“Tạ nhị công t.ử hiểu lầm rồi. Vị này là hôn thê của ta, giận dỗi bỏ nhà ra ngoài, ta chỉ tới đón nàng về thôi.”

Tạ Lan Đình ngẩn ra, quay đầu nhìn ta.

“Nàng chính là vị… cô nương được hắn giữ trong phủ?”

“Nếu không, Tạ nhị công t.ử cho rằng nàng là ai?”

Hạ Chi Chu nắm c.h.ặ.t lấy tay ta, giành phần trả lời thay ta.

Hắn cưỡng ép đưa ta lên xe ngựa, lạnh giọng bảo phu xe hồi phủ, rồi quay sang nhìn ta bằng ánh mắt lạnh như băng.

“Tô Lưu Huỳnh, nàng thật sự sốt ruột muốn gả cho ta đến vậy sao? Mấy trò trước kia vô dụng rồi, nay đổi sang khổ nhục kế, trốn ra ngoài để người trong kinh thành đều tưởng tướng phủ ngược đãi nàng, ép ta không thể không cưới nàng à?”

“Nàng cho rằng làm như thế, ta sẽ chịu cúi đầu sao?”

“Đừng si tâm vọng tưởng.”

“Nếu nàng không đột nhiên xuất hiện, người vốn nên bàn chuyện hôn sự với ta là Ôn Nghi.”

Ôn tiểu thư là cô nương cùng lớn lên với Hạ Chi Chu ở kinh thành, là thanh mai trúc mã của hắn, cũng là tài nữ nổi danh.

Trước khi ta cầm hôn thư xuất hiện, người trong kinh đều cho rằng hai người bọn họ sớm muộn gì cũng nên duyên.

Là ta đã vô tình phá hỏng đoạn giai thoại đẹp đẽ ấy.

Ta không nói được lời nào, chỉ có thể trừng mắt nhìn hắn.

Hạ Chi Chu nhếch môi, quay mặt đi.

“Mấy thủ đoạn kia đều không dùng được, giờ lại muốn dùng ánh mắt lưu luyến để khiến ta mềm lòng sao? Dẹp suy nghĩ ấy đi.”

Ta thật sự bị hắn làm cho cạn lời.

Cũng không biết lòng tự tin của người này rốt cuộc từ đâu mà tới.

Sau đó ta lại tìm cách trốn thêm vài lần.

Hạ Chi Chu liền cho người canh giữ viện của ta nghiêm ngặt hơn, thậm chí sai người lấp kín toàn bộ lỗ ch.ó trong phủ, lúc ấy mới chặn đứt mọi đường thoát của ta.

Nay cổ họng ta vừa khỏi, hắn đã vội đến cảnh cáo.

Xem ra hắn thật sự ghét ta đến tận xương.

Chỉ sợ ta sẽ bám lấy mà gả cho hắn.

Mối hôn sự này, quả nhiên thoái là đúng.

“Thiếu gia, Ôn cô nương đến rồi.”

Tiểu tư vừa bẩm xong, nét mặt Hạ Chi Chu lập tức thay đổi.

Vẻ lạnh lùng khi đối diện với ta ban nãy tan đi rất nhanh, hàng mày cũng mềm xuống bằng mắt thường có thể nhìn thấy.

Hắn chỉnh lại tay áo, rồi nhấc chân đi ra ngoài.

Lúc ngang qua ta, bước chân hắn hơi ngừng.

“Những lời ta vừa nói, nàng tốt nhất ghi nhớ. Nếu còn trốn thêm một lần, đừng trách ta thật sự không chịu cưới nàng.”

Ta khi ấy đang thất thần, không nghe rõ hết.

Đến khi lấy lại tinh thần, hắn đã rời khỏi viện.

Ta bước ra hành lang, đứng từ xa nhìn về phía sân trước.

Ôn cô nương hôm ấy mặc một bộ y phục hồng sen nhạt, dáng người đứng giữa bóng hoa, mềm mại tựa một nét xuân trong tranh.

Hạ Chi Chu đi đến trước mặt nàng, lấy từ tay áo ra một chiếc hộp gấm nhỏ rồi đưa sang.

Đuôi mày hắn mang theo ý cười, lặng lẽ nhìn Ôn Nghi mở hộp.

