“Kéo dài thêm nữa, chúng ta ai cũng không chạy thoát.”

“Nhưng hiện giờ chúng ta đang ở giữa hồ, chạy đi đâu?”

Tạ Dĩ An sốt ruột xoay vòng vòng, dùng tay áo che miệng mũi.

“Nhảy xuống nước đi.”

“Nhưng ta không biết bơi.”

Người nói là Thôi Chi Nghi, vẻ mặt nôn nóng.

“Ta đưa nàng đi.”

Trong cơn cấp bách, Tạ Dĩ An siết c.h.ặ.t t.a.y nàng.

Nhìn bộ dạng dây dưa lề mề của bọn họ, ta trầm trầm thở dài một tiếng.

Sau đó, ta tặng mỗi người một cước.

“Các ngươi xuống dưới đi.”

“Tõm, tõm” hai tiếng.

Ta vỗ tay, không nhịn được che miệng cười lớn.

Cháy gì chứ.

Chẳng qua là ta đốt vài bộ y phục rách trong phòng mà thôi.

Thôi Chi Nghi sặc mấy ngụm nước.

Nhờ Tạ Dĩ An giúp đỡ, nàng mới miễn cưỡng ổn định thân hình.

Nhưng gương mặt xinh đẹp đã sợ đến trắng bệch.

Đúng lúc này, một chiếc thuyền khác chậm rãi lại gần.

Ta giơ tay lên, lớn tiếng kêu.

“Cứu mạng!”

“Có người rơi xuống nước!”

Người đến hiển nhiên cũng chú ý thấy, lập tức phân phó người xuống nước cứu.

“Đa tạ Thái t.ử điện hạ.”

Tạ Dĩ An cả người ướt sũng, nhưng vẫn quỳ xuống hành lễ.

Thôi Chi Nghi ngã ngồi trên boong thuyền nôn nước, toàn thân chật vật.

Ta cười cười, nhảy sang thuyền của Sở Khác.

“May mà Thái t.ử điện hạ đến kịp.”

“Nếu không, a tỷ ta và Tạ đại nhân e rằng đã cùng nhau mất mạng rồi.”

7.

Tạ Dĩ An lúc này mới chậm chạp phản ứng lại, đột nhiên quay đầu nhìn.

“Lửa đâu?”

“Không phải cháy rồi sao?”

“Ồ, chỉ là than lửa đốt vài bộ y phục cũ mà thôi.”

Ta xua tay.

“Là các ngươi quá sốt ruột, còn chưa nghĩ gì đã nhảy xuống.”

Đón lấy ánh mắt như muốn ăn thịt người của hắn, ta lại thêm mắm thêm muối một phen.

“Nhưng vừa rồi trong lúc nguy cấp, vì sao Tạ đại nhân chỉ lo cùng a tỷ ta chạy trốn, hoàn toàn quên mất ta?”

“Ta không phải vị hôn thê của ngươi sao?”

“Ngươi chẳng phải nên cứu ta trước sao?”

“Đối với ngươi, a tỷ lại quan trọng hơn ta?”

Thần sắc hắn cứng lại, ấp úng không nói nên lời.

Từ lúc nãy, Sở Khác đã kỳ lạ nhìn chằm chằm ta.

Lúc này, bị ba câu hỏi liên tiếp của ta đ.á.n.h thức, hắn cũng hỏi.

“Tạ đại nhân có phải đã vượt quá lễ nghĩa rồi không?”

Tạ Dĩ An cả người run lên, vội vàng cúi rạp xuống đất.

“Khi ấy thần bị dọa sợ, trong lúc cấp bách không suy nghĩ nhiều, mong điện hạ thứ tội.”

Thôi Chi Nghi vừa c.h.ế.t đi sống lại, cũng vội vàng nhận lỗi.

“Thần nữ không biết bơi, may mà có Tạ đại nhân, nếu không…”

Sở Khác phất tay.

“Thôi, các ngươi vào bên trong thay y phục ướt trước đi.”

Chớp mắt, trên boong thuyền chỉ còn lại hai chúng ta.

Vì thiện cảm kiếp trước, ta không nhịn được nhìn hắn thêm vài lần.

Hắn lúc này còn trẻ, tôn quý, thân hình cao thẳng thon dài.

