01

Phó Tịch đứng dậy. 

Hắn chỉnh đốn lại vạt trường bào bằng gấm huyền sắc quý giá trên người, đứng từ trên cao nhìn xuống ta. 

“Mấy ngày tới, biệt uyển sẽ có người đến dạy nàng quy củ.” 

“Trưởng công chúa là cành vàng lá ngọc, coi trọng nhất là gia pháp thể thống. Nàng xuất thân thấp kém, chưa từng thấy qua đại cục, sau khi vào phủ chớ có làm loạn.” 

Lời nói của hắn từ trong ra ngoài chỉ toàn là cảnh cáo, không một chút áy náy, cũng chẳng có lấy chút tình ý. 

Ta quỳ trên đệm bồ đoàn, cúi đầu, cung thuận đáp: “Thiếp thân đã ghi nhớ.” 

Thấy ta nghe lời như thế, trong ánh mắt Phó Tịch thoáng qua ý cười. Hắn đưa tay kéo ta từ dưới đất lên, thuận thế ôm lấy eo ta. 

Qua lớp y phục mỏng manh, hơi ấm từ lòng bàn tay hắn truyền vào người ta. 

“Cũng không phải ta để nàng chịu thiệt, ta đã tốn không ít tâm tư mới khiến công chúa gật đầu đồng ý chuyện của nàng.” 

“Có thân phận di nương của Phó phủ, nàng sẽ không còn là một ngoại thất không danh không phận nữa. Đây đã là thể diện lớn nhất mà ta có thể cho nàng.” 

Đây là lần đầu tiên Phó Tịch chủ động nhắc đến danh phận với ta. 

Ba năm trước, vào một ngày tuyết rơi đầy trời, ta y phục rách rưới ngã gục trên đường phố kinh thành. 

Chính hắn ngồi trên cỗ xe ngựa đi ngang qua, ném xuống một chiếc áo choàng rồi mang ta về tòa biệt uyển này. 

Hắn chu cấp cho ta ăn mặc, dạy ta học chữ, gảy đàn. 

Ta từng ngây thơ nghĩ rằng hắn thực lòng thương xót ta. Đến mức ta toàn tâm toàn ý hầu hạ hắn, coi niềm vui nỗi buồn của hắn là chỗ dựa duy nhất để ta sinh tồn.

Cách đây vài ngày, bên ngoài rộ lên tin đồn hắn sắp liên hôn với Trưởng công chúa. Lúc đó mắt ta đỏ hoe, đ.á.n.h bạo hỏi hắn có phải thật vậy không. 

Phó Tịch nhíu mày, mặt đầy vẻ không vui. 

“Chuyện trên triều đình không đến lượt một phụ nhân như nàng can dự vào. Hãy làm tốt bổn phận của nàng, những chuyện khác không cần nàng bận tâm.” 

Khi đó ta vẫn ôm ảo tưởng, ngỡ rằng hắn có nỗi khổ tâm bất đắc dĩ nào đó. Nhưng giờ phút này ta mới hoàn toàn hiểu ra, Phó Tịch từ đầu đến cuối đều vô cùng tỉnh táo. 

Hắn không hề bài xích cuộc hôn nhân này. 

Hắn cần quyền thế hoàng tộc phía sau Trưởng công chúa để củng cố địa vị của mình. 

Hắn chỉ chán ghét việc ta cố dò xét chuyện riêng tư của hắn. 

Trong mắt hắn, ta chẳng qua chỉ là một món đồ chơi giải khuây. Được hắn ban phát cho danh phận di nương tiến phủ bằng cửa sau, ta đã phải cảm tạ ân đức trời biển, ba quỳ chín lạy rồi. 

Sau khi nghĩ thông suốt những điều này, ta lặng lẽ lùi lại nửa bước, kéo giãn khoảng cách với hắn. 

“Đa tạ đại nhân ân điển.” 

Phó Tịch không hề phát hiện ra sự khác lạ của ta. Hoặc có thể nói, hắn căn bản chẳng bận tâm đến suy nghĩ của ta. 

Hắn buông tay, bước đến trước cửa, giọng điệu mang theo mệnh lệnh không dung vị tha. 

“Mấy ngày nay ta bận rộn triều chính, sẽ không tới biệt uyển nữa.” 

