Sắp xếp ổn thỏa cho bầy Giác Mã, Lộc Nguyệt Ảnh liền rời khỏi Linh Tuyền Không Gian.
Mệt mỏi cả nửa ngày, cô định qua đêm luôn tại hang động này.
Không còn bầy Giác Mã, cả hang động trống huơ trống hoác.
Lộc Nguyệt Ảnh nhỏ giọng lẩm bẩm một câu, cũng có thể nghe thấy tiếng vang vọng lại.
Cô nhóm lửa trại, lấy Quỷ Bài ra liên lạc với Mộng Tinh Hà.
“Em không sao chứ?”
Quỷ Bài vừa kết nối, đã nghe thấy giọng nói trầm thấp đầy từ tính của Mộng Tinh Hà truyền đến từ đầu dây bên kia.
Sự lo lắng tràn ngập trong giọng điệu khiến Lộc Nguyệt Ảnh vô cùng cảm động.
“Em không sao, chỉ là vẫn chưa tìm thấy thứ gọi em. Em thấy trời sắp tối rồi, nên tìm một hang động qua đêm trước, mọi người thì sao?”
Lộc Nguyệt Ảnh vừa nướng cá, vừa trả lời.
“Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi. Bọn anh cũng đều bình an. Bây giờ anh chuẩn bị đưa bọn họ về hang động trong hẻm núi nghỉ ngơi, em tìm thấy đồ xong thì mau ch.óng trở về, có chuyện gì thì liên lạc với anh bất cứ lúc nào.”
Đám Mộng Tinh Hà đang đi về phía hẻm núi, mặc dù có lều bạt Lộc Nguyệt Ảnh để lại.
Nhưng trong rừng đêm qua mới xảy ra huyết chiến ác liệt, mùi m.á.u tanh quá nồng nặc, Mộng Tinh Hà sợ đêm nay lại có ma thú tìm đến.
Nếu chỉ có một mình anh thì không sao, có thể nhân tiện bắt vài con ma thú đem ra Quỷ Thị bán, nhưng còn mang theo mấy cái đuôi, anh không dám chủ quan, không dám ở lại trong rừng qua đêm.
Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là về hang động trong hẻm núi qua đêm an toàn hơn một chút.
Ở đó đông người, nếu thực sự gặp nguy hiểm gì, đ.á.n.h hội đồng phần thắng luôn lớn hơn một chút.
Sau khi báo bình an với Mộng Tinh Hà, Lộc Nguyệt Ảnh ăn một con cá nướng và hai quả linh quả, liền vác cái bụng nhỏ, nửa tựa vào ghế quý phi c.ắ.n hạt dưa xem tiểu thuyết đã tải sẵn trong điện thoại.
Chỉ có một mình cô, không cần nhìn trước ngó sau, lo lắng không gian bị lộ, đừng nói là thoải mái đến mức nào, đủ loại tình thú tiểu tư sản, đều được sắp xếp đầy đủ.
Nếu không phải trong bí cảnh điện thoại không có mạng, cô còn có thể lấy điện thoại ra chiếu một bộ phim điện ảnh trong hang động nữa cơ.
“Chủ nhân, em cứ thấy hang động này có cảm giác kỳ lạ sao ấy, tối nay em và Mê Mộng Huyết Đằng cùng nhau gác đêm nhé.”
Tiến Bảo múa may chiếc lá nhỏ, trong lòng khó hiểu sao lại có một cảm giác nguy hiểm.
Lộc Nguyệt Ảnh nhổ vỏ hạt dưa trong miệng ra, nghiêm túc cảm nhận một chút.
Hình như không cảm thấy có chỗ nào nguy hiểm cả mà.
Cô cảm thấy Tiến Bảo chắc là lo xa quá rồi.
Hang động này trống huơ trống hoác, nhìn một cái là bao quát hết, có thể có nguy hiểm gì chứ.
