Kiếp trước, Thôi Chi Nghi lén nói với hắn rằng chính ta cố ý để túi thơm rơi lại nơi đó, cướp hắn đi.
Còn nàng là bị ép gả vào Đông cung.
Trong lòng trong mắt nàng chỉ có hắn.
Ta từng giải thích với hắn vô số lần, nhưng hắn chưa từng tin ta.
Nay bị hắn chất vấn ngay trước mặt, rốt cuộc nàng sẽ trả lời thế nào, ta cũng muốn biết.
Nhưng nàng không trả lời.
Nàng chỉ che mặt khóc.
Tạ Dĩ An có chút bực bội vò tóc.
“Chỉ cần nàng nói một câu, ta lập tức có thể vào cung diện thánh, xin bệ hạ thu hồi thành mệnh.”
“Nàng cũng không cần gả cho người mình không thích.”
“Không được!”
Thôi Chi Nghi đột nhiên kích động nắm lấy tay hắn.
Gương mặt lê hoa đái vũ của nàng khiến người ta thương xót.
“Làm vậy chắc chắn sẽ chọc giận Thái t.ử.”
“Cho dù bệ hạ đồng ý, tiền đồ sau này của chàng thì sao?”
Từng câu từng chữ đều đang suy nghĩ cho hắn.
Nhưng vào tai ta, lại là đang giữ lấy vinh hoa phú quý của chính nàng.
Quả nhiên, ở trước mặt nàng, người thông minh như Tạ Dĩ An cũng chỉ là một kẻ ngu.
Hắn ôm c.h.ặ.t nàng vào lòng, giọng run rẩy.
“Làm lại một lần, ta vẫn phải mất nàng sao?”
Đầu óc ta nổ vang một tiếng, như rơi vào hỗn độn.
Hắn cũng trọng sinh rồi.
3.
Hai người trong phòng không biết lại nói gì.
Đến khi ta hoàn hồn, bọn họ đã hôn nhau quấn quýt, khó rời khó bỏ.
“Tạ đại nhân, qua đêm nay, chàng đừng đến tìm ta nữa.”
“Còn sau này vào Đông cung, cứ để ta tự sinh tự diệt đi.”
Tạ Dĩ An thở dốc nặng nề, nâng mặt nàng lên, đáy mắt mê ly.
“Nàng yên tâm, ta sẽ giúp nàng, để nàng mẫu nghi thiên hạ.”
Đúng rồi, Thôi Chi Nghi từng là Hoàng hậu.
Sau khi Thái t.ử đăng cơ, vì nhà mẹ đẻ của nàng không có thế lực, người chỉ phong nàng làm phi.
Là Tạ Dĩ An từng bước leo lên vị trí thủ phụ, một tay giúp nàng ngồi lên ngôi Hoàng hậu.
Sau một lần say rượu, hắn vô tình nói ra Đại hoàng t.ử là con trai của bọn họ.
Vì vậy hắn liều mạng nâng đỡ Đại hoàng t.ử làm Thái t.ử.
Bốn chữ kia khiến ánh mắt Thôi Chi Nghi sáng lên.
Nàng vòng hai tay qua cổ Tạ Dĩ An, chủ động c.ắ.n môi hắn.
Nhưng Tạ Dĩ An đột nhiên dừng lại.
Tầm mắt hắn rơi xuống bụng dưới của nàng, ánh mắt như hoa đào nở rộ, dịu dàng như nước.
“Ta phải đi rồi.”
“Đêm nay có thể biết được tâm ý của nàng, đã đủ rồi.”
Ý nghĩ trong đầu ta xoay chuyển thật nhanh, linh cơ chợt lóe, liền kéo cổ họng hô to ra ngoài viện.
“Người đâu!”
“Có trộm!”
Tiếng hô rất nhanh đã dẫn người tới.
Khi Tạ Dĩ An mở cửa phòng, vừa khéo đối diện với phụ thân mẫu thân vừa chạy tới.
Trên mặt họ đều là vẻ kinh hãi thất sắc.
Sau đó, ánh mắt hắn lại rơi xuống người ta, lộ ra sự chán ghét chẳng khác gì kiếp trước.
“Ôi, Tạ đại nhân.”
“Sao lại là ngươi?”
“Vì sao ngươi ở trong phòng a tỷ ta?”