“Nàng hãy thu dọn những thứ cần thiết, còn những món đồ cũ kỹ không dùng được thì vứt đi, kẻo mang vào phủ lại làm trò cười cho thiên hạ.” 

Hắn đẩy cửa bước ra, gió đêm lập tức ùa vào. 

“Đợi đến ngày mồng mười, sẽ có một chiếc kiệu nhỏ đi từ ngõ sau đến đón nàng.” 

Sau khi Phó Tịch rời đi, ta ngồi trở lại giường. 

Ta tháo chiếc vòng ngọc phỉ thúy trên cổ tay xuống, cùng với những trang sức vàng bạc mà hắn ban thưởng trước đây, tất cả đều khóa c.h.ặ.t vào trong một chiếc rương gỗ long não. 

Làm ngoại thất của hắn đã lâu, ta lại bắt đầu xa xỉ cầu mong chân tình. Suýt chút nữa ta đã quên mất, ngay từ đầu ta tiếp cận hắn vốn dĩ là vì tiền bạc và thân xác của hắn cơ mà.

02

Hai ngày sau, Phó Tịch hiếm hoi lắm mới đến biệt uyển vào ban ngày. Hắn không mặc quan phục, chỉ diện một bộ thường phục, trông bớt đi vài phần bén nhọn, lạnh lùng. 

“Thay xiêm y đi, đi ra ngoài với ta.” 

Ta có chút kinh ngạc. 

Ba năm rồi, hắn cực kỳ hiếm khi đưa ta bước ra khỏi cánh cửa của tòa biệt uyển này. Hắn nói bên ngoài người đông mắt tạp, sợ làm ô uế thanh danh của ta. 

Thật ra trong lòng ta hiểu rõ, hắn sợ các triều thần khác biết hắn nuôi một ngoại thất không rõ xuất thân lai lịch, chuốc lấy lời dị nghị. 

Lên xe ngựa, Phó Tịch nhắm mắt dưỡng thần suốt dọc đường. Ta ngồi ở một góc, không làm phiền hắn. 

Xe ngựa dừng lại trước cửa tiệm ngọc khí lớn nhất kinh thành. Chưởng quầy thấy Phó Tịch đích thân tới cửa thì lập tức nghênh đón, dẫn chúng ta lên nhã các ở tầng hai. 

Mấy gã sai vặt bưng khay, lần lượt dâng lên những món trang sức quý giá nhất trong tiệm. 

Ánh mắt Phó Tịch lướt qua những món châu thúy lấp lánh sắc màu kia, cuối cùng dừng lại trên một chiếc bộ d.a.o khảm thúy hình chim phượng hoàng. 

Hắn cầm chiếc bộ d.a.o lên, xoay người đi về phía ta. Hắn ướm thử chiếc bộ d.a.o lên b.úi tóc của ta, đoan trang ngắm nghía một lát rồi khẽ gật đầu. 

“Màu sắc quả thực rất chuẩn.” 

Ta không kìm được ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào gương mặt Phó Tịch. 

Trước kia hắn thưởng đồ cho ta đều là tùy tay ném qua, chưa từng tỉ mỉ lựa chọn như thế này bao giờ. Ta nghĩ, có lẽ trong lòng hắn ít nhiều vẫn có một vị trí dành cho ta. 

Ta vừa định mở lời, giọng nói của Phó Tịch đã từ đỉnh đầu truyền xuống. 

“Trưởng công chúa làn da trắng như tuyết, đeo chiếc bộ d.a.o này nhất định sẽ cực kỳ rực rỡ.” 

“Nàng và công chúa vóc dáng không khác nhau là mấy, trang sức này đeo trên đầu nàng có thể nhìn ra được vài phần đại khái.” 

Chưởng quầy ở bên cạnh cười bồi, liên thanh phụ họa: “Phó đại nhân tinh mắt quá, chiếc bộ d.a.o này mà phối với Công chúa điện hạ thì đúng là điềm lành long phụng tường vân.” 

Lòng ta thắt lại, muôn vàn lời nói đều nghẹn ứ nơi cổ họng. 

Chiếc bộ d.a.o này rất nặng, đè lên khiến đốt sống cổ của ta đau nhức.