Lộc Nguyệt Ảnh trực tiếp nằm ườn ra ghế quý phi, vắt chéo chân, nhàn nhã như một con cá muối.
Tiến Bảo và Mê Mộng Huyết Đằng ở bên cạnh một trái một phải múa may chiếc lá nhỏ quạt gió cho cô.
Công chúa thời cổ đại, cuộc sống cũng chỉ đến thế này là cùng.
Chỉ là nằm mãi nằm mãi, Lộc Nguyệt Ảnh thực sự phát hiện ra điểm bất thường.
Trên nóc hang động trên đỉnh đầu, vậy mà lại có thể nhìn thấy những vì sao dày đặc.
Lấp la lấp lánh, sáng lấp lánh.
Lộc Nguyệt Ảnh nhắm mắt lại.
Lại mở ra.
Cô không nhìn hoa mắt.
Trên nóc hang động thực sự có sao.
Nhiều đến mức rợp trời rợp đất.
Lộc Nguyệt Ảnh bật người ngồi dậy.
“Chủ nhân, người sao vậy?”
Tiến Bảo nghi hoặc rung rung chiếc lá nhỏ hỏi.
Lộc Nguyệt Ảnh cảm thấy đầu óc mình sắp bốc cháy đến nơi rồi.
Nhiều dơi như vậy, ít nhất cũng phải hàng vạn con, vậy mà cô vẫn luôn không cảm nhận được, thực sự quá chủ quan lơ là rồi.
Những thú cưng khác hiện giờ vẫn đang trong giấc ngủ say, vẫn chưa tỉnh lại, bây giờ thú cưng cô có thể dùng cũng chỉ có một mình Cát Tường.
Vừa hay phượng hoàng thuộc hỏa, ngược lại có thể khắc chế dơi.
Còn có U Minh Nguyệt Diễm.
Lộc Nguyệt Ảnh điên cuồng nhớ lại xem trong Linh Tuyền Không Gian còn có c.h.ủ.n.g t.ộ.c hỏa linh căn nào nữa không, kết quả phát hiện vậy mà chẳng có một ai có thể đ.á.n.h đ.ấ.m được.
Sự việc đã đến nước này, chỉ đành nhắm mắt làm liều thôi.
Nhân lúc dơi còn chưa bị kinh động, vẫn có thể đ.á.n.h chúng trở tay không kịp trước.
Lộc Nguyệt Ảnh dùng thần thức giao tiếp với Cát Tường và U Minh Nguyệt Diễm trước, rồi mới triệu hồi chúng ra tác chiến.
“Hỏa Chi Lực, Phong Hỏa Liên Thiên!”
Một linh kỹ mãnh liệt ném về phía nóc hang động, ngọn lửa lập tức bốc lên, thiêu đốt những con Huyết Ảnh Biên Bức đang nửa ngủ đông kia kêu chít chít, vỗ cánh bay tán loạn khắp nơi.
Cùng với việc Lộc Nguyệt Ảnh thôi động linh lực niệm chú, Cát Tường và U Minh Nguyệt Diễm cũng đồng thời phun ra hai ngọn lửa một đỏ một xanh.
Trong chớp mắt, toàn bộ hang động bị bao phủ trong ánh lửa ch.ói lọi.
Huyết Ảnh Biên Bức toàn thân đỏ như m.á.u rất nhanh đã phát hiện ra kẻ đầu sỏ tấn công chúng, toàn bộ bay xuống, phát động thế công mãnh liệt về phía Lộc Nguyệt Ảnh.
Cô cố gắng kìm nén cảm giác buồn nôn đang cuộn trào, lấy ra một đống Bạo Liệt Phù, ném về phía Huyết Ảnh Biên Bức như không cần tiền.
May mà lúc trước vì luyện tập thuật phù lục, đã cố gắng vẽ không ít Bạo Liệt Phù, lúc này toàn bộ đều có đất dụng võ rồi.
