Trình Diên vừa không muốn phong tỏa ngôi mộ, cũng không muốn để đội khảo cổ vào bảo vệ cổ vật.
Hai bên giằng co không dứt.
Đội khảo cổ chỉ đành dùng chiến thuật mài mòn với Trình Diên.
Nhưng Trình Diên không phải người, thoắt ẩn thoắt hiện, bọn họ chỉ có thể ngồi trước tấm bia đá, kể cho Trình Diên nghe về tầm quan trọng của cổ vật.
Vu lão nói xong, Tô lão lại nói.
Thỉnh thoảng Chúc Nguyên Trạch sợ đến tái mặt cũng sẽ vừa run rẩy, vừa đứng trước bia đá kể lể sự đáng hận của bọn trộm mộ, và quốc gia của họ đã bị thất thoát bao nhiêu cổ vật ra nước ngoài.
Nói một hồi, Chúc Nguyên Trạch liền căm phẫn mắng c.h.ử.i.
Từng câu từng chữ hận không thể lôi mười tám đời tổ tông của bọn trộm mộ ra mà hỏi thăm.
Trình Diên nấp sau gốc cây lén lút quan sát: “…”
Cô ta cúi đầu nhìn Tống Diệu Diệu, đưa tay bịt tai cô bé lại: “Trẻ con không được nghe.”
Nói xong, liền bế Tống Diệu Diệu bay về căn sân nông thôn nơi Sở Lạc đang ở.
Căn sân nhỏ có không gian thanh u, Sở Lạc đang ngồi khoanh chân tu hành ở ngọn núi phía sau.
Trình Diên bế Tống Diệu Diệu đứng cách Sở Lạc không xa, nhỏ giọng hỏi: “Chị gái này của em có vẻ rất lợi hại nhỉ!”
Tống Diệu Diệu ra sức gật đầu: “Cực kỳ lợi hại luôn.”
Cô bé bẻ ngón tay đếm, nào là thay đổi mệnh cách, nào là bắt kẻ xấu g.i.ế.c vợ, nào là trộm hài cốt tổ tiên…
Trình Diên nghe mà hai mắt sáng rực, cảm thán: “Thật đặc sắc, thật náo nhiệt!”
Nói xong, cô ta lại thở dài một tiếng.
Tống Diệu Diệu khó hiểu hỏi: “Chị ơi, sao chị không vui vậy?”
Trình Diên ghen tị nhìn Tống Diệu Diệu, đưa tay xoa đầu cô bé: “Em không hiểu đâu.”
“Cô muốn rời khỏi khu mộ.” Một giọng nói trầm thấp đột nhiên vang lên.
Trình Diên lập tức quay đầu lại, liền nhìn thấy một người đàn ông dáng người cao ráo đang đi... bay tới, hồn thể mờ ảo bán trong suốt cũng không che giấu được khí thế cứng rắn tỏa ra từ người anh.
Trình Diên đã ở trong cổ mộ mấy ngàn năm, từng chứng kiến không ít Lệ quỷ.
Bản thân cô ta tu hành cũng không tệ.
Nhưng vừa nhìn thấy hồn thể quang minh chính đại trước mắt này, theo bản năng cảnh giác lùi lại một bước.
Đây là khả năng cảm nhận nguy hiểm bẩm sinh của loài quỷ.
“Đại ca ca!” Tống Diệu Diệu v.út một cái bay đến trước mặt Hoắc Tiêu Minh, “Mấy ngày nay anh đi đâu vậy?”
Hoắc Tiêu Minh: “Đi tìm người.”
Tống Diệu Diệu thấp thỏm nhìn về phía Sở Lạc, hạ giọng: “Lạc Lạc tỷ tỷ nói rồi, bảo anh đừng chạy lung tung khắp nơi, anh cẩn thận kẻo Lạc Lạc tỷ tỷ tức giận đó.”
Hoắc Tiêu Minh: “…”
Anh liếc nhìn Sở Lạc, vô cớ cảm thấy có chút chột dạ.
Trình Diên thấy Tống Diệu Diệu và Hoắc Tiêu Minh thân thiết, cũng sáp lại gần, đ.á.n.h giá từ trên xuống dưới người đàn ông khí vũ hiên ngang, ngọc thụ lâm phong trước mắt này.
“Chiêm bỉ Kỳ áo, lục trúc thanh thanh. Hữu phỉ quân t.ử, sung nhĩ tú oánh, hội biện như tinh.”
Cô ta thấp giọng ngâm một câu.
Tống Diệu Diệu nghi hoặc nhìn cô ta, trong đôi mắt to tròn viết đầy dấu chấm hỏi.
Hoắc Tiêu Minh cũng nhạt nhẽo quét mắt nhìn cô ta một cái.
Trình Diên dám thầm thưởng thức khen ngợi mỹ nam, nhưng lại không dám nói ra dưới ánh mắt của Hoắc Tiêu Minh, chỉ đành cười gượng hai tiếng.
Hoắc Tiêu Minh cũng coi như không nghe thấy câu nói vừa rồi: “Cô muốn rời khỏi khu mộ.”
Anh lại dùng giọng điệu khẳng định lặp lại câu này.
Một cơn gió thổi qua, lá cây xào xạc, những đốm nắng xuyên qua hồn thể của bọn họ.
Trình Diên hơi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào ánh mặt trời.
Cô ta không cảm nhận được nhiệt độ, không cảm thấy ch.ói mắt.
Là một con quỷ, một con quỷ đã sống mấy ngàn năm.
Cô ta chẳng cảm nhận được gì cả.
Ánh nắng, gió nhẹ, mưa phùn, những thứ này đều không có bất kỳ quan hệ gì với cô ta.
Trình Diên mang vẻ mặt đầy buồn bã tiêu điều, cười khổ một tiếng: “Tôi muốn thì sao chứ? Chẳng lẽ tôi có thể rời đi sao?”
Hoắc Tiêu Minh: “Tại sao không được?”
Anh hơi hất cằm, giọng điệu cũng vô thức cao lên: “Cô ấy có thể làm được.”
Tống Diệu Diệu ở bên cạnh ra sức gật đầu: “Đúng vậy, Lạc Lạc tỷ tỷ rất lợi hại.”
Trình Diên vẫn cười khổ, cô ta chậm rãi lắc đầu: “Không thể nào, không ai làm được đâu.”
Sở Lạc nãy giờ vẫn nhắm mắt bỗng mở bừng mắt, cô từ dưới đất ngồi dậy: “Tôi có thể.”
Trình Diên chỉ vào tấm bia đá ở khu mộ của mình: “Nhìn thấy tấm bia đá đó chưa? Trên đó là phù văn do đạo nhân đạo pháp cao thâm đích thân viết đấy.”
Sở Lạc gật đầu: “Tôi biết, Khốn linh phù văn.”
Trình Diên: “…”
Bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên cô ta biết đạo phù văn này lại có tên.