Dù không thấy rõ bên trong là gì, ta cũng biết thứ ấy chắc chắn đáng giá không ít bạc.

Ôn Nghi mím môi cười, giọng dịu dàng theo gió bay tới.

“Vật này quý quá, Chi Chu, ta sao có thể nhận được…”

“Nàng cứ nhận lấy. Hôm qua ta đi ngang cửa hàng, nhìn thấy nó liền cảm thấy rất hợp với nàng, nên mua về.”

Giọng hắn mềm đến mức ta nghe mà thấy lạ tai.

Cả người ta bất giác nổi gai.

Ta xoa xoa cánh tay, quay người định đi.

Khóe mắt lại trông thấy Hạ Chi Chu rút từ tay áo ra một chiếc hộp khác.

Chiếc hộp ấy lớn hơn hộp gấm vừa rồi nhiều, nhưng nhìn qua đã biết chất liệu kém hơn hẳn.

Hắn tùy tiện đưa nó về phía ta.

“Cầm lấy.”

Ta hơi ngẩn ra.

Ta nhận lấy, mở nắp xem thử.

Bên trong là mấy miếng bánh hoa quế bị ép đến vụn cạnh, nhìn qua giống như đồ ăn còn thừa của ai đó.

Bên cạnh còn đặt một cây trâm bạc làm khá thô, viên châu trên trâm dính đầy vụn bánh.

Ôn Nghi cúi lại nhìn, khẽ kêu một tiếng, rồi dịu dàng khuyên.

“Chi Chu, cây trâm này bị bẩn mất rồi… Hay là đổi một cây khác tặng Tô cô nương đi. Hơn nữa cây này vốn là món cửa hàng tặng kèm, đem tặng người khác e là không được thích hợp lắm.”

Hạ Chi Chu chẳng buồn ngước mắt.

“Có gì mà không thích hợp? Nàng ta chỉ là thôn nữ từ đất Thục tới, chưa từng dùng qua thứ gì tốt. Cho nàng ta vật này đã đủ rồi.”

Ta cúi đầu nhìn cây trâm bạc dính vụn bánh trong tay, rồi lại nhìn cây trâm bạch ngọc trong suốt óng ánh bên phía Ôn Nghi.

Không phải ta chê bai.

Chỉ là ta đã thoái hôn với hắn rồi, nếu tiếp tục nhận đồ của hắn hình như cũng không hay cho lắm.

Ta nghĩ ngợi một hồi, định mở miệng nói.

Nhưng lại nhớ tới lời Tạ Lan Đình căn dặn rằng mỗi ngày ta chỉ được nói ba câu, thế là cái miệng vừa hé ra lại lặng lẽ khép lại.

Hạ Chi Chu ngày ngày dùng lời khó nghe châm chọc ta.

Ta nhận một chút bồi thường của hắn thì đã sao.

Đợi lúc rời đi, ta còn có thể đem cây trâm này đổi lấy ít bạc làm lộ phí.

Nghĩ vậy, ta phủi sạch vụn bánh trên trâm, vui vẻ cất đi.

Hạ Chi Chu thấy ta nhận, khẽ cười nhạo một tiếng, nhưng khóe môi lại cong lên một chút mà hắn chẳng hay biết.

Mấy ngày sau.

Tạ Lan Đình cuối cùng cũng rảnh để đến tướng phủ xem bệnh cho ta.

Sau khi châm cứu, hắn đặt ngón tay lên cổ tay ta bắt mạch một hồi. Hàng mày vốn hơi nhíu của hắn dần giãn ra, trên môi hiện lên nụ cười nhẹ.

“Đã khỏi rồi. Cổ họng của Tô cô nương không còn đáng ngại nữa, về sau không cần dùng t.h.u.ố.c thêm.”

Mắt ta sáng bừng.

“Thật sao?”

Hắn gật đầu.

“Thật.”

Ta lập tức ngồi bật dậy khỏi giường, như thể cục đá đè trong n.g.ự.c suốt mấy tháng nay cuối cùng cũng rơi xuống đất.

“Tốt quá! Cuối cùng ta cũng rời khỏi đây được rồi.”

4 - Thoái Đoạn Nghiệt Duyên - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia