đây? Streamer cứu tôi với! Cô nhất định phải cứu tôi! Mấy năm nay vận may của tôi vốn đã không tốt rồi, nếu bị bọn họ đoạt mất khí vận, chẳng phải sẽ c.h.ế.t sao?”
Ba con quỷ c.ờ b.ạ.c nghe đến đây, đều nhìn nhau rồi cười hê hê.
Sở Lạc nhíu mày, “Các người muốn anh ta c.h.ế.t?”
Đầu con quỷ lùn béo gần như cúi gằm xuống n.g.ự.c, mắt trợn ngược lên, nói một cách rùng rợn: “Kỹ năng đ.á.n.h bạc của hắn tốt như vậy, nếu hắn ở cùng chúng ta, sau này chúng ta chắc chắn sẽ không thua.”
Yoho lập tức nhảy dựng lên, “Tôi không ở cùng các người đâu, tôi đang sống rất tốt, tôi chưa muốn c.h.ế.t.”
“Streamer, bây giờ phải làm sao? Cô có thể thu phục bọn họ không?”
“Tôi có thể thu phục bọn họ, nhưng khế ước đã thành, cho dù tôi thu phục họ, khí vận của anh vẫn sẽ bị tiêu hao vì khế ước.”
“A! Vậy tôi phải làm sao?”
Sở Lạc nhìn ba con quỷ c.ờ b.ạ.c tham lam, ngón tay gõ gõ lên mặt bàn, hỏi Yoho, “Anh có tự tin vào kỹ năng đ.á.n.h bài của mình không?”
Yoho ngẩn ra, “Cái gì?”
“Anh thấy kỹ năng đ.á.n.h bài của mình thế nào?”
Yoho suy nghĩ một lúc, “Cũng được! Từ nhỏ đến lớn lúc chơi, thắng nhiều, gần như không thua mấy!”
“Chỉ cần anh chơi hết năm ván với họ, anh thắng, khế ước kết thúc, bọn họ sẽ không làm gì được anh nữa.”
Yoho do dự.
Trước đó trong mắt anh ta, ba con quỷ này có dáng vẻ bình thường, nhưng bây giờ, ba con quỷ này trông rất đáng sợ, và sự âm u toát ra từ ánh mắt của chúng khiến anh ta dựng tóc gáy.
“Còn cách nào khác không?”
Sở Lạc suy nghĩ một lát, “Tôi thu phục bọn họ, anh tổn thất khí vận, tôi có thể cho anh phù chỉ, trấn áp âm khí của khế ước, để âm khí của khế ước không đủ để làm hại tính mạng của anh.”
“Nhưng tài vận của anh sẽ bị ảnh hưởng.”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Yoho lập tức thay đổi, anh ta xắn tay áo, lắc lắc đầu, “Chẳng phải chỉ là đ.á.n.h bài với ma thôi sao? Có gì mà phải sợ. Tài vận của tôi, không ai được động vào! Quỷ cũng không được!”