Từng đống Huyết Ảnh Biên Bức bị phượng hoàng thần hỏa và U Minh Nguyệt Diễm thiêu thành tro bụi, từng đống Huyết Ảnh Biên Bức bị Bạo Liệt Phù nổ tan tành, từng đống Huyết Ảnh Biên Bức vẫn đang lớp trước ngã lớp sau xông lên.
Tiến Bảo và Mê Mộng Huyết Đằng sốt ruột múa may chiếc lá nhỏ, giúp Lộc Nguyệt Ảnh xua đuổi những con Huyết Ảnh Biên Bức đang nhe nanh múa vuốt muốn tấn công cô.
Lộc Nguyệt Ảnh ném bùa đến mức cánh tay tê dại cứng đờ, đã không còn nhớ mình rốt cuộc đã ném ra bao nhiêu tấm Bạo Liệt Phù nữa rồi.
Nhưng Huyết Ảnh Biên Bức kia còn nhiều hơn cô tưởng tượng, tuôn đến như dòng suối không bao giờ cạn.
Mắt thấy Cát Tường và U Minh Nguyệt Diễm đều sắp mệt đến mức không phun ra lửa được nữa rồi.
Chiếc lá nhỏ của Tiến Bảo và Mê Mộng Huyết Đằng cũng sắp bị Huyết Ảnh Biên Bức đ.á.n.h rụng hết rồi.
Bạo Liệt Phù trong tay dường như cũng sắp cạn kiệt.
Tốc độ ném Bạo Liệt Phù của Lộc Nguyệt Ảnh lại càng nhanh hơn, giống như một cỗ máy, không biết mệt mỏi, hành động máy móc.
Trong lòng cô nóng như lửa đốt, từ khi tu luyện đến nay, đây là lần đầu tiên có cảm giác bất lực như vậy.
Cảm thấy mình dường như rất nhỏ bé, vô năng vô lực.
Cảm giác này thực sự không dễ chịu chút nào.
Cát Tường dường như cảm nhận được tiếng kêu gào bi thương trong lòng Lộc Nguyệt Ảnh, nó cất tiếng kêu "Lệ" một tiếng vang vọng, cả con phượng hoàng bốc cháy hừng hực, hóa thành một quả cầu lửa khổng lồ, lao thẳng vào đống Huyết Ảnh Biên Bức đông đúc nhất.
“Cát Tường!”
Lộc Nguyệt Ảnh đau đớn gào thét.
Cô cảm nhận được ý nghĩ nghĩa vô phản cố trong lòng Cát Tường, muốn ngăn cản đã không kịp nữa rồi, chỉ đành trơ mắt nhìn Cát Tường đồng quy vu tận với những con Huyết Ảnh Biên Bức đó.
Phượng hoàng thần hỏa càng cháy càng mãnh liệt, bao trùm hơn nửa hang động, rất nhanh đã gom toàn bộ Huyết Ảnh Biên Bức vào trong đó.
Lộc Nguyệt Ảnh nhìn bóng dáng Cát Tường tan vào trong ngọn lửa, cảm giác như đã từng quen biết, khiến trong lòng cô đau đớn khó nhịn.
Nước mắt giống như trời mưa, tuôn rơi xối xả.
Khóc không thành tiếng.
Tiến Bảo và Mê Mộng Huyết Đằng bất an xoắn xuýt những sợi dây leo trơ trụi, cảm thấy mình quá vô dụng, đều không giúp được gì cho chủ nhân.
Ngay cả U Minh Nguyệt Diễm vốn luôn nhiều lời lúc này cũng tắt lửa, không dám lên tiếng.
Ngọn lửa lớn trong hang động bốc cháy hừng hực suốt một đêm, đều không hề tắt.
Lộc Nguyệt Ảnh cứ duy trì tư thế đứng đó, không nhúc nhích.
Sau khi nước mắt chảy cạn, vẫn cứ đứng ngây người nhìn về hướng Cát Tường biến mất.