Một thân cẩm bào màu trắng nguyệt tôn lên ngũ quan tinh xảo.

Một đôi mắt màu hổ phách dưới ánh mặt trời lấp lánh rực rỡ.

Tuy nói không đẹp bằng Tạ Dĩ An, nhưng vẫn khiến ta nhìn đến ngẩn người.

Mãi đến khi hắn lúng túng khẽ ho một tiếng, ta vội cúi đầu, che giấu gò má nóng bừng.

“Chúng ta có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?”

“Hả?”

Ta nghi hoặc ngẩng đầu.

Sao hắn lại giống kiếp trước, nói năng kỳ kỳ quái quái vậy?

Nhưng ta chắc chắn, ta chưa từng gặp hắn.

Bởi vì người đẹp như hắn, ta không thể nào không có ấn tượng.

“Có lẽ là vì ta và a tỷ có vài phần giống nhau.”

“Có lẽ vậy.”

8.

Ban đêm, ta nhìn vầng trăng treo cao trên trời mà ngẩn ngơ xuất thần.

Tạ Dĩ An rõ ràng vẫn muốn thành toàn cho Thôi Chi Nghi.

Hơn nữa nhìn thái độ của hắn, hắn cũng không định từ hôn với ta.

Phải làm sao đây?

“Phu nhân đang nghĩ gì vậy?”

Đột nhiên, một giọng nói âm trầm vang lên bên tai ta.

Ta giật b.ắ.n mình, quay đầu nhìn lại.

Thình lình là Tạ Dĩ An.

“Ngươi, ngươi đến làm gì?”

Hắn kéo ra một nụ cười ẩm lạnh.

“Đừng giả vờ nữa.”

“Nàng cũng trở về rồi phải không?”

“Ngươi đang nói gì vậy?”

“Ta nghe không hiểu.”

Ta đẩy hắn ra, đi sang một bên.

Hắn lại chậm rãi vòng đến trước mặt ta, giọng điệu không nhanh không chậm.

“Chỉ có nàng trước kia mới ôm oán khí lớn như vậy với ta và Thôi Chi Nghi.”

“Dẫu sao đã sống cùng nhau mấy chục năm.”

Cuối cùng vẫn không giấu được hắn.

Ta trầm trầm thở dài.

“Nếu ngươi đã biết rồi, vì sao còn không từ hôn?”

“Tình yêu của ngươi cũng thật rẻ mạt.”

“Lại một lần nữa nhìn nàng ta gả cho người khác, trong lòng có cảm nhận thế nào?”

Nụ cười trên mặt Tạ Dĩ An khựng lại.

Khi mở miệng lần nữa, giọng khàn đi rất nhiều.

“Chỉ trách ta trở về quá muộn.”

“Nay mọi thứ đã định, không thể xoay chuyển.”

“Vậy sao?”

Ta cười giễu cợt.

“Ta thấy Thái t.ử cũng không phải người không biết nói lý.”

“Huống hồ cũng chưa có thánh chỉ tứ hôn.”

“Hay là ngươi đi cầu xin người, biết đâu người sẽ đồng ý thì sao?”

Thấy hắn rơi vào trầm mặc, ta tiếp tục nói.

“Xem ra ngươi cũng không yêu nàng ta đến vậy.”

“Ngay cả dũng khí mạo hiểm một lần vì nàng ta cũng không có.”

“Không.”

Hắn mím môi.

“Ta có thể mạo hiểm, nhưng nàng ấy thì không được.”

“Lỡ chọc giận Thái t.ử, nàng ấy phải làm sao?”

Ta cười cười.

“Đúng là đồ hèn.”

“Vậy thì cứ tiếp tục làm phi tần và quyền thần đi.”

Dường như hắn đã nghĩ thông, thở phào một hơi.

“Cũng không phải không được.”

Nhưng ta không muốn chơi cùng hắn nữa.

“Nếu ta phơi bày chuyện các ngươi tư thông, ngươi nghĩ Thái t.ử sẽ làm gì?”

“Nàng dám!”

Hắn đột nhiên nhìn về phía ta, mí mắt co giật.

“Đừng ép ta.”

4 - Thôi Chi Thiền - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia