20
Khi Quy Hải lên năm hai đại học, tôi về cơ bản đã học xong toàn bộ các từ vựng tiếng người thông dụng, cũng đã có thể nghe hiểu được kha khá nội dung bài giảng của thầy cô.
Tiết học về sinh vật biển là môn tôi yêu thích nhất. Mỗi lần thầy giáo chiếu hình ảnh các loài sinh vật lên màn hình, tôi luôn là người đầu tiên trả lời chính xác tên của chúng. Tôi còn học được từ thầy cách làm sao để giữ cho đại dương luôn sạch đẹp, làm thế nào để các đàn cá sinh sôi nảy nở không ngừng. Đó đều là những phương pháp giúp cho tộc cá voi của tôi mãi mãi có nhà để về, có cá ngon để ăn, nên tôi ghi nhớ vô cùng nghiêm túc.
Thế nhưng dạo gần đây, tôi lại có một thắc mắc mới.
Nguyên nhân là do có một lần tôi đi nhầm phòng học, lọt vào một lớp đang giảng về tâm lý học tình yêu của loài người.
Thầy giáo trên bục giảng đang hào hứng nói: "Các em khi nhìn thấy một ai đó, có cảm thấy tim mình đập nhanh hơn bình thường không?"
Tôi ngẫm nghĩ một chút, bản thân quả thực rất thường xuyên bị loạn nhịp tim khi ở bên Quy Hải.
Thầy giáo lại hỏi tiếp: "Các em đối với người đó, có bao giờ cảm thấy thẹn thùng, bối rối, muốn nhìn trộm người ta nhưng lại không dám nhìn thẳng không?"
Tôi ngồi dưới lớp gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: Có, có chứ!
Có lần tôi không gõ cửa mà đẩy phòng Quy Hải bước vào, vừa vặn bắt gặp cảnh cậu ấy mới tắm xong, phần thân trên không mặc áo, mái tóc còn ướt sũng rủ xuống trước trán. Lúc đó tôi liền đỏ mặt tía tai, tim đập thình thịch, vừa muốn ngắm nhìn lại vừa ngượng ngùng che mắt.
Ai da, bây giờ cứ nghĩ lại khung cảnh đó là da mặt tôi lại bắt đầu nóng bừng lên rồi.
Lúc tôi lén chuồn ra khỏi phòng học, còn nghe thấy câu chốt hạ của thầy giáo: "Hãy đi tỏ tình đi các em, đây chính là bài tập về nhà ngày hôm nay của thầy."
Thế nhưng, thế nào thì mới được tính là tỏ tình nhỉ?
Trên đường cùng Quy Hải đi bộ về nhà, tôi vô thức buột miệng hỏi ra nỗi thắc mắc trong lòng.
Quy Hải liền liếc nhìn tôi với vẻ mặt đầy căng thẳng, rồi vội vàng đi rót một ly nước đưa cho tôi uống. Chờ tôi uống xong, cậu ấy mới dè dặt hỏi: "Cậu... cậu muốn tỏ tình với ai cơ? Là cậu bạn nam cùng lớp hay ngồi phía sau bắt chuyện với cậu à? Hay là anh khóa trên xin phương thức liên lạc của cậu ở thư viện hôm nọ?"
Tôi trân trân nhìn Quy Hải, câu nói "Tôi muốn tỏ tình với cậu" đã lên đến tận cổ họng, khiến tôi nghẹn đến đỏ cả mặt mà vẫn không tài nào thốt ra nổi.
Rốt cuộc là có chuyện gì thế này? Sao miệng tôi lại cứng đờ không mở ra được thế? Hay là trong nước có độc rồi?
21
Gương mặt tôi càng lúc càng nóng bừng lên, tôi nhịn không được phải đưa hai tay lên áp vào má để hạ nhiệt.
Đôi lông mày đang nhíu c.h.ặ.t của Quy Hải bỗng giãn ra, cậu ấy giơ bàn tay thon dài, trắng trẻo của mình lên rồi hỏi tôi: "Cậu thích không?"
Tôi toe toét cười, không kìm được liền vươn tay nắm lấy tay cậu ấy, đan xen các ngón tay của mình vào từng kẽ tay cậu ấy, mười ngón tay gắn kết c.h.ặ.t chẽ. Tôi thích nhất là được nắm tay Quy Hải, cảm giác vừa khít, vững chãi và vô cùng an tâm.
Quy Hải lại khẽ chỉ vào mặt mình, hỏi tôi: "Thích không?"
Tôi gật đầu, ánh mắt có chút né tránh không dám nhìn thẳng vào cậu ấy. Rõ ràng là ngày nào cũng gặp mặt, ăn uống cùng một loại thức ăn, thế mà cậu ấy cứ đẹp lên từng ngày một cách rõ rệt. Ngoài kia có biết bao nhiêu là con người, nhưng chẳng ai đáng yêu bằng cậu ấy cả.
Quy Hải nhẹ nhàng kéo tôi vào lòng, giọng nói ôn nhu trầm thấp: "Cậu thích tôi không?"
Tôi vùi mặt vào l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp của cậu ấy không dám ngẩng lên, lí nhí đáp: "Thích cậu."
"Đây chính là tỏ tình đấy," Quy Hải khẽ cười, "Tôi đồng ý rồi nhé, tôi cũng thích cậu."
Mãi về sau này, khi đã có thể sống một cuộc đời con người một cách vô cùng thành thạo, tôi mới ngộ ra là lúc đó Quy Hải đang lừa tôi chủ động tỏ tình trước. Cậu ấy còn rất hay đi khoác lác với mấy đứa bạn dưới đại dương của chúng tôi rằng tôi là người theo đuổi cậu ấy trước.
Thế nhưng lúc bấy giờ, tôi vẫn còn là một cô nàng loài người mới ra lò vô cùng đơn thuần, đâu có hiểu được những tâm tư lắt léo, vòng vo của con người.
Sau khi câu nói "Thích cậu" lỡ buột miệng thốt ra, tôi liền chớp chớp mắt, ngước lên chờ xem phản ứng của Quy Hải.
Khóe miệng cậu ấy khẽ cong lên một biên độ ngập tràn hạnh phúc, đôi mắt cười đến híp cả lại, khiến tôi cũng vô thức nhìn cậu ấy rồi cười ngốc nghếch theo.
"Hắc hắc... Ưm..."
Đôi môi tôi đột nhiên bị Quy Hải cúi đầu ngậm c.h.ặ.t lấy. Tôi trợn tròn mắt nhìn hàng lông mi dài của cậu ấy ở ngay sát vách, đang khẽ rung động như những cánh bướm nhỏ dập dờn.
Một bàn tay to lớn vươn ra, khẽ che mắt tôi lại: "Nhắm mắt vào đi, nhớ phải thở bằng mũi đấy."
Qua một lúc lâu, tôi thực sự cảm thấy ngạt thở không chịu nổi nữa, bèn dùng tay đẩy nhẹ vào n.g.ự.c cậu ấy.
Quy Hải ngoan ngoãn lùi lại một bước, cúi đầu nhỏ giọng xin lỗi tôi: "Tôi xin lỗi, vừa rồi nhất thời không kiềm chế được bản thân."
Tôi lắc đầu ra hiệu rằng mình không hề có ý trách móc cậu ấy, chỉ là muốn nhắc nhở một chút: "Cậu không cần cứ cố nhét vào trong như thế đâu, thực đơn truyền thống của tộc cá voi chúng tôi không có món 'lưỡi người' này."
"Với lại, hiện tại tôi cũng không có đói."
22 (Phần cuối)
Quy Hải bảo chúng tôi hiện tại đang trong giai đoạn yêu đương, và việc chạm môi hôn nhau là điều hết sức bình thường mà các cặp đôi yêu nhau đều làm.
Cậu ấy dẫn tôi đi ăn tiệm, đi xem phim và ghé thăm đủ mọi danh lam thắng cảnh đẹp đẽ. Cậu ấy gọi những buổi đi chơi như thế là hẹn hò.
Chúng tôi cứ yêu đương hẹn hò như thế cho đến tận lúc cậu ấy tốt nghiệp đại học. Hôm đó, Quy Hải đã tặng cho tôi một chiếc nhẫn kim cương lớn lấp lánh. Cậu ấy hứa sau này sẽ bảo vệ tôi và bảo vệ cả đại dương, coi đó là sự nghiệp phấn đấu cả đời của mình, rồi thành kính cầu hôn tôi.
Lúc này, tôi đã rất thấu hiểu các quy tắc ứng xử và đạo lý trong xã hội loài người. Gả cho Quy Hải đồng nghĩa với việc hai chúng tôi sẽ mãi mãi là người một nhà – một gia đình thực sự, còn thân thiết hơn cả bố mẹ cậu ấy, những người trước kia từng đối xử tệ bạc nhưng giờ lại đang cố lấy lòng cậu ấy.
Tôi vui mừng khôn xiết, đón lấy chiếc nhẫn rồi đeo vào tay.
Hôn lễ của chúng tôi được tổ chức ngay trên hòn đảo nhỏ giữa biển khơi kia. Các bạn cùng tộc đến tham dự lễ cưới đều đội những vòng hoa hồng đỏ rực trên đầu, vây kín xung quanh rìa đảo. Họ chăm chú nhìn tôi từng bước đi trên tấm t.h.ả.m đỏ trải dài phủ kín nửa hòn đảo, tiến về phía Quy Hải đang đứng đợi ở đầu bên kia.
Cụ rùa quanh năm rụt cổ hôm nay lại chịu rướn cái cổ thật dài ra. Hai sợi chỉ đỏ được buộc trên cổ cụ, phía sau còn kéo theo một chiếc áo choàng nhỏ trông vô cùng uy phong lẫm lẫm. Quy Hải đã mời cụ làm người chứng hôn cho lễ cưới của chúng tôi, cậu ấy bảo cụ sống thọ, ngụ ý rằng cuộc hôn nhân của hai đứa cũng sẽ bách niên giai lão, bền vững lâu dài. Trong tiếng lầm bầm lẩm bẩm chúc phúc của cụ rùa, Quy Hải dịu dàng đan tay và trao nhẫn cho tôi.
Tiểu Tiểu Hô giờ đã trưởng thành và to lớn hơn trước, chứng kiến cảnh tượng xúc động này liền òa lên khóc nức nở như một đứa trẻ.
Bà ngoại bảo trong chuyến di cư vừa qua, thằng nhóc đã thầm thương trộm nhớ một cô nàng cá voi sát thủ thuộc tộc đàn khác. Thế nhưng ngôn ngữ của hai tộc lại không tương đồng, Tiểu Tiểu Hô dù đã bày tỏ tình cảm biết bao nhiêu lần nhưng người ta vẫn ngó lơ, chẳng thèm đoái hoài gì đến cậu ta.
"Không thể ngờ một người anh dũng đẹp trai như anh đây, cũng có ngày phải nếm trải nỗi đau khổ của tình yêu."
Tôi và Quy Hải bị câu tự luyến của cậu ta chọc cho bật cười cùng một lúc.
"Con người có một phong tục, nếu cô dâu tung hoa cưới cho ai thì người đó sẽ nhanh ch.óng tìm được hạnh phúc của đời mình." Tôi cầm bó hoa cưới trên tay, nhẹ nhàng đặt lên đầu Tiểu Tiểu Hô: "Tặng cho cậu này, cậu em trai."
Quy Hải cũng vòng tay ôm lấy bờ vai tôi, gương mặt không giấu nổi vẻ đắc ý, phụ họa theo: "Không phải cô gái nào cũng giống như Ba Đông Đông nhà anh, vì thích anh mà bằng lòng chủ động tỏ tình trước đâu nhé. Cậu phải cố gắng nhiều lên đấy, người anh em."
Tôi khẽ lườm cậu ấy: "Hồi đó rõ ràng là cậu bắt chẹt tớ chưa hiểu rõ tiếng người thôi."
Hừ, đúng là cái đồ đàn ông cả đời chỉ thích mạnh miệng. Tôi đã sớm phát hiện ra rồi, thực ra Quy Hải thích tôi nhiều hơn tôi thích cậu ấy rất nhiều. Ánh mắt cậu ấy nhìn tôi luôn lấp lánh như những tia nắng ban mai chiếu rọi xuống mặt nước, chẳng còn một chút dáng vẻ u uất, trầm buồn nào của cậu thiếu niên ngày đầu mới gặp. Trong lòng tôi thầm tự hào, cậu ấy của hiện tại có thể hạnh phúc và vui vẻ đến thế, tất cả đều là nhờ có tình yêu của tôi đấy nhé!
Sau đó, Quy Hải đã mua lại hòn đảo nhỏ này và vận chuyển đến đây đủ loại máy móc thiết bị hiện đại. Mỗi ngày cậu ấy đều thức khuya dậy sớm để đo đạc chỉ số nguồn nước, phân tích môi trường sinh thái của vùng biển và lập ra các kế hoạch tuần hoàn tài nguyên. Cậu ấy còn nhập về rất nhiều loại cá nhỏ với hương vị mới lạ mà trước đây tôi chưa từng được ăn bao giờ.
Công việc yêu thích nhất mỗi ngày của tôi bây giờ là lặn sâu xuống nước, cùng các bạn trong tộc đi thám hiểm đại dương, sau đó trở về tổng hợp tình hình thành những bản báo cáo chi tiết cho Quy Hải. Để rồi sau đó, tôi sẽ được cậu ấy xoa xoa cái đầu nhỏ, dịu dàng khen ngợi: "Bảo bối của anh giỏi quá! Em vất vả rồi."
Chúng tôi đã cùng nhau bỏ ra rất nhiều tâm huyết và nỗ lực, giúp cho chất lượng nước của vùng biển này ngày càng trở nên trong xanh, các loài sinh vật biển cũng nhờ thế mà sinh sôi nảy nở ngày một phong phú. Đàn cá voi trong tộc cũng dần dần không còn di cư đi nơi khác khi mùa hè khép lại nữa.
Giờ đây, vùng biển này đã có một môi trường sinh thái vô cùng lý tưởng để sinh sống, lại còn có nguồn cá nhỏ dồi dào, ngon miệng.
Chúng tôi cứ như thế, cùng nhau bình yên sống ở nơi đây, ngày qua ngày canh gác dải đại dương xanh thẳm, và cũng là canh gác cho hạnh phúc mãi mãi của nhau.
Hết