“Cô nam quả nữ ở chung một phòng đang làm gì vậy?”
Ta thêm mắm thêm muối một hồi.
Da mặt phụ thân co giật, lập tức biến thành nói lắp.
“Chuyện, chuyện này…”
Lúc này, Thôi Chi Nghi cũng bước ra.
Nàng nhìn mọi người có mặt, sắc mặt trắng bệch.
“Phụ thân, mẫu thân.”
“Là Tạ đại nhân nhớ nhầm phòng của muội muội, lỡ xông vào đây.”
Ta khẽ cười một tiếng.
“Thật sao?”
“A tỷ tự mình tin không?”
Cả người nàng run lên, phải nắm lấy khung cửa mới đứng vững.
Tạ Dĩ An trừng mắt nhìn ta, sắc bén như đao.
Nhưng khi mở miệng, hắn lại dịu dàng hết mức.
“Là lỗi của ta, nhớ nhầm viện.”
Trong lúc nói chuyện, hắn lấy một miếng ngọc bội từ bên hông ra, từng bước đi về phía ta.
“Thôi nhị cô nương, đây là ngọc bội gia truyền của nhà ta.”
“Đêm nay đường đột đến đây, cũng là vì muốn đích thân giao nó cho nàng.”
Hắn có thể tự bào chữa.
Phụ thân, mẫu thân, a tỷ đều đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ta không nhận.
“Chỉ là một miếng ngọc bội mà thôi.”
“Không thể ngày mai gửi thiếp đến sao?”
“Hay là nói, Tạ đại nhân xưa nay đọc toàn sách tà môn ngoại đạo?”
Ngón tay hắn siết ngọc bội vì quá dùng sức mà trắng bệch.
“Là Tạ mỗ lỗ mãng.”
“Đã vậy, ngày mai ta lại đến.”
Nói rồi, hắn quay người chắp tay hành lễ với Thôi Chi Nghi.
“Đêm nay quấy rầy Thôi cô nương, ngày mai ta tự sẽ đến cửa thỉnh tội.”
Thỉnh tội cái gì chứ.
Rõ ràng là ám thông khúc khoản.
Thôi Chi Nghi cúi đầu, nhẹ nhàng gật đầu.
Màn đêm che đi gò má đỏ bừng của nàng.
Phụ thân đích thân tiễn Tạ Dĩ An ra ngoài.
Mọi thứ cứ như chưa từng xảy ra.
Ông ta vĩnh viễn đều như vậy, cẩn thận dè dặt, không muốn đắc tội bất kỳ ai.
Bản thân không có năng lực leo lên, chỉ biết dựa vào nữ nhi.
4.
Điều Tạ Dĩ An giỏi nhất chính là bạo lực lạnh.
Hắn nhốt ta trong hậu trạch, không hỏi không han.
Ta muốn hòa ly, ban đầu phụ thân mẫu thân còn khuyên ta.
Về sau lại biến thành trách móc.
Trách ta không biết đại cục.
Trách ta tùy hứng làm bậy.
Nhưng ta biết, bọn họ chẳng qua là nhìn trúng năng lực của Tạ Dĩ An.
Bởi vì hắn, phụ thân từ một tiểu quan ngũ phẩm chậm rãi bước lên vị trí Hộ bộ thượng thư.
Trong mắt người ngoài, hắn vì ta là thê t.ử mà giúp đỡ nhạc phụ.
Nhưng chỉ có ta biết, hắn là vì Thôi Chi Nghi.
Sau này ta vào cung, đích thân chất vấn Thôi Chi Nghi, hỏi nàng vì sao phải hại ta như vậy.
Khi ấy nàng sợ hãi cực kỳ, liên tục phủ nhận.
Nàng còn sai ma ma bên cạnh tát miệng ta.
Trọn vẹn ba mươi cái.
Tát xong, ta hoàn toàn không nói ra tiếng được nữa.
Ta bò trên mặt đất, mặt sưng như cái bánh bao.
Máu hòa cùng nước bọt không ngừng chảy ra ngoài.
Nàng ngồi xổm bên cạnh cảnh cáo ta.
“Muội muội, những lời như vậy giữa tỷ muội chúng ta có thể xem là đùa giỡn.”
“Nhưng ở bên ngoài tuyệt đối không được phép nói.”